Cơn mưa kim loại từ trần nhà dội xuống như một bản án tử hình được tuyên bằng tiếng rít của gió. Minh Tú cảm thấy không gian xung quanh mình đang co rút lại, không phải theo nghĩa bóng, mà là những bức tường bọc da bụng người đang thực sự phập phồng, ép chặt lấy bốn người trẻ tuổi vào giữa sảnh chính của căn nhà khâu kín. Mùi nhục quế nồng nặc—thứ mùi thường dùng để lấn át mùi tử thi—xộc lên cay nồng, làm nhòe đi tầm nhìn của họ.
Từ trong bóng tối hun hút của hành lang, nơi sương tím bắt đầu đặc quánh lại thành một khối cơ thể, mụ Thợ May Linh Hồn chậm rãi lộ diện.
Mụ không phải là một sinh vật bằng xương bằng thịt đơn thuần. Mụ là một công trình may mặc khổng lồ và dị dạng. Mụ cao lừng lững, đầu chạm vào những dầm xà bọc da. Toàn thân mụ được bao phủ bởi một chiếc áo choàng dài quét đất, được ghép tỉ mỉ từ hàng nghìn mảnh da mặt người. Những khuôn mặt ấy không hề chết hẳn; dưới ánh sáng lập lòe của chiếc đèn lồng hốc mắt, Minh Tú kinh hoàng nhận ra những đôi môi trên áo mụ vẫn đang mấp máy, những đôi mắt trên tà váy vẫn đang chớp nháy trong một nhịp điệu điên cuồng và lạc quẻ.
Mỗi mảnh da trên người mụ là một câu chuyện bị cắt dở, một linh hồn bị giam cầm trong những đường khâu chữ X bằng chỉ kẽm gai rỉ sét.
Bàn tay mụ—nếu có thể gọi thứ đó là tay—dài ngoẵng với những khớp xương lộ ra ngoài, trắng hếu. Thay vì móng tay, mười đầu ngón tay của mụ là mười cây kim bạc dài hơn một gang tay, sáng quắc và nhọn hoắt. Mụ không đi bằng chân; dưới gấu váy lùng bùng, hàng nghìn cây kim nhỏ li ti đâm xuống sàn gỗ, tạo ra âm thanh sột soạt, sột soạt giống như tiếng hàng triệu con sâu bướm đang bò qua vải khô.
"Vải... vải mới... đến đúng lúc lắm..."
Giọng nói của mụ không phát ra từ khuôn mặt trên đỉnh đầu—thứ vốn chỉ là một khối thịt phẳng lì được thêu hai con mắt bằng nút áo đen—mà nó phát ra từ hàng trăm cái miệng trên bộ váy của mụ. Tiếng nói chồng chéo, đa âm sắc, vừa có giọng khàn đục của ông già, vừa có tiếng thét lanh lảnh của trẻ con, tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn khiến màng nhĩ người nghe như muốn vỡ tung.
Gia Bảo, lúc này tay đã nát bấy vì mảnh vỡ điện thoại, lùi lại trong vô vọng. Hắn va phải Thùy Chi—người lúc này đã bị lớp chỉ đen bao phủ hoàn toàn khuôn mặt.
"Tránh ra! Đồ quái vật, tránh xa tao ra!" Gia Bảo gào lên, hắn đạp mạnh vào bụng Thùy Chi.
Nhưng Thùy Chi không ngã. Những sợi tơ từ trần nhà đã khâu chặt cô vào không gian. Cô đứng đó, đôi tay run rẩy đưa lên, những đầu ngón tay bắt đầu mọc ra những mũi kim bạc giống hệt mụ Thợ May. Cô không còn là bạn của họ nữa; cô đã trở thành một "thợ phụ" trong xưởng may quỷ quyệt này.
Mụ Thợ May nghiêng đầu, tiếng xương cổ mụ rắc rắc như tiếng kéo cắt phải sụn cứng. Mụ đưa bàn tay kim bạc về phía Nhật Nam. Gã trai tội nghiệp lúc này chỉ còn là một cái xác khô héo sau khi bị hút cạn gân và máu ở chương trước, nhưng mụ vẫn chưa buông tha.
"Hàng lỗi... phải sửa..."
Lưỡi kéo đồng khổng lồ trong tay mụ mở rộng. Xoẹt! Một nhát cắt ngọt lịm xuyên qua không khí. Nhật Nam không kịp rên rỉ, mụ đã dùng những đầu ngón tay kim bạc đâm thẳng vào hốc mắt gã, lôi ngược ra hai nhãn cầu vẫn còn dính những sợi thần kinh đỏ hỏn. Mụ thản nhiên đính hai con mắt ấy lên ngực áo mình, ngay bên cạnh một hàng mắt khác đang liếc ngang liếc dọc.
