MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXưởng May Linh HồnChương 9: DẤU CHỈ ĐEN

Xưởng May Linh Hồn

Chương 9: DẤU CHỈ ĐEN

1,742 từ · ~9 phút đọc

Cái chết của Linh Đan đã để lại một khoảng trống kinh hoàng trong tâm trí những kẻ còn sống, nhưng tại Làng Mù, sự thương tiếc là một thứ xa xỉ mà không ai có đủ thời gian để tận hưởng. Ngôi nhà khâu kín bắt đầu rung chuyển theo một nhịp điệu mới—nhanh hơn, dồn dập hơn, như thể nhịp tim của một thực thể khổng lồ đang hưng phấn vì sắp được thay một lớp áo mới.

Thùy Chi đứng chết trân bên cạnh Minh Tú. Cô không còn khóc được nữa. Một cảm giác ngứa ngáy điên cuồng, như có hàng nghìn con kiến đang bò dưới lớp biểu bì, bắt đầu lan tỏa từ vùng cổ lên đến mang tai. Cô đưa bàn tay run rẩy lên chạm vào cổ mình, và cảm giác đầu tiên là sự thô ráp. Những đường gân xanh xao trên cổ cô giờ đây đã biến mất, thay vào đó là một mạng lưới những sợi chỉ đen bóng, cứng như cước, đang trồi lên lồi lõm.

"Tú... cứu em... nó đang bò," Thùy Chi thều thào. Giọng cô giờ đây không còn là tiếng người, nó bị bóp nghẹt và méo mó qua những khe hở của các sợi chỉ đang siết chặt thanh quản.

Minh Tú đưa đèn pin soi sát vào mặt bạn mình. Anh kinh hoàng nhận ra những sợi chỉ đen ấy không đơn thuần là nằm dưới da. Chúng đang thực hiện một quá trình "may đo" sống. Một sợi chỉ đen từ xương quai xanh bò ngược lên, xuyên qua lớp thịt mềm ở dưới cằm rồi đâm thẳng vào môi dưới của Thùy Chi. Cô giật nảy người, một giọt máu đen kịt rỉ ra từ lỗ kim vô hình vừa được tạo ra.

"Đừng cử động, Chi! Để anh tìm cách cắt nó!" Minh Tú hét lên, anh điên cuồng lục lọi trong ba lô nhưng chiếc dao nhỏ ban nãy đã mẻ nát khi chạm vào tóc quỷ.

Trong khi đó, Nhật Nam vẫn đang lết đi trên mặt đất, gã hoàn toàn mất trí. Gã nhìn thấy những sợi chỉ đen từ bóng tối đang bò về phía mình như những xúc tu nhỏ. "Nó đến rồi... Thợ May đến rồi! Da của chúng ta... mụ muốn da của chúng ta!" Nhật Nam gào lên, gã dùng móng tay tự cào nát lớp da mặt mình như thể muốn tự lột bỏ nó trước khi mụ ta làm điều đó.

Gia Bảo, kẻ vừa trốn thoát khỏi cánh cửa bằng cái giá là một mảng da lòng bàn tay, đang đứng ở đầu hành lang. Hắn nhìn thấy Thùy Chi đang bị biến dạng, nhìn thấy Nhật Nam điên loạn, nhưng trong đôi mắt hắn chỉ còn là sự tính toán tàn độc. Chiếc điện thoại trên tay hắn vẫn đang phát sóng trực tiếp. 50.000 người xem đang chứng kiến cảnh Thùy Chi bị những sợi chỉ đen thêu dệt lên mặt. Những dòng bình luận donate nổ ra như mưa: "Kỹ xảo đỉnh quá!", "Cắt mặt cô ta đi!", "Cái này là phim thật hay giả vậy?".

"Mọi người... nhìn kỹ vào nhé!" Gia Bảo nói vào máy quay, giọng hắn run rẩy nhưng đầy vẻ kích động. "Đây là cái giá của sự ngạo mạn. Thùy Chi đang bị 'may' lại. Tôi sẽ quay cận cảnh cho anh em xem!"

