Cánh cửa gỗ nặng nề vừa bật mở đã thốt ra một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi nồng nặc của sáp nến trộn lẫn với mùi tanh nồng của máu cũ đã đóng váng. Gia Bảo loạng choạng bước vào, tay vẫn cầm chiếc gậy selfie như một thứ bùa hộ mệnh yếu ớt. Phía sau hắn, Minh Tú vác Nhật Nam trên vai, bước đi nặng nề từng nhịp trên nền sàn gỗ kêu lên những tiếng kin kít như tiếng xương gãy. Linh Đan và Thùy Chi bám sát gót, hơi thở của họ dồn dập, đứt quãng giữa không gian tĩnh mịch đến rợn người của ngôi nhà đầu tiên trong Làng Mù.
Khi ánh đèn pin của Gia Bảo quét qua căn phòng khách, tất cả đều chết trân. Ngôi nhà này không giống bất kỳ nơi ở của con người nào mà họ từng biết. Toàn bộ nội thất, từ bộ ghế trường kỷ, bàn trà cho đến những bức tranh treo tường, đều được bọc bởi một loại chất liệu mịn màng, bóng loáng và có màu trắng ngà xỉn. Minh Tú tiến lại gần bộ ghế, anh đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lớp "vải" bọc. Cảm giác không phải là gỗ, cũng chẳng phải da thú. Nó mềm mại, ấm nóng một cách bất thường và có những đường vân nhỏ li ti.
"Bảo... nhìn những đường khâu này đi," Minh Tú thì thào, giọng anh khản đặc.
Dọc theo mép ghế là những đường chỉ khâu bằng gân người thô bạo, mũi kim đâm lệch lạc nhưng chắc chắn, giữ cho lớp da bọc dính chặt vào khung gỗ. Đáng sợ hơn, ở chính giữa tựa lưng của chiếc ghế, vẫn còn nguyên một vết sẹo dài đã lành và một nốt ruồi nhỏ màu đen. Đây không phải vải. Đây là da lưng của một người đàn ông trưởng thành, vẫn còn giữ nguyên độ đàn hồi kinh tởm của nó.
"Đừng... đừng có dọa em," Linh Đan thút thít, cô đứng nép vào góc tường, cố gắng không chạm vào bất cứ thứ gì xung quanh. Nhưng khi cô vô tình tựa lưng vào vách gỗ, cô giật nảy mình vì cảm giác vách tường không hề cứng. Nó mềm và phập phồng như đang thở.
Gia Bảo, dù mặt đã cắt không còn giọt máu, vẫn cố gắng giữ máy quay hướng về phía bộ bàn ghế. Con số người xem đã chạm mốc 30.000. Những bình luận donate hiện lên liên tục, nhưng lúc này, sự tham lam của hắn đã bị nỗi sợ hãi tột cùng lấn át. Hắn nhìn vào chiếc đèn lồng treo giữa trần nhà. Chao đèn được làm từ bốn mảnh da mặt người khâu lại với nhau, ánh nến bên trong hắt ra thứ ánh sáng đỏ quạch xuyên qua lớp biểu bì mỏng manh, để lộ rõ những mạch máu nhỏ li ti như những sợi mạng nhện dưới da.
"Chúng ta phải ra khỏi đây thôi... Bảo ơi, làm ơn," Thùy Chi nức nở. Đường chỉ đen quanh cổ cô giờ đã bắt đầu rỉ máu đậm hơn, thấm vào cổ áo trắng.
Đột nhiên, tiếng máy khâu từ dưới lòng đất mà họ nghe thấy lúc nãy bỗng vang lên ngay trong căn phòng này. Cạch... cạch... cạch... Âm thanh phát ra từ phía sau tấm rèm cửa cũng được làm bằng da người. Gia Bảo run rẩy tiến lại gần, dùng gậy selfie vén tấm rèm sang một bên.
Phía sau tấm rèm là một chiếc máy khâu cổ điển bằng đồng thau đen kịt. Bàn đạp của nó đang tự nhịp nhàng chuyển động dù không có người ngồi. Dưới mũi kim đang nhảy múa điên cuồng là một tấm vải da dài vô tận, đang được thêu lên những hoa văn hình hoa hồng bằng loại chỉ màu đỏ thẫm – thứ chỉ được xoắn lại từ những sợi dây thần kinh vẫn còn tươi rói.
Nhật Nam, lúc này đã tỉnh táo đôi chút, rên rỉ trên vai Minh Tú. Gã nhìn thấy dưới chân chiếc máy khâu là những cuộn chỉ khổng lồ được quấn bằng tóc người. Có cuộn tóc đen dài, có cuộn tóc bạc phơ, và có cả những cuộn tóc vàng óng của người nước ngoài. Tất cả đều được phân loại kỹ lưỡng theo độ dài và chất liệu.
