Ánh đèn LED từ chiếc gậy selfie rạch nát màn đêm đặc quánh của vùng thung lũng phía Bắc, hắt lên gương mặt Gia Bảo một thứ ánh sáng xanh xao, ma quái. Hắn liếc nhìn con số người xem trực tiếp trên màn hình điện thoại đang nhảy vọt: 5.200 người. Một nụ cười thỏa mãn, pha lẫn sự ngạo mạn lướt qua môi. Với Bảo, mỗi con số đó là một đồng tiền vàng, và tiếng "ting ting" của những lượt donate là thứ âm nhạc duy nhất khiến hắn cảm thấy mình đang thực sự sống.
"Chào 5.000 anh em đang có mặt trong buổi livestream độc nhất vô nhị đêm nay! Như đã hứa, hôm nay team Săn Ma 12 Giờ sẽ đưa các bạn đến với 'Làng Mù' – tọa độ đen trên bản đồ mà ngay cả Google Maps cũng phải chào thua!"
Bảo gào vào máy quay với tông giọng hưng phấn giả tạo. Đằng sau hắn, bốn người bạn đang lục tục vác hành lý bước ra khỏi chiếc xe SUV đang bốc khói nhẹ. Khung cảnh xung quanh im lìm đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá khô khốc.
Linh Đan đứng cạnh đó, tay cầm gương soi lại lớp trang điểm đậm giữa rừng sâu. Cô ta mặc một chiếc áo crop-top bó sát và quần jeans ngắn, trông giống một người mẫu đang đi chụp hình ngoại cảnh hơn là một kẻ dấn thân vào chốn hiểm nguy. Đan liếc nhìn Bảo bằng ánh mắt sắc lẹm, đôi môi đỏ rực khẽ mấp máy: "Bảo à, xong chưa? Em lạnh quá rồi. Đừng có câu giờ nữa, vào làng nhanh đi để em còn chụp vài kiểu ảnh check-in."
Đối với Linh Đan, Làng Mù chỉ là một phông nền cao cấp cho trang cá nhân triệu người theo dõi của mình. Cô ta không quan tâm đến những lời đồn về những bộ da người hay tiếng máy khâu giữa đêm. Với cô, nỗi sợ lớn nhất là bị xấu trên hình và bị khán giả lãng quên.
"Bình tĩnh đi cưng, kịch hay còn ở phía trước," Gia Bảo cười khẩy, rồi quay sang Nhật Nam. "Nam, thiết bị bắt tần số âm thanh thế nào rồi?"
Nhật Nam không ngước mắt lên khỏi màn hình máy tính bảng. Gã là một kẻ mọt sách về kỹ thuật, người luôn bị ám ảnh bởi việc ghi lại những thứ mà tai người không thể nghe thấy. Nam đeo một chiếc tai nghe lớn, bàn tay gầy guộc lướt trên bảng mạch một cách thành thục. Ánh mắt gã lạnh lẽo, luôn nhìn bạn bè mình như những đối tượng thí nghiệm để gã thử nghiệm những bộ mic thu âm siêu nhạy mới nhất. "Sóng đang rất ổn định, nhưng có một dải tần số cực lạ đang phát ra từ phía thung lũng. Nó giống như tiếng rung của kim loại... rất đều đặn."
Khác với vẻ phấn khích của ba kẻ dẫn đầu, Thùy Chi đứng khép nép bên cạnh Minh Tú, bàn tay cô run rẩy nắm chặt lấy quai ba lô. Chi tham gia nhóm này vì sự phù phiếm của tuổi trẻ, vì khao khát được thuộc về một hội nhóm nổi tiếng. Nhưng giờ đây, khi đứng trước cửa ngõ của bóng tối, bản năng sinh tồn đang gào thét trong lòng cô. "Em thấy không ổn... Mùi ở đây lạ lắm. Nó cứ như mùi vải cũ bị ẩm lâu ngày, trộn với mùi gì đó... tanh tanh."
Minh Tú lặng lẽ đứng đó, đôi mắt sâu hoắm quan sát từng biểu cảm của bạn bè. Anh ta là người duy nhất không sử dụng điện thoại, cũng không quan tâm đến lượt xem. Tú có một quá khứ u tối, một kẻ đã từng đứng giữa ranh giới của sự điên rồ và tỉnh táo. Anh ta tham gia buổi livestream này không phải vì tiền, cũng chẳng phải vì danh tiếng. Tú muốn nhìn thấy cái cách mà nỗi sợ hãi tột cùng sẽ xé toạc lớp mặt nạ hào nhoáng của những kẻ tự cao này.
"Đừng có nhát thế Chi, có Tú 'vệ sĩ' ở đây rồi cơ mà," Gia Bảo cười lớn, vỗ mạnh vào vai Minh Tú một cách sượng sùng. "Nào anh em, tiến vào làng! Hôm nay chúng ta sẽ làm nên lịch sử của giới livestream kinh dị Việt Nam!"
