MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXưởng May Linh HồnChương 6: VẾT CẮT ĐẦU TIÊN

Xưởng May Linh Hồn

Chương 6: VẾT CẮT ĐẦU TIÊN

1,580 từ · ~8 phút đọc

Bóng tối trong ngôi nhà khâu kín không phải là sự thiếu vắng ánh sáng thông thường, nó đặc quánh và nhầy nhụa như nhựa bùn, nuốt chửng lấy những tia sáng yếu ớt từ chiếc bật lửa của Minh Tú. Sau cơn hoảng loạn khi chứng kiến những bộ áo khoác da "sống" nhích lại gần, nhóm bạn bị dồn vào một góc hẹp giữa căn phòng khách đầy mùi tử khí. Tiếng ứ ứ tuyệt vọng của Linh Đan vang lên kịch liệt; môi cô bị khâu chặt bởi một sợi chỉ mảnh nhưng chắc chắn đến mức mỗi lần cô cố há miệng, những mũi khâu lại thắt sâu vào lớp thịt mềm, máu rỉ ra nhuộm đỏ cả cằm.

Gia Bảo đang quỳ rạp dưới đất, bàn tay hắn vẫn bị khâu dính vào tay nắm cửa bọc da người. Hắn điên cuồng dùng con dao gấp còn lại trong túi để rạch bỏ mảng da bám dính, nhưng càng rạch, những sợi chỉ đen từ cánh cửa lại càng luồn sâu vào mạch máu hắn, như những ký sinh trùng đang tìm cách chiếm lấy vật chủ. Cơn đau khiến mồ hôi hắn chảy ra ròng ròng, xóa nhòa đi lớp mặt nạ tự tin của một kẻ dẫn đầu.

"Bình tĩnh lại... Đan, nhìn anh này, đừng cử động mạnh!" Minh Tú gằn giọng, cố gắng trấn an cô gái đang lên cơn co giật vì sốc.

Minh Tú đưa tay định kiểm tra vết khâu trên môi Linh Đan. Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay anh chỉ còn cách mặt cô vài milimet, một tiếng vút xé gió vang lên. Nó mỏng manh và sắc lẹm đến mức tai người chỉ kịp nghe thấy một âm thanh khô khốc như tiếng dây đàn đứt.

Linh Đan đứng sững lại. Đôi mắt cô mở to hết cỡ, đồng tử giãn ra vì một cơn đau đột ngột mà não bộ chưa kịp xử lý. Chiếc điện thoại mà cô đang cầm trên tay – thứ vũ khí sống ảo duy nhất cô còn giữ lại – đột ngột rơi xuống sàn gỗ. Cùng với nó là một vật thể nhỏ, trắng bệch, lăn lông lốc về phía chân Minh Tú.

Đó là ngón tay trỏ của Linh Đan.

Vết cắt ngọt lịm đến mức ban đầu không hề có lấy một giọt máu. Mặt cắt phẳng phiu, để lộ ra phần xương trắng và các sợi thần kinh nhỏ đang co quắp. Chỉ một giây sau, máu mới bắt đầu phun ra từ mỏm cụt như một vòi nước bị vỡ, nhuộm đỏ cả bộ váy hiệu của cô. Linh Đan không thể hét, đôi môi bị khâu khiến tiếng thét của cô biến thành một tiếng rên rỉ u uất phát ra từ sâu trong cổ họng.

"Cái gì... cái gì vừa cắt thế?" Nhật Nam run rẩy hỏi, gã đang cố lết cái chân bị lột da của mình ra xa khỏi khu vực đó.

Minh Tú quẹt bật lửa, giơ cao lên. Trong ánh lửa bập bùng, anh nhìn thấy một cảnh tượng khiến da đầu tê dại. Giăng kín căn phòng lúc này không phải là không khí không, mà là hàng vạn sợi chỉ vô hình, trong suốt và mỏng hơn cả tơ nhện. Chúng đan chéo nhau dày đặc thành một mạng lưới tử thần. Một trong những sợi chỉ đó vừa lướt qua ngón tay Linh Đan khi cô vô tình đưa điện thoại lên để quay phim.

Đây là một "bàn may" khổng lồ, và họ chính là những mẩu vải vụn đang nằm trên đó.

"Đừng di chuyển!" Minh Tú thét lên. "Mọi người, đứng yên tại chỗ! Bất cứ một cử động nhỏ nào cũng có thể khiến các bạn bị băm vằn!"

Nhưng sự hoảng loạn đã lấn át lý trí. Linh Đan, khi thấy máu mình phun ra không ngừng, đã mất kiểm soát hoàn toàn. Cô lùi lại một bước theo bản năng, đôi tay quờ quạng trong không trung để tìm một điểm tựa.

Xoẹt. Xoẹt. Xoẹt.

Mỗi lần Linh Đan vung tay, âm thanh của thứ kim loại vô hình cắt vào da thịt lại vang lên. Một đường cắt ngang qua bắp tay, một đường khác xéo qua bả vai. Lớp vải áo crop-top của cô rách toác, lộ ra những vết thương sâu hoắm đang tuôn máu xối xả. Linh Đan đau đớn đến mức quỵ xuống, nhưng càng quỵ xuống, cơ thể cô càng chạm vào nhiều sợi chỉ hơn. Những sợi chỉ này dường như có trí tuệ; khi chúng chạm vào máu, chúng không còn đứng yên mà bắt đầu rung động, phát ra tiếng máy khâu cạch cạch nhỏ xíu ngay bên trong vết thương của nạn nhân.

