Mùi của sự mục rỗng không còn thoang thoảng nữa mà bốc lên nồng nặc, xộc thẳng vào mũi cả nhóm như một gáo nước lạnh tạt vào mặt những kẻ đang say sưa trong cơn mê danh vọng. Trước mặt họ, ngay ngã ba dẫn sâu vào trung tâm làng, hiện ra một cấu trúc kỳ quái đứng sừng sững giữa màn sương tím tái. Đó là một cột trụ cao ngang người, nhưng thay vì xây bằng gạch đá hay gỗ mục, nó được bện chặt từ hàng trăm mảnh xương sườn và xương ống tay người. Những khúc xương trắng hếu, lởm chởm vôi hóa được cố định bằng một loại sợi dây thừng đen bóng, dai nhách – tóc người thật.
Trên đỉnh cột, một hộp sọ lớn không rõ của sinh vật nào bị đâm xuyên qua hốc mắt bởi một cây kim đồng rỉ sét dài quá khổ. Từ đôi hốc mắt tối đen ấy, những sợi tơ máu li ti rủ xuống như những giọt nước mắt khô khốc, bám đầy bụi bẩn và xác côn trùng.
"Cái này... cái này chắc chắn là 'Cột Tổ Khúc' mà dân mạng đồn thổi đây rồi!" Gia Bảo hét lớn, giọng run lên vì phấn khích hơn là sợ hãi. Hắn xoay gậy selfie, cố gắng bắt trọn góc quay đẹp nhất về đống xương cốt kỳ dị kia. "Anh em xem kỹ nhé, độ chi tiết này không thể là giả được. Nhìn những sợi tóc kia kìa, chúng vẫn còn óng ánh như thể vừa được cắt ra từ người sống!"
"Bảo, dừng lại đi." Minh Tú tiến lên một bước, bàn tay anh siết chặt lấy quai ba lô đến trắng bệch. "Tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Cây cột này không giống đồ trang trí. Nó giống một vật trấn yểm hơn."
"Trấn yểm cái gì mà trấn yểm! Thời đại nào rồi?" Linh Đan bĩu môi, cô đứng cách xa cột trụ vài mét vì sợ mùi hôi bám vào quần áo, nhưng tay vẫn không ngừng lướt xem các bình luận đang nhảy lên điên cuồng. "Lượng người xem lên 15k rồi kìa Bảo! Họ đang thách anh đạp đổ nó đấy. Có người hứa donate mười củ nếu anh dám làm!"
Con số "mười củ" (mười triệu đồng) như một mồi lửa ném vào đống rơm khô là sự tham lam của Gia Bảo. Hắn liếc nhìn màn hình điện thoại, nơi những dòng chữ thách thức đang chạy qua như vũ bão. Sự ngạo mạn và khát khao quyền lực ảo khiến hắn quên bẵng đi cái lạnh đang thấm vào xương tủy. Hắn muốn chứng minh mình là kẻ dẫn đầu, là kẻ không sợ bất cứ thứ gì, kể cả thần thánh hay quỷ dữ ở cái xóm làng quái quỷ này.
Gia Bảo đưa chân lên. "Các bạn nhìn kỹ nhé! Hôm nay tôi sẽ cho các bạn thấy thần thánh ở Làng Mù này chỉ là một trò đùa!"
Rắc!
Cú đạp của Gia Bảo dồn hết sức bình sinh vào giữa thân cột. Tiếng xương gãy vụn vang lên khô khốc, chói tai như tiếng thủy tinh bị nghiền nát. Cấu trúc xương người sụp đổ ngay lập tức, tung ra hàng vạn sợi tóc đen dài bện chặt. Hộp sọ trên đỉnh lăn lông lốc dưới đất, dừng lại ngay dưới chân Thùy Chi.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm không gian ngay sau tiếng đổ vỡ. Thậm chí, cả tiếng rè rè từ thiết bị của Nhật Nam cũng tắt ngấm. Gió ngừng thổi. Sương mù đột ngột đứng yên như bị đóng băng.
"Thấy chưa? Có chuyện gì xảy ra đâu..." Gia Bảo cười gượng gạo, định quay sang nhìn máy quay để ăn mừng chiến thắng.
"Á... á á á!"
Tiếng thét xé lòng của Thùy Chi khiến tất cả giật bắn mình. Cô ngã quỵ xuống đất, đôi tay ôm chặt lấy cổ mình, cào cấu điên cuồng. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, cả nhóm kinh hoàng nhận ra một hiện tượng không thể tin nổi: Dưới lớp da trắng ngần ở cổ Thùy Chi, một đường chỉ đen mảnh như tơ nhện đang ẩn hiện. Nó không nằm trên bề mặt mà đang luồn lách phía dưới lớp biểu bì, uốn lượn như một con giun dài.
Máu bắt đầu rỉ ra từ những lỗ chân lông dọc theo đường chỉ đó. Từng mũi khâu vô hình bắt đầu kéo chặt lại, thắt lấy thanh quản của cô gái tội nghiệp. Thùy Chi không thể hét thêm được nữa, cô chỉ còn phát ra những tiếng khò khè đứt quãng, đôi mắt trợn ngược trắng dã vì thiếu oxy.
"Cái gì thế này? Chi! Mày bị làm sao thế?" Nhật Nam lao tới, định đỡ lấy Chi nhưng gã bỗng khựng lại.