"Nhìn... nhìn kìa," Nhật Nam chỉ tay về phía bức tường đối diện.
Trên tường treo hàng chục bộ "áo khoác" trống rỗng. Chúng được cắt may cực kỳ tinh xảo theo phom người, có đủ kích cỡ từ người lớn đến trẻ em. Điều khiến cả nhóm rùng mình là những bộ áo này không có cúc, mà thay vào đó là những lỗ xỏ kim chạy dọc theo vạt áo, như thể chúng được thiết kế để khâu trực tiếp vào cơ thể người mặc.
Linh Đan bỗng kêu lên một tiếng thất thanh. Cô nhìn thấy chiếc điện thoại của mình đang nằm trên bàn trà từ lúc nào, dù cô nhớ rõ đã cất nó vào túi xách. Chiếc điện thoại đang tự động bật chế độ quay phim, và trên màn hình hiển thị một góc quay từ trên cao, nhìn thẳng xuống đỉnh đầu của cả nhóm.
"Ai... ai đang quay chúng ta?" Đan hét lên, cô quay cuồng nhìn quanh trần nhà nhưng không thấy ai.
Bỗng nhiên, ánh đèn pin của Gia Bảo chớp tắt liên hồi rồi phụt tắt hoàn toàn. Bóng tối bao trùm lấy ngôi nhà khâu kín. Trong hư không, tiếng trẻ con hát lúc nãy lại vang lên, nhưng lần này nó nghe như phát ra từ chính bên trong lồng ngực của họ.
"Lớp da này mỏng, lớp thịt này tươi. Khâu thêm vài mũi, cho thật xinh tươi. Đừng chạy em nhé, kim sắc lắm nha. Thợ may đang đến, dệt lụa bằng da..."
Một luồng gió lạnh buốt thổi mạnh qua căn phòng, khiến những bộ áo khoác da trên tường đung đưa, tạo ra tiếng sột soạt ghê người. Linh Đan cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo, nhám nhít như mặt vải thô chạm vào gáy mình. Cô định hét lên, nhưng một sợi chỉ mảnh như tơ nhện đã nhanh chóng luồn qua môi cô, khâu chặt miệng cô lại chỉ trong một tích tắc.
Mọi nỗ lực kêu cứu của Linh Đan chỉ còn là những tiếng ứ ứ nghẹn ngào. Minh Tú bật bật lửa lên, ánh sáng le lói hiện ra một cảnh tượng kinh hoàng: Những bộ áo khoác da trên tường đã không còn trống rỗng. Chúng đã phồng lên, mang hình dáng của con người và đang chậm rãi bước xuống khỏi móc treo, vây quanh lấy cả nhóm.
Trong bóng tối lập lòe, Minh Tú nhận ra gương mặt của những bộ áo khoác đó. Chúng không có mắt, không có mũi, chỉ là một mảng da phẳng lì với những đường khâu hình chữ X. Nhưng từ trong những đường khâu ấy, hàng nghìn cây kim nhỏ xíu bắt đầu rung rinh, phát ra tiếng động như tiếng bầy kiến đang bò.
Gia Bảo điên cuồng chạy về phía cửa thoát hiểm ở phía sau nhà, nhưng khi hắn chạm tay vào tay nắm cửa, hắn nhận ra tay nắm cửa cũng được bọc bằng da người vẫn còn đang đổ mồ hôi nhầy nhụa. Hắn cố sức giật mạnh, nhưng thay vì cánh cửa mở ra, cả mảng da bọc tay nắm cửa dính chặt vào lòng bàn tay hắn, và những sợi chỉ từ đó bắt đầu luồn vào sâu trong thớ thịt của hắn, khâu chặt tay hắn vào cánh cửa vĩnh viễn.
Tiếng máy khâu bỗng tăng tốc, âm thanh dồn dập như tiếng trống trận. Thợ May không còn ở xa nữa, mụ đang ở ngay trên gác mái, và những giọt máu đầu tiên từ trần nhà đang bắt đầu nhỏ xuống, đúng vào vị trí của Linh Đan – người đang sở hữu "chất liệu" hoàn hảo nhất mà mụ hằng tìm kiếm.
Dưới ánh lửa bập bùng, Minh Tú nhìn thấy bóng của Thợ May in dài trên vách tường da, mụ đang cầm một chiếc kéo khổng lồ, lưỡi kéo mở rộng như một cái miệng tử thần đang chực chờ nuốt chửng lấy sự ngu ngốc cuối cùng của họ. Cơn đau từ những sợi chỉ trong huyết quản của Minh Tú bắt đầu lan rộng, và anh nhận ra rằng, từ lúc bước vào ngôi nhà này, họ đã không còn là khách, mà đã trở thành những cuộn vải đang được trải sẵn trên bàn cắt.