Gia Bảo nhìn thấy cảnh tượng đó qua màn hình điện thoại đang nằm dưới đất. Lượng người xem livestream vẫn tiếp tục tăng, những dòng donate "xin hãy cứu cô ấy" hay "đây là thật sao?" hiện lên liên tục. Hắn đột nhiên cười điên dại. Nỗi sợ đã đẩy hắn đến bờ vực của sự suy sụp tinh thần.

"Nhìn đi... Đan... em đang đẹp lắm... khán giả đang thích lắm..." Bảo nói lảm nhảm, máu từ lòng bàn tay hắn đã nhuộm đen cả cánh cửa.

Thùy Chi đứng chết trân ở giữa phòng. Đường chỉ đen quanh cổ cô giờ đã bắt đầu di chuyển, nó không chỉ thắt lại mà bắt đầu "thêu" lên da cô những hoa văn hình xoắn ốc. Cơn đau thể xác cùng sự kinh hoàng khi nhìn thấy bạn mình bị xẻ thịt từng mẩu khiến cô hoàn toàn sụp đổ. Cô nhìn Minh Tú với ánh mắt cầu cứu, nhưng Tú cũng đang kẹt trong một "lồng chỉ" hẹp đến mức chỉ cần hít thở mạnh, lồng ngực anh cũng có thể chạm vào những lưỡi dao tơ này.

"Nam, đưa cái túi xách của mày đây, cái có quai bằng sắt ấy!" Minh Tú ra lệnh.

Anh nhận ra rằng những sợi chỉ này dù sắc nhưng lại rất giòn nếu bị tác động bởi một lực va đập mạnh từ kim loại dày. Anh dùng quai túi sắt quật mạnh vào khoảng không trước mặt. Tiếng tưng tưng vang lên như những sợi dây đàn bị đứt lìa. Minh Tú phá được một khoảng trống nhỏ, anh lao đến ôm lấy Linh Đan khi cô chuẩn bị đổ người vào một cụm chỉ dày đặc nhất ở góc phòng.

Máu của Linh Đan thấm đẫm vào áo Minh Tú, nóng hổi và tanh nồng. Cô ngất đi vì mất máu quá nhiều, hơi thở yếu ớt. Nhưng ngay khi Minh Tú định đưa cô ra ngoài, tiếng máy khâu dưới lòng đất đột ngột dừng lại.

Căn phòng rơi vào một sự im lặng đáng sợ.

Từ phía trên trần nhà – nơi được bọc bằng da bụng người nhăn nheo – những mũi kim đồng khổng lồ bắt đầu đâm xuyên qua lớp da bọc, chậm rãi hạ xuống. Mỗi cây kim đều mang theo một cuộn chỉ làm từ gân người tươi rói. Chúng không rơi ngẫu nhiên, mà đang nhắm thẳng vào các khớp xương của Linh Đan, như thể muốn biến cô thành một con rối thực sự trước khi mang đi "gia công" bước tiếp theo.

"Bảo! Mở cửa được chưa? Đồ ngu, mở cửa nhanh lên!" Minh Tú hét lên với Gia Bảo.

Gia Bảo nghiến răng, hắn dùng hết sức lực cuối cùng, chấp nhận lột phăng một mảng da lòng bàn tay mình lại trên cánh cửa để thoát ra. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, bàn tay đỏ hỏn lòi cả gân thịt giật mạnh tay nắm. Cánh cửa bật mở, nhưng đằng sau nó không phải là lối ra ngoài làng.

Đó là một hành lang dài hun hút, hai bên tường treo đầy những khung thêu khổng lồ. Trên mỗi khung thêu đó là một con người đang bị căng phẳng ra bằng những sợi dây xích móc vào tứ chi. Họ vẫn còn sống, đôi mắt họ đảo liên tục trong sự tuyệt vọng cùng cực, và toàn thân họ đang bị những sợi chỉ nhỏ xíu thêu dệt lên những bộ quần áo trực tiếp từ lớp thịt bên trong.

Gia Bảo lùi lại, va vào Minh Tú. Cả nhóm giờ đây bị kẹt giữa căn phòng đầy tơ sắc và một hành lang đầy những kẻ bị hiến tế. Đột nhiên, mảng da lòng bàn tay của Gia Bảo còn dính trên cánh cửa bắt đầu "nói". Nó co rúm lại, phát ra âm thanh khàn đặc từ những lỗ chân lông rỉ máu:

"Người may đã chọn vải... người may đã chọn kim... kẻ trộm da thịt... sẽ bị găm vào tim..."

Linh Đan trên tay Minh Tú đột ngột mở mắt. Nhưng đôi mắt cô giờ đây không còn tròng trắng; toàn bộ nhãn cầu đã bị phủ kín bởi những sợi chỉ đen li ti đang không ngừng thêu dệt bên trong, biến đôi mắt cô thành hai cái nút áo bằng xương đen kịt. Cô đưa bàn tay mất ngón tay lên, vuốt nhẹ vào mặt Minh Tú, một nụ cười không cảm xúc hiện lên trên đôi môi bị khâu nham nhở.

Bên ngoài cửa sổ bị khâu kín, sương mù tím bỗng tràn vào qua các khe hở, mang theo hình bóng của một bàn tay khổng lồ đầy kim đang từ từ hạ xuống đầu của cả nhóm.