Họ bắt đầu bước đi trên con đường mòn nhỏ hẹp dẫn sâu vào trung tâm Làng Mù. Những tán cây khẳng khiu vươn ra như những cánh tay người chết, cố gắng níu kéo lấy vạt áo của kẻ lạ mặt. Càng đi, sương mù càng đặc lại, mang theo một thứ không khí lạnh lẽo và đặc quánh mùi mục nát.
"Mọi người nhìn kìa!" Linh Đan bỗng reo lên, chỉ tay về phía tấm biển gỗ rách nát treo ở lối vào làng.
Gia Bảo nhanh chóng hướng camera về phía đó. Trên tấm biển, những ký tự cũ kỹ đã mờ đi, nhưng bên cạnh đó, ai đó đã dùng một loại sợi dây màu đen thô kệch để "thêu" lên mặt gỗ những dòng chữ nguệch ngoạc: Kẻ lạ bước vào, da thịt ở lại.
"Hay! Tuyệt vời! Nhìn giống thật không anh em?" Bảo phấn khích hét vào màn hình điện thoại khi nhìn thấy dòng bình luận và donate tăng đột biến. "Dân làng ở đây đầu tư đạo cụ kinh thật! Kỹ thuật khâu chữ này nhìn cứ như xuyên qua thớ gỗ vậy!"
Hắn thò tay định chạm vào những sợi chỉ đen đó, nhưng Minh Tú đột ngột nắm lấy cổ tay hắn. Lực bóp mạnh đến mức Bảo phải nhăn mặt. "Đừng chạm vào," Tú nói bằng giọng trầm đục, không chút cảm xúc. "Đó là tóc người."
Cả nhóm khựng lại. Linh Đan hơi lùi lại phía sau, gương mặt bắt đầu lộ vẻ bất an. Nhật Nam đưa thiết bị thu âm lại gần tấm biển. Từ trong tai nghe, một âm thanh xẹt... xẹt... khô khốc vang lên, giống hệt tiếng kim đâm xuyên qua vải một cách điên cuồng.
Gia Bảo nuốt nước bọt, cố lấy lại vẻ tự tin vốn có trước ống kính. "Haha, Tú lại đùa dai rồi! Tóc hay chỉ thì cũng chỉ là để dọa người thôi! Anh em nhìn này, tôi sẽ dẫn các bạn vào sâu hơn để thấy 'xưởng may' trong truyền thuyết!"
Hắn tiếp tục bước đi, nhưng bước chân đã không còn vẻ dõng dạc như lúc đầu. Khi cả nhóm tiến qua ranh giới của tấm biển gỗ, một luồng gió lạnh buốt bất ngờ thổi qua, làm rung động những dải ruy băng màu đỏ thẫm treo lủng lẳng trên các cành cây xung quanh. Điều kỳ lạ là khi nhìn kỹ, những dải ruy băng đó không phải làm bằng vải lụa. Chúng nhăn nheo, có những lỗ chân lông li ti và được ghép lại từ nhiều mảnh khác màu bằng những đường chỉ thô bạo.
Trong bóng tối nhập nhẹm, sương mù bỗng chốc hóa thành một màu tím nhạt. Thùy Chi bỗng thấy ngứa ngáy ở cổ. Cô đưa tay lên gãi, nhưng cảm giác ngứa không nằm trên bề mặt da. Nó nằm ở bên trong, sâu dưới lớp biểu bì, như thể có một sinh vật siêu nhỏ đang bò trườn dọc theo tĩnh mạch của cô.
"Mọi người... dừng lại một chút được không? Cổ em... nó đau quá," Chi thào thào, gương mặt cô trắng bệch dưới ánh đèn flash.
Nhưng tiếng nói của Chi bị át đi bởi tiếng cười ngạo nghễ của Gia Bảo và tiếng rên rỉ của thiết bị kỹ thuật trong tay Nhật Nam. Không ai chú ý rằng, dưới chân họ, từ trong lớp lá mục nát, những sợi tơ màu đen mỏng manh như tơ nhện đang âm thầm vươn lên, quấn chặt lấy đế giày của cả nhóm, nhẹ nhàng như một lời chào mừng từ địa ngục.
Phía trước họ, giữa quảng trường làng vắng lặng, một bóng người cao lêu nghêu đang đứng quay lưng lại, đôi tay chuyển động một cách kỳ quái trước một chiếc máy khâu cổ điển phát ra thứ ánh sáng xanh lơ lân quang. Tiếng cạch cạch cạch của bàn đạp máy khâu bỗng vang lên đồng loạt từ mọi căn nhà xung quanh, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng báo hiệu buổi livestream này sẽ không có nút kết thúc.