MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXưởng May Linh HồnChương 2: CHƯỚNG NGẠI VẬT BẰNG DA

Xưởng May Linh Hồn

Chương 2: CHƯỚNG NGẠI VẬT BẰNG DA

1,392 từ · ~7 phút đọc

Sương mù vùng thung lũng không tan đi theo ánh đèn pin mà ngày càng đặc quánh lại, như một thứ vải liệm xám xịt nuốt chửng lấy bước chân của năm con người đang dấn sâu vào cõi chết. Gia Bảo vẫn đi đầu, tay cầm gậy selfie giơ cao, khuôn mặt hắn hớn hở một cách bệnh hoạn mỗi khi nhìn thấy số lượng bình luận nhảy liên tục trên màn hình. Hắn không hề chú ý rằng, kể từ khi bước qua tấm biển gỗ treo tóc người, không gian xung quanh đã không còn tiếng dế mèn hay tiếng xào xạc của lá khô. Chỉ có tiếng thở dốc của năm người và tiếng rít đều đặn, khô khốc phát ra từ máy thu âm của Nhật Nam.

"Bảo... anh nhìn kìa," Linh Đan thốt lên, giọng cô run rẩy không còn vẻ nũng nịu thường thấy. Cô chỉ tay về phía những bóng đen lờ mờ hiện ra dọc hai bên con đường mòn.

Dưới ánh đèn flash cực mạnh, những "chướng ngại vật" đầu tiên của Làng Mù hiện ra rõ nét. Đó là những bù nhìn được dựng lên dọc lối đi, nhưng chúng không được làm từ rơm hay vải bao tải cũ. Chúng được cấu tạo từ da thú – lợn, bò, chó – được cắt xẻ thành từng miếng hình chữ nhật vuông vức, rồi khâu lại với nhau bằng những sợi dây thừng làm từ gân động vật bện chặt.

Điều kinh tởm nhất là cách thức chúng được tạo hình. Những bộ da được nhồi chặt bằng một thứ gì đó sần sùi bên trong, khiến chúng phồng lên, căng bóng một cách nhầy nhụa. Một con bù nhìn có cái đầu chó nhưng thân hình lại được ghép từ da lợn trắng hếu, những đường khâu thô bạo lồi hẳn ra ngoài, rỉ ra một thứ dịch vàng đục bốc mùi hôi thối đặc trưng của xác thối quyện với mùi hóa chất rẻ tiền.

"Trời đất ơi... cái mùi này..." Thùy Chi bịt chặt mũi, cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Cô nhìn chằm chằm vào một con bù nhìn đứng sát mép đường. Nó cao bằng một đứa trẻ, lớp da bao bọc bên ngoài không phải da động vật. Nó mịn màng, trắng bệch và có những vết bớt, những nốt ruồi quen thuộc của con người. Những sợi chỉ đen xuyên qua lớp biểu bì đó, kéo căng đôi môi của con bù nhìn thành một nụ cười rách nát đến tận mang tai.

"Mọi người thấy không? Đỉnh cao của nghệ thuật sắp đặt kinh dị là đây chứ đâu!" Gia Bảo hét lớn vào máy quay, hắn tiến lại gần con bù nhìn đứa trẻ, thậm chí còn đưa tay vỗ vỗ vào cái bụng căng tròn của nó. "Nhìn này anh em, cảm giác nó mềm và đàn hồi y như da thật vậy! Dân làng ở đây chắc phải là những tay thợ may bậc thầy mới khâu được những đường kim tinh xảo thế này."

"Đừng chạm vào nó!" Minh Tú gằn giọng, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào những đường chỉ trên con bù nhìn. "Nhìn kỹ đi Bảo. Những sợi chỉ đó... chúng đang chuyển động."

Nhật Nam tiến lại gần, đưa chiếc mic siêu nhạy vào sát "lồng ngực" của con bù nhìn da thú. Gã áp tai vào tai nghe, đồng tử co rụt lại. Qua lớp tai nghe chống ồn, gã không nghe thấy tiếng gió, mà nghe thấy một âm thanh thình thịch... thình thịch... chậm chạp và yếu ớt. Nó không phải tiếng tim đập của con người, mà giống như tiếng một bộ máy sinh học đang cố gắng vận hành trong đau đớn.

"Có tiếng động bên trong," Nam thì thào, gương mặt gã lộ ra một sự hưng phấn lệch lạc. "Có thứ gì đó đang sống bên dưới lớp da này."

Gia Bảo không tin. Để chứng minh cho khán giả thấy đây chỉ là trò lừa bịp của địa phương, hắn rút con dao gấp sắc lẹm từ túi quần ra. "Để tôi mổ bụng con bù nhìn này cho anh em xem nhé! Chắc chắn bên trong toàn bông với mùn cưa thôi!"

