MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXưởng May Linh HồnChương 8: NHẬT KÝ KẺ GIỮ KIM

Xưởng May Linh Hồn

Chương 8: NHẬT KÝ KẺ GIỮ KIM

1,284 từ · ~7 phút đọc

Màn sương tím sau khi nuốt chửng Linh Đan không tan biến hẳn mà đọng lại thành những giọt nước nhầy nhụa trên vách da của ngôi nhà. Sự biến mất của cô gái trẻ để lại một lỗ hổng lớn trong tâm trí những kẻ còn sống—một sự bàng hoàng tê dại. Gia Bảo ngồi bệt xuống sàn, đôi mắt dại ra nhìn vào khoảng không nơi người yêu hắn vừa bị kéo đi. Hắn không khóc, có lẽ vì nỗi sợ đã vắt kiệt mọi tuyến lệ, hoặc vì bản tính ích kỷ khiến hắn đang mải tính toán xem làm sao để đôi chân mình không bị khâu chặt vào nền gỗ này.

Minh Tú, người duy nhất còn giữ được sợi dây lý trí mỏng manh, đang nhìn chằm chằm vào thực thể quấn băng gạc đứng trước mặt. Kẻ tự xưng là "Kẻ giữ kim" không tấn công. Hắn đứng đó, bất động như một bức tượng được quấn bằng những dải vải tẩm máu khô, chiếc đèn lồng làm từ hốc mắt người tỏa ra thứ ánh sáng xanh lét, soi rõ cuốn sổ tay trên tay hắn.

"Muốn sống... thì phải hiểu luật của kim," giọng nói của gã quấn băng gạc vang lên, nghe như tiếng móng tay cào vào bảng đen. Hắn ném cuốn sổ tay về phía Minh Tú.

Cuốn sổ rơi bịch xuống sàn gỗ, bìa bằng da người của nó dường như vẫn còn hơi ấm. Minh Tú chần chừ một nhịp rồi cúi xuống nhặt lên. Ngay khi chạm vào lớp bìa, anh cảm nhận được một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh mở những trang giấy ố vàng, đầy những vết lấm tấm của thời gian và máu.

Những dòng chữ bên trong không phải được viết bằng mực thông thường. Chúng được thêu lên giấy bằng một loại chỉ vàng mảnh như tơ, đường nét sắc sảo nhưng mang theo một tà khí đậm đặc. Nhật Nam và Thùy Chi cũng bò lại gần, hơi thở của họ gấp gáp khi nhìn vào những trang nhật ký quái đản.

"Ngày... tháng... năm... Làng Mù không nằm trên đất, nó nằm trên da thịt của Mẹ Kim. Chúng ta không phải dân làng, chúng ta là những ký sinh trùng trung thành. Mẹ cần vải, Mẹ cần chỉ. Vải đẹp nhất là da của những kẻ ngạo mạn. Chỉ bền nhất là gân của những kẻ dối trá."

Trang tiếp theo vẽ hình một người đàn bà khổng lồ với hàng nghìn cánh tay, mỗi cánh tay cầm một cây kim dài. Dưới chân bà ta là những đống xác người bị lột da sạch sành sanh, cơ bắp đỏ hớn phơi ra dưới ánh trăng.

"Mẹ Kim... là thực thể đó sao?" Thùy Chi run rẩy hỏi, tay cô vô thức chạm vào sợi chỉ đen đang bò dưới da cổ mình.

Minh Tú lật tiếp. Những dòng chữ sau đó bắt đầu giải thích về tục lệ kinh hoàng của ngôi làng. Để đạt được sự bất tử, những người thợ may ở đây đã thực hiện một nghi lễ hiến tế da thịt. Họ tin rằng linh hồn con người không nằm ở tim hay não, mà nằm ở lớp da—thứ bao bọc và định hình bản sắc. Khi lớp da bị lột ra và khâu lại thành những tác phẩm nghệ thuật, linh hồn sẽ bị giam cầm vĩnh viễn trong từng mũi kim, không bao giờ tan biến, không bao giờ được siêu thoát.

"Kẻ nào bước vào xưởng may mà không có sự khiêm nhường, da của kẻ đó sẽ tự tách rời khỏi thịt để tìm về với chủ nhân đích thực. Thợ May Linh Hồn không giết người, mụ chỉ 'chỉnh sửa' lại hình hài cho đúng với sự thối nát bên trong linh hồn họ."