Minh Tú nghiến răng, anh biết rằng nếu không hành động, tất cả sẽ trở thành những mẩu vải vụn trên bàn cắt của mụ. Anh chộp lấy chiếc bàn trà bọc da, dùng hết sức bình sinh ném về phía mụ Thợ May. Chiếc bàn bay đi, nhưng trước khi nó kịp chạm vào mụ, hàng vạn sợi chỉ từ trên không trung đã quấn chặt lấy nó, xé toạc lớp da bọc và nghiền nát khung gỗ thành bụi cám chỉ trong một tích tắc.
Mụ Thợ May quay sang nhìn Minh Tú. Đôi mắt nút áo của mụ dường như tỏa ra một thứ áp lực khiến đầu gối anh run rẩy.
"Kẻ có khung xương đẹp... Ngươi sẽ là cái giá treo đồ vĩnh cửu của ta..."
Mụ bước tới, những cây kim dưới gầm váy đâm nát sàn gỗ. Gia Bảo thấy mụ đang tiến về phía Minh Tú, trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ tàn độc. Hắn biết mụ cần "vải", và Minh Tú là kẻ khỏe mạnh nhất. Hắn lén nhặt một sợi dây thừng bằng tóc người dưới đất, nhân lúc Minh Tú đang đối đầu với mụ, hắn định quấn chặt lấy chân anh để làm mồi nhử cho mụ, hòng tìm đường chạy trốn qua lối hành lang vừa hé mở.
Nhưng Gia Bảo đã lầm. Ở Làng Mù, sự phản bội chính là loại chỉ màu đỏ thắm mà mụ Thợ May thích nhất để thêu lên những tấm vải liệm.
Khi Gia Bảo vừa định ra tay, Thùy Chi—với khuôn mặt chỉ đen—bất ngờ quay lại. Cô vồ lấy Gia Bảo với một sức mạnh phi nhân tính. Những ngón tay kim bạc của cô đâm sâu vào bả vai hắn, khâu chặt áo khoác của hắn vào chính da thịt bên dưới.
"Bảo... em... muốn... may... anh... lại..." Thùy Chi thầm thì, giọng nói giờ đây chỉ còn là tiếng gió rít.
Mụ Thợ May cười—một âm thanh giống như tiếng vải bị xé toạc. Mụ không thèm nhìn Gia Bảo đang gào thét, mụ đưa chiếc kéo đồng nhắm thẳng vào ngực Minh Tú. Nhưng mụ dừng lại một nhịp, mụ hít một hơi thật sâu, như thể đang thưởng thức mùi vị của sự tuyệt vọng đang lên men trong căn phòng.
"Đừng sợ... nhát cắt đầu tiên luôn là nhát cắt đau nhất... sau đó... ngươi sẽ thấy mình đẹp đẽ hơn bao giờ hết."
Mụ vung kéo. Minh Tú lùi lại, nhưng gót chân anh chạm phải một vật mềm oặt dưới sàn. Anh cúi xuống và kinh hoàng nhận ra đó là một cái gối ôm khổng lồ, nhưng nó có hình dáng của một con người không có chân tay, gương mặt nhẵn thín chỉ còn lại đôi môi đang mấp máy kêu cứu.
Đó là Linh Đan. Cô không chết, cô đã bị "chỉnh sửa" để trở thành một vật dụng trong phòng thử đồ này.
Ánh sáng từ chiếc đèn lồng hốc mắt của mụ Thợ May bỗng rực sáng, soi rõ toàn bộ căn phòng. Lúc này Minh Tú mới nhận ra, trên tường không phải chỉ có áo khoác. Có những bộ da người được căng phẳng làm rèm cửa, có những bộ xương sườn được uốn cong thành móc treo đồ, và dưới chân họ, thảm nhà chính là lớp biểu bì được khâu lại từ hàng trăm nạn nhân trước đó.
Nhưng điều khiến Minh Tú sụp đổ hoàn toàn không phải là những thứ đó.
Anh nhìn thấy trên bàn may của mụ, một bản thiết kế mới vừa được vẽ bằng máu. Trên bản thiết kế đó là hình ảnh một sinh vật năm đầu, mười chân, được ghép từ tất cả các thành viên trong nhóm của anh. Mụ không muốn giết họ đơn lẻ; mụ muốn biến họ thành một "Bộ sưu tập gia đình" duy nhất, một khối thịt vĩnh hằng không bao giờ có thể chia lìa.
Mụ Thợ May đưa chiếc kim bạc lên môi, ra hiệu cho Minh Tú im lặng. Từ phía sau lưng mụ, hàng trăm "búp bê" da người khác bắt đầu bò ra từ các hốc tường, chúng cầm trên tay những cuộn chỉ làm từ gân người, sẵn sàng cho công đoạn "ráp nối" kinh hoàng nhất.
Tiếng máy khâu dưới lòng đất bỗng nhiên chuyển sang một nhịp điệu nhanh đến mức điên cuồng, và từ trong màn sương mù, một tiếng rên rỉ quen thuộc vang lên—giọng của Nhật Nam, dù gã đã bị lột da và khoét mắt, nhưng cái xác không hồn của gã đang bò tới, hai tay quờ quạng trong không trung để tìm kiếm... một đôi mắt mới.