Hành lang hun hút trước mặt Gia Bảo như một cuống họng khổng lồ đang sặc sụa mùi máu nóng. Ánh đèn pin quét qua những khung thêu, nơi những kẻ tội nghiệp bị căng ra như những tấm vải sống, tiếng rên rỉ của họ bị nghẹn lại bởi những đường chỉ khâu chằng chịt trên mặt. Nhưng Minh Tú không có thời gian để kinh hoàng. Sức nặng của Linh Đan trên tay anh bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng một cách bất thường, như thể cơ thể cô đang dần mất đi mật độ vật chất.
"Đan! Tỉnh lại đi!" Minh Tú gầm lên, bàn tay anh siết chặt lấy bả vai cô, nơi máu vẫn đang tuôn ra từ những vết cắt của mạng lưới tơ vô hình.
Linh Đan không trả lời. Đôi mắt vốn đã bị "thêu" kín bởi những sợi chỉ đen giờ đây bắt đầu rỉ ra một thứ dịch lỏng màu xám đục. Cô không nhìn Minh Tú, cô đang nhìn vào một khoảng không vô định phía sau lưng anh. Bất ngờ, một luồng sương mù màu tím đậm, đặc quánh như sữa hỏng từ ngoài cửa tràn vào, nhanh chóng nuốt chửng lấy đôi chân của cả nhóm. Luồng sương này không lạnh, nó nóng hổi và mang theo mùi của hơi người bốc lên từ một căn phòng kín mít.
"Buông... buông ra..."
Linh Đan thốt lên. Tiếng nói không phát ra từ đôi môi đang bị khâu kín của cô, mà nó phát ra trực tiếp từ những vết cắt trên cơ thể. Âm thanh ấy nghe như tiếng gió rít qua những thớ vải mục. Ngay lập tức, từ trong màn sương mù dày đặc, hàng chục sợi dây thừng làm bằng tóc người bất ngờ lao ra như những con rắn săn mồi. Chúng không quấn lấy Minh Tú, mà quấn chặt lấy cổ, eo và tứ chi của Linh Đan.
"Không! Đan!" Thùy Chi hét lên, cô liều mạng lao tới chộp lấy vạt áo của bạn mình.
Nhưng một lực kéo khủng khiếp từ bóng tối phía sau đã giật phăng Linh Đan khỏi vòng tay của Minh Tú. Cơ thể cô bị kéo xẹt trên sàn gỗ, phát ra tiếng động rùng rợn khi những đầu kim nhọn hoắt đâm ngược từ dưới sàn lên để giữ chặt lấy "vải nền". Linh Đan bị lôi tuột vào trung tâm của màn sương mù, nơi ánh sáng đèn pin không thể xuyên thấu.
Gia Bảo nhìn thấy chiếc điện thoại của Linh Đan vẫn đang nằm dưới sàn, camera của nó vẫn hoạt động và đang hướng về phía màn sương. Trong cơn mê muội vì sợ hãi và tham lam, hắn lao tới nhặt chiếc điện thoại lên. Màn hình vẫn đang hiển thị livestream, lượng người xem đã vượt qua con số 50.000, và những gì hiện lên trên đó là một cơn ác mộng sống.
Qua ống kính camera, màn sương không hề che khuất tầm nhìn. Ở đó, Linh Đan đang bị treo lơ lửng giữa không trung bởi một bàn tay khổng lồ. Đó không phải là bàn tay con người. Nó được ghép từ hàng trăm mảnh da tay khác nhau, từ đôi tay thô ráp của đàn ông đến bàn tay búp măng của phụ nữ, tất cả được khâu lại thành một khối thịt dị dạng. Trên mỗi đầu ngón tay của bàn tay khổng lồ đó là một cây kim bạc dài nhọn hoắt, đang không ngừng đâm vào cơ thể Linh Đan để "điều chỉnh" tư thế của cô.
"Nhìn kìa... nhìn cái tay đó kìa..." Gia Bảo lắp bắp, đưa màn hình điện thoại về phía Minh Tú.
Trong đoạn video trực tiếp, Linh Đan không còn khóc. Gương mặt cô trở nên phẳng lì, trắng bệch như một con búp bê vải chưa hoàn thiện. Bàn tay đầy kim kia bắt đầu kéo cô vào sâu hơn trong bóng tối. Linh Đan đưa đôi mắt đã bị thêu kín nhìn về phía camera lần cuối, một giọt lệ bằng máu chảy xuống, thấm vào lớp sương mù tím tái. Rồi, cô biến mất hoàn toàn.
Tiếng máy khâu rầm rập đột ngột vang lên từ chính hướng Linh Đan vừa bị kéo đi, nhưng lần này nó kèm theo một tiếng xoẹt kéo dài – tiếng vải bị xẻ đôi. Hoặc có lẽ, đó là tiếng da thịt bị lột ra khỏi khung xương.