Gia Bảo đột ngột vồ lấy cuốn sổ từ tay Minh Tú, hắn lật điên cuồng như tìm kiếm một lối thoát. "Phải có cách để ra chứ! Luật chơi! Luật chơi ở đâu?"

Hắn dừng lại ở một trang giấy đen kịt, nơi chỉ có duy nhất một hình vẽ: một chiếc kéo đồng cổ nằm giữa một vòng tròn máu. Dòng chữ thêu bên dưới mờ nhạt nhưng đầy đe dọa: "Chỉ có nhát cắt của sự hy sinh mới đứt được sợi chỉ của định mệnh. Nhưng kẻ nào dám cầm kéo, kẻ đó phải trả bằng đôi mắt của chính mình để thấy được đường kim."

"Mắt sao? Tao không đưa mắt cho ai cả!" Nhật Nam gào lên, gã bắt đầu phát điên, đôi tay cào cấu vào không khí.

Lúc này, Kẻ Giữ Kim bỗng nhiên cười. Tiếng cười khùng khục phát ra từ sau lớp băng gạc đẫm máu. Hắn chỉ tay lên trần nhà. "Mẹ Kim đang đói. Các ngươi đã phá hủy Cột Tổ Khúc—vật trấn yểm giữ cho những sợi chỉ không tự ý 'đi săn'. Giờ đây, mọi sợi vải trong làng này đều có linh hồn của những kẻ chết oan. Chúng đang tìm kiếm đồng loại."

Ngay khi hắn vừa dứt lời, toàn bộ ngôi nhà rung chuyển dữ dội. Những vách tường da bắt đầu co thắt, đẩy ra một thứ dịch lỏng màu đỏ sẫm mùi hăng hắc. Minh Tú nhận ra những bộ áo khoác da trống rỗng lúc nãy giờ đã áp sát họ từ bao giờ. Chúng không có mặt, nhưng từ những khe hở của đường khâu, những tiếng thì thầm vang lên: "Vải mới... vải thơm quá..."

Cuốn nhật ký trên tay Gia Bảo bỗng nhiên tự bốc cháy bằng một ngọn lửa màu tím. Hắn hét lên đau đớn, quăng cuốn sổ xuống sàn. Nhưng những trang giấy không cháy thành tro, chúng biến thành những dải băng dài, quấn chặt lấy cổ tay và chân của Bảo.

"Tú! Nam! Cứu tao!" Bảo gào thét khi những dải băng kéo hắn về phía hành lang tối tăm, nơi tiếng máy khâu vừa bắt đầu rầm rập trở lại.

Thùy Chi nhìn thấy trong đám cháy của cuốn nhật ký, một hình ảnh cuối cùng hiện lên trước khi nó tan biến: Đó là hình ảnh của Linh Đan. Nhưng cô không còn là con người. Cô đang bị treo trên một cái khung lớn, da thịt cô đang được "tỉa tót" bởi những cây kim bạc, và điều kinh hãi nhất là cô đang mỉm cười. Một nụ cười được khâu bằng chỉ vàng, tỏa sáng một cách quái dị trong bóng tối.

Kẻ Giữ Kim lùi dần vào màn sương tím, để lại một lời cảnh báo cuối cùng: "Đừng cố chạy trốn khỏi đường kim, vì mỗi bước chân các ngươi đi, đều đang tự dệt nên tấm vải liệm cho chính mình."

Bóng tối sụp xuống. Tiếng xoẹt xoẹt của kéo cắt vải vang lên ngay sát gáy Minh Tú. Anh quay lại, nhưng không thấy ai, chỉ thấy trên sàn gỗ, những sợi chỉ đen đang bắt đầu tự đan thành hình một bàn tay người, và nó đang từ từ vươn về phía mắt cá chân của anh.

Giữa cơn hỗn mang, Thùy Chi bỗng cảm thấy một sự thay đổi kinh khủng. Sợi chỉ đen dưới cổ cô không còn siết nữa. Thay vào đó, nó bắt đầu tách ra thành hàng trăm sợi nhỏ, bò lên mặt cô, len lỏi vào dưới mí mắt. Cô kinh hoàng nhận ra mình bắt đầu nhìn thấy thế giới qua một màu đỏ máu, và trong tầm nhìn đó, cô thấy những đường chỉ vô hình đang nối từ tim của Gia Bảo và Nhật Nam thẳng tới chiếc máy khâu của Thợ May phía trên gác mái.