Hắn tiến lại gần Thùy Chi, không phải để giúp, mà để bắt lấy một góc quay đặc tả nhất. Lúc này, sợi chỉ đen đã bò đến khóe mắt của Chi. Nó chậm rãi xuyên qua mi mắt trên, rồi đâm xuống mi mắt dưới, khâu chặt mắt trái của cô lại theo hình chữ X. Thùy Chi rên rỉ trong đau đớn tột cùng, tay cô quờ quạng trúng vào áo của Gia Bảo.

"Tránh ra đồ quỷ!" Gia Bảo thô bạo đẩy mạnh Thùy Chi ngã nhào vào đống vải da cũ nát ở góc phòng. Hắn chỉ quan tâm đến việc giữ cho ống kính không bị rung.

"Bảo! Mày làm cái gì thế?" Minh Tú lao tới định đấm vào mặt Gia Bảo, nhưng ngay lúc đó, tiếng máy khâu rầm rập trên gác mái bỗng nhiên dừng bặt.

Một sự im lặng đặc quánh bao trùm. Từ kẽ trần nhà bằng da bụng người, một thứ dịch nhầy màu vàng đục bắt đầu nhỏ xuống, trúng ngay đỉnh đầu của Thùy Chi. Thứ dịch đó đi đến đâu, những sợi chỉ đen trên người cô lại phát triển mạnh mẽ đến đó. Chúng bắt đầu đan chéo nhau trên mặt cô, tạo thành một chiếc mặt nạ bằng chỉ đen xì, che lấp toàn bộ ngũ quan, chỉ trừ lại cái miệng đang cố gắng đớp lấy từng chút không khí.

Thùy Chi không còn là Thùy Chi nữa. Cô giờ đây giống như một bản phác thảo dở dang trên bàn may. Cô đứng dậy một cách máy móc, tứ chi bị giật bởi những sợi tơ từ trên trần nhà thả xuống. Cô không nhìn bằng mắt, nhưng dường như cô cảm nhận được sự hiện diện của Minh Tú.

"Chạy... đi... Tú..." Một âm thanh yếu ớt phát ra từ phía sau lớp chỉ đen trên mặt cô. Đó là chút ý thức cuối cùng của cô gái tội nghiệp trước khi "luật chơi" của ngôi làng nuốt chửng cô hoàn toàn.

Đột nhiên, chiếc đèn lồng làm từ hốc mắt người của Kẻ Giữ Kim lúc nãy xuất hiện trở lại ở cuối hành lang. Ánh sáng xanh lét soi rõ một bóng đen khổng lồ đang chắn ngang lối ra duy nhất. Bóng đen ấy cao gần ba mét, cơ thể mụ phình to một cách bất thường, được cấu thành từ hàng vạn miếng da người có kích cỡ khác nhau, mỗi miếng vẫn còn giữ nguyên đặc điểm của chủ nhân cũ: một vết xăm, một vết sẹo, hay một mảng lông tóc.

Mụ Thợ May Linh Hồn cuối cùng đã xuất hiện.

Mụ không đi, mụ trườn đi trên hàng nghìn cây kim bạc đâm ra từ dưới gấu váy làm bằng da lưng đàn ông. Mỗi bước đi của mụ đều để lại những vệt máu và những lỗ thủng nhỏ trên sàn gỗ. Trên tay mụ là một chiếc kéo đồng cổ kính, lưỡi kéo dài và cong vút như sừng của một loài ác thú. Mụ đưa chiếc kéo lên cao, tiếng kim loại cọ sát vào nhau nghe như tiếng linh hồn đang bị xé toạc.

"Vải tốt... vải thực sự rất tốt..." Mụ rít lên qua những đường khâu ở miệng.

Mụ nhìn về phía Gia Bảo, kẻ đang cầm điện thoại quay phim. Đột nhiên, chiếc điện thoại trên tay Bảo bùng cháy, nổ tung ngay trên tay hắn. Gia Bảo thét lên khi những mảnh vỡ găm thẳng vào mắt. Hắn ngã xuống, lăn lộn giữa vũng máu.