Xoẹt.

Lưỡi dao ngọt lịm rạch một đường dài từ cổ xuống bụng con bù nhìn. Không có bông, không có mùn cưa tuôn ra. Thay vào đó, một luồng khí hôi thối áp suất cao phun thẳng vào mặt Gia Bảo, theo sau đó là một nắm tơ đen đặc quánh. Những sợi tơ đó bò lổm ngổm như những con giun, cuộn chặt lấy lưỡi dao của Bảo. Từ vết cắt, một thứ dịch màu tím sẫm chảy ra, bốc khói nhẹ khi chạm vào không khí lạnh.

Kinh tởm hơn cả, sau lớp da bị rạch toạc, cả nhóm nhìn thấy những khối thịt đỏ hỏn đang co thắt dữ dội. Đó là những bộ phận nội tạng của nhiều loài khác nhau bị khâu dính lại thành một khối thống nhất, đang thoi thóp thở qua những đường kim mũi chỉ.

"Á!" Linh Đan thét lên kinh hoàng khi thấy một sợi tơ đen bắn trúng vào gấu quần mình. Cô điên cuồng phủi nó đi, nhưng sợi tơ đó dai như thép, bắt đầu luồn lách vào thớ vải jeans, cố gắng tìm đường chạm vào da thịt cô.

Gia Bảo lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu, nhưng tay hắn vẫn giữ khư khư chiếc gậy selfie. Lượng người xem đã chạm mốc 10.000. Tiền đang đổ về, nhưng đôi chân hắn bắt đầu run rẩy. Hắn nhìn thấy dọc con đường phía trước, hàng chục con bù nhìn khác đang từ từ xoay đầu về phía họ. Những đường chỉ khâu trên cổ chúng căng ra, tạo nên những tiếng tách... tách... ghê rợn như tiếng vải bị xé.

"Chúng ta phải đi tiếp," Minh Tú nói, giọng lạnh lùng đến tàn nhẫn. Anh nhìn về phía cổng làng xa xa, nơi những ánh lửa xanh lơ bắt đầu lập lòe. "Quay lại bây giờ là chết. Con đường phía sau đã biến mất rồi."

Cả nhóm quay đầu lại. Con đường mòn họ vừa đi qua đã bị sương mù che phủ hoàn toàn, và lạ thay, những con bù nhìn lúc nãy họ vừa đi ngang qua giờ đã đứng chắn ngang lối cũ, tạo thành một bức tường thịt và da khép kín. Chúng đứng đó, không cử động, nhưng những đôi mắt bằng hạt cườm đen láy dường như đang dõi theo từng nhịp tim đập loạn xạ của đám thanh niên ngạo mạn.

Thùy Chi bật khóc nức nở, cô cảm nhận được cái lạnh của sự chết chóc đang thấm qua lớp áo mỏng. Nhật Nam vẫn điên cuồng ghi âm, gã nhận ra rằng âm thanh máy khâu lúc nãy không phải phát ra từ làng, mà nó đang phát ra từ chính bên dưới lòng đất, ngay dưới đôi chân đang run rẩy của họ.

Khi cả nhóm tiến gần hơn đến lối vào làng, họ nhìn thấy một vật thể khổng lồ dựng đứng giữa đường. Đó là một chiếc cổng vòm, nhưng thay vì xây bằng gạch đá, nó được dựng lên từ những bộ xương đùi người bện chặt. Treo lủng lẳng trên vòm cổng là hàng chục bộ da mặt người khô héo, môi của tất cả đều bị khâu kín bằng chỉ kẽm, cố định trong một nụ cười đau đớn vĩnh cửu.

Gia Bảo nuốt nước bọt, hắn đưa camera lên cao để ghi lại cảnh tượng hãi hùng này. Đột nhiên, chiếc điện thoại trên tay hắn nhiễu sóng mạnh. Trên màn hình livestream, những dòng bình luận của khán giả bỗng biến thành những ký tự kỳ quái, rồi tất cả cùng nhảy ra một dòng chữ duy nhất: "Đã đo xong kích thước. Chuẩn bị lên kim."

Một tiếng cạch khô khốc vang lên ngay dưới chân Gia Bảo. Hắn cúi xuống và nhận ra mình vừa dẫm lên một cây kim đồng dài bằng gang tay đang cắm ngược từ dưới đất lên. Ngay lập tức, hàng vạn cây kim khác bắt đầu trồi lên từ mặt đất như những mầm cỏ mùa xuân, bao vây lấy nhóm bạn trong một vòng tròn sắc lẹm.