Dưới mặt đất, nơi những mảnh xương vụn vừa rơi vãi, những sợi tóc đen bắt đầu chuyển động. chúng vươn dài ra, trườn đi trên mặt đất như những con mãng xà tìm kiếm con mồi. Trước khi Nhật Nam kịp lùi lại, một lọn tóc dài đã quấn chặt lấy mắt cá chân gã.
Pực!
Tiếng da thịt bị đâm xuyên vang lên ghê rợn. Nhật Nam gào lên đau đớn khi thấy một cây kim đồng dài, rỉ sét từ dưới lòng đất đâm thẳng qua mắt cá chân mình, găm chặt chân gã xuống nền đất đá. Những sợi chỉ đỏ – thực chất là những thớ gân người – bắt đầu luồn qua lỗ kim, nhanh chóng "may" lấy chiếc giày da và lớp thịt ở chân Nhật Nam dính chặt vào mặt đất.
"Cứu tao! Bảo ơi cứu tao! Nó đang khâu chân tao vào đất!" Nhật Nam gào khóc, máu phun ra xối xả nhưng ngay lập tức bị những sợi tóc xung quanh hút cạn sạch.
Gia Bảo đứng sững lại, gậy selfie trên tay run rẩy dữ dội. Hắn nhìn vào màn hình điện thoại, nơi khán giả đang hỗn loạn, người thì chửi bới, người thì tưởng đây là kỹ xảo đỉnh cao. Hắn không biết phải làm gì, nỗi sợ hãi đã bóp nghẹt mọi suy nghĩ logic. Sự ngạo mạn lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là bộ mặt của một kẻ hèn nhát đang đứng trước cái chết.
Minh Tú là người duy nhất còn giữ được chút tỉnh táo. Anh lao đến, dùng con dao nhỏ trong ba lô cố gắng cắt đứt những sợi tóc đang quấn chân Nhật Nam. Nhưng con dao thép sắc lẹm cứ chạm vào tóc là lại bị mẻ đi, phát ra tiếng kin kít như chạm vào kim loại cứng. Những sợi tóc đó dai dẳng và lạnh lẽo đến mức chạm vào đâu là da thịt chỗ đó tái nhợt đi vì mất máu.
Bỗng nhiên, từ sâu trong làng, một âm thanh mới bắt đầu vang lên. Nó không phải tiếng gió, không phải tiếng khóc. Đó là tiếng cạch... cạch... cạch... đều đặn và nặng nề của một chiếc máy khâu công nghiệp khổng lồ. Âm thanh ấy dội vào vách núi, rung chuyển cả mặt đất.
Linh Đan đứng chôn chân tại chỗ, cô kinh hãi nhìn thấy từ trong màn sương mù tím tái, những bóng người lờ mờ đang tiến lại gần. Họ không đi bằng đôi chân bình thường. Họ lướt đi trên những cây kim dài đâm ra từ lòng bàn chân. Và dẫn đầu đám đông dị dạng đó là một hình hài cao lêu nghêu, mặc một chiếc váy được ghép từ hàng nghìn mảnh da mặt người vẫn còn đang co giật theo từng nhịp thở của mụ.
Đôi mắt mụ không có nhãn cầu, chỉ có hai cuộn chỉ đen ngòm nằm sâu trong hốc mắt. Mụ đưa bàn tay gầy guộc với những ngón tay dài như những cây kim bạc về phía nhóm bạn, miệng mụ khẽ rách ra, để lộ những đường khâu bên trong vòm họng đỏ hỏn.
"Vải... còn mới quá... để ta... chỉnh lại... một chút..."
Tiếng nói của mụ nghe như tiếng kéo cắt vải sột soạt ngay sát mang tai. Ngay lúc đó, chiếc điện thoại trên tay Gia Bảo bỗng nhiên phát nổ lớp kính cường lực. Trên màn hình rạn nát, hàng nghìn bình luận bỗng chốc biến thành một dòng chữ duy nhất đỏ rực như máu: "Kẻ phá cột, da phải trả".
Từ dưới lớp áo thun đắt tiền của Gia Bảo, những đường chỉ đen bắt đầu xuất hiện, chậm rãi khâu lấy nách và mạn sườn hắn lại với nhau. Cơn đau thấu xương khiến hắn đánh rơi chiếc điện thoại xuống vũng máu của Nhật Nam. Trong khoảnh khắc đó, Minh Tú nhận ra một sự thật kinh hoàng: Ngôi làng này không phải là một địa điểm tham quan, nó là một cái bẫy khổng lồ đã đợi sẵn những kẻ ngu ngốc tự tay hiến dâng lớp da thịt của chính mình.
Sương mù bất chợt ập đến, che khuất mọi lối thoát. Trong ánh đèn pin chớp nháy sắp hết pin, họ nhìn thấy Thợ May đang cầm một dải lụa đỏ dài – thứ lụa mịn màng một cách đáng sợ, trông hệt như lớp da lưng vừa được lột ra từ một người đàn ông khỏe mạnh.
Mụ bắt đầu tăng tốc máy khâu, và từ trong bóng tối, hàng triệu cây kim nhỏ li ti bắt đầu bay ra như một cơn mưa, nhắm thẳng vào những điểm yếu nhất trên cơ thể của những kẻ tội nghiệp. Cuộc chơi đã chính thức kết thúc, và buổi trình diễn thời trang đẫm máu nhất lịch sử Làng Mù chỉ vừa mới bắt đầu.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là cái chết đang đến gần, mà là từ trong kẽ hầm ngầm ngay dưới chân họ, một giọng nói quen thuộc vang lên – tiếng khóc của Linh Đan, dù cô vẫn đang đứng ngay trước mặt họ.