Cơn chấn động sau thảm cảnh tại Cột Tổ Khúc để lại một khoảng lặng đầy chết chóc. Nhật Nam nằm vật vã dưới đất, hơi thở đứt quãng khi nhìn chằm chằm vào cái chân bị găm chặt bởi cây kim đồng rỉ sét. Máu từ vết thương không chảy tràn lan mà bị những sợi tóc quỷ quyệt hút lấy, khiến vùng da quanh mắt cá gã trắng bệch, khô héo như một tờ giấy cũ bị vò nát. Gia Bảo, sau phút giây đứng hình vì kinh hãi, vẫn không thể buông bỏ bản tính hèn nhát bọc trong vỏ bọc tham lam; hắn run rẩy đưa tay nhặt chiếc điện thoại vẫn đang quay, đôi mắt dại đi vì những con số người xem đang nhảy vọt lên mức kỷ lục.
"Mọi người... chúng ta phải chạy ngay," Thùy Chi thì thào, giọng cô khàn đặc vì đường chỉ đen vẫn đang âm thầm thắt chặt quanh thanh quản. Cô cố gắng lôi kéo Minh Tú, nhưng bước chân cô bỗng khựng lại.
Một âm thanh mới bắt đầu len lỏi vào không gian. Nó không phát ra từ cánh rừng, cũng không phải từ những bụi rậm. Nó phát ra từ ngay dưới lòng bàn chân họ. Cạch... cạch... xoẹt... Tiếng máy khâu. Ban đầu chỉ là một nhịp điệu đơn lẻ, rè rè như tiếng côn trùng đêm, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó bùng nổ thành một bản giao hưởng cơ khí tàn khốc. Tiếng kim đâm xuyên qua chất liệu dai nhách vang lên rầm rập từ lòng đất, làm rung chuyển cả những mảnh xương vụn của cột trụ vừa đổ sụp.
Cơn gió bỗng đổi chiều, mang theo hơi lạnh buốt giá và một mùi hương kinh tởm: mùi hương của vải vóc ẩm mốc trộn lẫn với mùi gỉ sắt đậm đặc. Gió không chỉ thổi qua kẽ lá; nó mang theo những sợi tơ mảnh đến mức vô hình, bay lơ lửng như những sợi mạng nhện điên cuồng.
"Nam! Đứng dậy đi!" Minh Tú quát lớn, anh dùng đôi vai vạm vỡ của mình xốc nách Nhật Nam dậy.
Nhưng Nhật Nam gào lên đau đớn. Mỗi lần gã cử động, cây kim dưới đất lại lún sâu hơn, và những sợi tóc đen bắt đầu "khâu" lớp da quần jeans của gã trực tiếp vào bắp chân. Đau đớn thể xác khiến gã mất trí, gã điên cuồng cào cấu mặt đất, móng tay lật ngược, máu rỉ ra nhuộm đen những sợi tóc quỷ.
"Nó ở khắp nơi! Trong gió có kim! Trong gió có kim!" Linh Đan thét lên. Cô đưa tay che mặt khi những sợi tơ vô hình cứa nhẹ qua làn da mịn màng trên má cô, để lại những đường cắt mảnh như sợi tóc nhưng sâu đến tận xương. Máu từ mặt Đan nhỏ xuống, và kỳ lạ thay, những giọt máu đó không rơi xuống đất mà bị cuốn theo luồng gió, xoay tròn quanh họ như một cuộn chỉ đỏ rực.
Gia Bảo lùi lại, máy quay của hắn ghi lại cảnh tượng hỗn loạn. Hắn nhìn thấy trong sương mù, những bù nhìn da thú lúc nãy bắt đầu "chạy". Chúng không di chuyển bằng chân, mà bị những sợi chỉ từ trên cao giật ngược, khiến chúng bay lơ lửng, chân tay vung vẩy như những con rối bị điều khiển bởi một gã thợ may điên loạn. Chúng đang vây quanh họ, những khuôn mặt da chó, da lợn khâu nham nhở ấy đang há miệng, phát ra tiếng rít của gió luồn qua khe hở.
"Chạy vào làng! Tìm chỗ trốn!" Gia Bảo hét lên rồi cắm đầu chạy về phía những ngôi nhà gỗ tối đen phía trước, bỏ mặc Nhật Nam đang quằn quại.
Sự sợ hãi đã băm nát nhân tính. Linh Đan cũng lao theo Bảo, đôi giày cao gót đắt tiền gãy gập khiến cô ngã nhào, nhưng cô vẫn lết đi bằng hai tay, móng tay bám chặt vào nền đất đá sắc lẹm. Minh Tú nghiến răng, anh biết không thể bỏ mặc Nhật Nam. Anh lấy từ trong túi ra một lọ cồn nhỏ và bật lửa, hất thẳng vào đống tóc đang quấn chân bạn mình.
Lửa bùng lên, nhưng không có mùi tóc cháy. Thay vào đó là tiếng rít đau đớn như tiếng người gào khóc phát ra từ đống sợi đen. Những sợi tóc co rụt lại vì nhiệt, nhân lúc đó, Minh Tú dùng hết sức bình sinh giật mạnh chân Nhật Nam ra khỏi cây kim. Một tiếng roạt kinh tâm động phách vang lên, một mảng da lớn ở gót chân Nhật Nam bị bỏ lại trên cây kim đồng, để lộ ra phần xương trắng hếu lốm đốm máu.