"Chúng ta phải cứu cô ấy!" Thùy Chi gào lên, định chạy vào màn sương nhưng Minh Tú đã kịp thời giữ chặt lấy cô.
"Muộn rồi Chi! Nhìn xuống đất đi!" Tú hét lớn.
Màn sương tan đi đôi chút, để lại trên sàn gỗ một vệt máu dài và những mẩu thịt vụn li ti. Giữa vũng máu là chiếc điện thoại của Linh Đan, giờ đây đang quay một cảnh tượng khác. Camera không còn quay nhóm bạn, mà nó đang quay cảnh từ bên trong một chiếc lồng bằng xương. Ống kính hướng về phía một người phụ nữ khổng lồ đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da. Mụ có mái tóc là hàng vạn sợi chỉ đen rủ xuống tận sàn, và mụ đang dùng một chiếc kéo đồng lớn để cắt rời những mảng da còn sót lại trên một cơ thể đang co giật.
Đó là Linh Đan. Cô vẫn còn sống, nhưng cơ thể cô đang bị tháo rời từng phần như một món đồ chơi cũ để chuẩn bị cho một sự tái sinh kinh tởm hơn.
"Mất rồi... cô ấy mất thật rồi..." Nhật Nam lầm bầm, gã ôm lấy cái chân đau đớn, ánh mắt gã nhìn chằm chằm vào những sợi chỉ đen đang bắt đầu mọc lên từ kẽ móng tay mình.
Gia Bảo nhìn xuống chiếc điện thoại trên tay. Một bình luận mới hiện lên, nổi bật giữa hàng nghìn tin nhắn: "Sợi chỉ đầu tiên đã thắt. Ai sẽ là người lên khung tiếp theo?"
Bất ngờ, từ trong căn phòng bị khâu kín, tiếng máy khâu dừng hẳn. Thay vào đó là một tiếng bước chân nặng nề, chậm chạp. Cộp. Cộp. Cộp. Tiếng bước chân của những cây kim đâm xuống sàn gỗ. Một mùi hương nồng nặc của hoa nhài trộn với thịt thối rữa xộc tới.
Thùy Chi bỗng thấy cổ mình đau nhói. Cô đưa tay lên sờ, và kinh hoàng nhận ra sợi chỉ đen dưới da cổ mình không còn nằm yên nữa. Nó đang tự rút ngắn lại, siết chặt lấy thực quản của cô với một lực mạnh đến mức cô nghe thấy tiếng sụn cổ mình rắc rắc. Đôi mắt cô lồi ra, mạch máu trên mặt nổi lên tím ngắt.
"Chi! Đừng thở mạnh!" Minh Tú lao đến nhưng anh nhận ra mình không thể chạm vào cô.
Xung quanh Thùy Chi, những sợi chỉ vô hình lúc nãy đã tập hợp lại, tạo thành một chiếc kén mờ đục đang dần bao bọc lấy cô. Thùy Chi nhìn Minh Tú với đôi mắt cầu xin tuyệt vọng, môi cô run rẩy nhưng không thể phát ra âm thanh nào ngoài tiếng gió rít qua những mũi khâu.
Ngay lúc đó, ánh đèn pin của Gia Bảo quét trúng vào một thứ nằm ngay cạnh vũng máu của Linh Đan. Đó là một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa được làm từ da người nhăn nheo, trên đó thêu bằng chỉ vàng ba chữ: Ký Sự Giữ Kim.
Từ trong bóng tối của hành lang, một bóng người cao lớn, gầy guộc bước ra. Không phải Thợ May, mà là một sinh vật giống như con người nhưng toàn thân bị bọc kín trong những dải băng gạc đẫm máu. Hắn cầm một chiếc đèn lồng làm từ hốc mắt người, ánh sáng xanh lè hắt lên cuốn sổ tay.
Hắn mở miệng, giọng nói như tiếng hai miếng giấy nhám cọ vào nhau: "Kẻ giữ kim đã đến... để thu hoạch những tấm vải biết đi..."
Gia Bảo đánh rơi điện thoại. Màn hình Livestream vẫn tiếp tục quay, ghi lại cảnh sinh vật quấn băng gạc đang từ từ cúi xuống nhặt cuốn sổ, trong khi phía sau hắn, hàng vạn cây kim bạc đang bắt đầu bay lơ lửng trong không trung, nhắm thẳng vào tim của những kẻ còn lại. Minh Tú nhận ra rằng, sự mất tích của Linh Đan chỉ là phát súng mở màn, và ngôi nhà này thực chất là một "phòng thử đồ" mà không một ai có cơ hội được bước ra với cơ thể vẹn nguyên.