Mụ Thợ May không vội vã. Mụ quay sang nhìn Thùy Chi—tác phẩm đang trong quá trình "lên viền" của mình. Mụ đưa bàn tay đầy kim ra, vuốt nhẹ lên lớp chỉ đen trên mặt Chi. Ngay lập tức, những sợi chỉ ấy bắt đầu siết chặt lại, ép nát xương gò má của cô gái tội nghiệp bên trong.

Minh Tú nhận ra rằng sương mù lúc nãy không phải để che giấu, mà là để đánh dấu. Mỗi vết cắt, mỗi đường chỉ trên người họ chính là những đường vẽ phấn của thợ may. Họ đã bị "cắt" ra khỏi thế giới của người sống từ lâu, và giờ đây chỉ còn chờ để được "ráp" lại vào bộ sưu tập vĩnh hằng của mụ.

"Mày muốn gì ở chúng tao?" Minh Tú gầm lên, anh cầm lấy một thanh gỗ gãy, sẵn sàng liều mạng.

Mụ Thợ May nghiêng cái đầu dị dạng, những cuộn chỉ đen trong hốc mắt mụ xoay tròn điên cuồng. Mụ không trả lời anh, mà thay vào đó mụ đưa chiếc kéo nhắm thẳng vào Nhật Nam đang nằm co quắp dưới đất.

Phập!

Lưỡi kéo đâm xuyên qua vai Nhật Nam, nhưng không có máu chảy ra. Thay vào đó, hàng triệu sợi chỉ đỏ từ bên trong cơ thể Nhật Nam bắt đầu bị hút ngược ra ngoài qua lưỡi kéo, như thể mụ đang thu hoạch nguyên liệu để thêu lên bộ váy của mình. Nhật Nam rú lên một tiếng rồi toàn thân khô héo lại ngay trước mắt Minh Tú, chỉ còn lại một lớp da bọc xương trắng bệch.

Gia Bảo, dù đang ôm lấy đôi mắt chảy máu, vẫn cố lết về phía bóng tối. Nhưng hắn không nhận ra rằng, ngay phía sau hắn, Thùy Chi—giờ đã hoàn toàn bị chỉ đen bao phủ—đang từ từ đưa đôi bàn tay với những ngón tay đã được thay thế bằng những cây kim bạc dài, nhắm thẳng vào gáy của hắn.

"Bảo... quay lại... em... giúp... anh... khâu... lại..."

Giọng của Thùy Chi vang lên, nhưng nó không còn phát ra từ cổ họng nữa. Nó phát ra từ chiếc máy khâu đang đặt giữa hành lang, và mỗi lời cô nói, kim máy khâu lại đâm xuống tấm vải da của Linh Đan một mũi đau đớn.

Minh Tú nhìn thấy trên bàn may của mụ, một chiếc túi xách mới đang được thành hình. Chất liệu của nó chính là mảng da mặt có vết bớt của Linh Đan, và mụ đang dùng chính những sợi gân của Nhật Nam để làm quai xách. Mụ Thợ May nhìn Minh Tú, mụ khẽ nhấc tà áo khoác đầy những con mắt đang chớp nháy của mình lên, để lộ ra một chỗ trống hoàn hảo ngay giữa ngực áo.

"Ngươi... sẽ là... trái tim của bộ sưu tập mùa đông..."

Mụ vừa dứt lời, trần nhà của ngôi nhà khâu kín đột ngột sụp đổ, để lộ ra hàng vạn sợi chỉ đen đang từ trên cao hạ xuống như một cơn mưa, biến toàn bộ không gian thành một mê cung tơ máu không có lối thoát. Và trong tiếng máy khâu rầm rập như sấm sét, Minh Tú nhìn thấy một bóng hình cao lớn, đội một chiếc mũ rộng vành che khuất mặt, đang đứng cạnh mụ Thợ May—đó chính là hình dáng của chính Minh Tú, nhưng là một Minh Tú đã bị lột da sạch sẽ, chỉ còn lại bộ khung xương rỉ máu.