Nhật Nam ngất lịm vì đau. Minh Tú vác gã lên vai, loạng choạng chạy theo hướng Gia Bảo. Đằng sau họ, tiếng máy khâu dưới lòng đất càng lúc càng nhanh hơn, như thể có hàng nghìn thợ may đang điên cuồng hoàn thiện một bộ trang phục khổng lồ.
Khi họ chạm tay vào cánh cổng làng đầu tiên, tiếng kim chạy trong gió đột ngột dừng lại. Một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả âm thanh lúc nãy bao trùm. Minh Tú đặt Nhật Nam xuống cạnh một hiên nhà cũ kỹ, hơi thở anh nặng nề như tiếng bễ lò rèn. Anh ngước nhìn lên.
Ngôi làng không hề có ánh đèn. Tất cả các căn nhà đều được xây bằng loại gỗ đen sẫm, và kỳ quái thay, không có một cánh cửa nào để ngỏ. Mỗi ô cửa sổ, mỗi khe hở nhỏ nhất trên vách gỗ đều bị khâu kín bởi những sợi chỉ kẽm rỉ sét, đan chéo nhau thành hình chữ X dày đặc. Ngôi làng trông không giống nơi ở của con người, mà giống như một dãy quan tài khổng lồ được niêm phong kỹ lưỡng.
Gia Bảo đang đứng trước một căn nhà lớn nhất, hắn dùng tay kéo mạnh những sợi chỉ kẽm trên cửa sổ. "Mở ra! Có ai không? Cứu với!"
Nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng vọng của chính mình. Linh Đan ngồi bệt xuống đất, gương mặt xinh đẹp giờ đây đầy những vết cắt rỉ máu, cô nhìn chăm chằm vào khoảng không với đôi mắt dại đi. Đột nhiên, cô đưa tay lên tai.
"Mọi người có nghe thấy không?" Đan thì thào, giọng nói lạnh toát. "Tiếng trẻ con hát..."
Minh Tú nín thở lắng nghe. Giữa không gian tĩnh lặng, từ bên trong những căn nhà bị khâu kín, vang lên tiếng hát đồng thanh của hàng chục đứa trẻ. Giọng hát không hề trong trẻo mà khàn đục, nghe như tiếng vải bị xé vụn thành từng mảnh.
"Kim đâm qua mắt, chỉ luồn qua tai. Khâu môi lại nhé, đừng kể cho ai. Da làm vỏ gối, xương làm khung thêu. Thợ may đang đến, đừng có kêu rêu..."
Tiếng hát mỗi lúc một lớn hơn, rung chuyển cả vách gỗ. Gia Bảo điên cuồng đạp vào cánh cửa chính. Sau một cú hích mạnh, những sợi chỉ kẽm chịu lực quá mức bắt đầu đứt tung. Từng... từng... từng... Tiếng chỉ đứt vang lên như tiếng dây đàn bị đứt lìa. Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở, để lộ ra một khoảng tối sâu thẳm tỏa ra mùi hương của sáp nến và máu cũ.
Ánh đèn pin của Gia Bảo quét vào bên trong. Cả nhóm đứng chết trân. Giữa gian nhà chính, hàng chục bộ quần áo trống rỗng đang đứng thẳng tắp, không hề có giá đỡ hay người mặc. Chúng được khâu bằng một loại chất liệu bóng loáng, mềm mại, trông giống hệt như da người vẫn còn đang đổ mồ hôi.
Nhưng đó chưa phải là điều kinh khủng nhất. Ở góc phòng, chiếc máy khâu bằng đồng cổ kính đang tự hoạt động. Bàn đạp nhấp nhô nhịp nhàng theo tiếng hát của lũ trẻ, và dưới mũi kim đang nhảy múa điên cuồng kia, không phải là vải, mà là một bàn tay người xinh đẹp với những chiếc móng được sơn đỏ kỹ lưỡng.
Linh Đan nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn vào bàn tay dưới mũi kim kia. Cô nhận ra vết bớt nhỏ hình ngôi sao trên mu bàn tay đó. Đó là tay của chính cô. Nhưng cô vẫn đang đứng đây, đôi tay vẫn còn nguyên vẹn.
Đột nhiên, từ trong bóng tối của ngôi nhà, hàng nghìn cây kim nhỏ từ những bộ quần áo trống rỗng kia đồng loạt phóng ra, hướng thẳng về phía đôi mắt đang giãn ra vì sợ hãi của Linh Đan. Những sợi chỉ đen theo sau những cây kim, vẽ nên một mạng lưới tử thần giăng kín lối ra.
Minh Tú định lao tới kéo Đan lại, nhưng anh chợt nhận ra đôi chân mình đã không còn cảm giác. Cúi xuống nhìn, anh thấy ống quần mình đã bị khâu chặt vào nền gỗ từ lúc nào, bởi những sợi chỉ mọc ra từ chính thớ thịt của mình. Một cơn đau buốt tận óc truyền lên não khi anh nhận ra: Những sợi chỉ không đến từ bên ngoài, chúng đang mọc ra từ bên trong huyết quản của chính họ.