Sức ép từ mụ Thợ May Linh Hồn trong căn nhà khâu kín đã đẩy Minh Tú, Gia Bảo và Thùy Chi vào một trạng thái sang chấn tột độ. Không khí đặc quánh mùi nhục quế và máu rỉ. Khi mụ Thợ May vung chiếc kéo đồng khổng lồ, một luồng gió lạnh buốt từ gác mái thổi thốc xuống, cuốn phăng màn sương tím và để lộ ra một góc khuất mà nãy giờ bóng tối đã khéo léo che đậy. Ở đó, trên một chiếc bàn cắt bằng gỗ sồi mục nát, một "vật thể" đang co giật nhẹ nhàng dưới ánh sáng xanh lét của đèn lồng hốc mắt.
Minh Tú là người đầu tiên nhận ra. Tim anh thắt lại, một cảm giác buồn nôn trào dâng tận cổ họng.
"Đan...?"
Tiếng gọi của anh nhỏ rí, run rẩy, hy vọng đó chỉ là một ảo giác do tà thuật của ngôi làng tạo ra. Nhưng không. Vật thể nằm trên bàn cắt kia chính là Linh Đan, nhưng cô không còn là cô gái trẻ kiêu kỳ với những bộ cánh thời thượng mà họ từng biết. Linh Đan hiện tại đã bị biến thành một thứ búp bê sống kinh dị.
Hai cánh tay thon dài và đôi chân trắng ngần của cô đã biến mất. Vết cắt ở vai và hông không được băng bó mà được "vắt sổ" bằng những đường chỉ kẽm gai rỉ sét, khâu túm lại một cách thô bạo. Toàn bộ cơ thể cô giờ đây chỉ còn lại phần thân mình, được nhồi chặt bằng một loại sợi bông pha trộn với tóc người, biến cô thành một chiếc gối ôm hình trụ thuôn dài.
Kinh tởm hơn cả, lớp da trên người cô đã bị mụ Thợ May "xử lý". Những đường thêu hình hoa hồng đen chạy dọc từ ngực xuống bụng, mỗi mũi kim đâm xuyên qua lớp biểu bì đỏ hỏn, bắt những sợi gân bên trong phải xoắn lại theo ý đồ nghệ thuật của mụ. Gương mặt Linh Đan vẫn còn đó, nhưng đôi mắt đã bị khâu kín bởi hai chiếc nút áo bằng xương đen kịt. Đôi môi cô, vốn đã bị khâu từ trước, giờ đây được viền thêm những sợi chỉ vàng lấp lánh, tạo thành một nụ cười vĩnh cửu, đông cứng trong sự đau đớn tột cùng.
"Nhìn kìa... bộ sưu tập của ta bắt đầu có hình hài rồi," tiếng nói đa âm sắc của mụ Thợ May vang lên, mụ vuốt ve phần đầu của búp bê Linh Đan bằng những ngón tay kim bạc.
Linh Đan không chết. Khi mụ chạm vào, chiếc "gối ôm" ấy khẽ rùng mình. Một tiếng rên rỉ u uất, nghẹn ngào phát ra từ sâu trong lồng ngực bị nhồi nhét của cô. Cô vẫn tỉnh táo. Cô cảm nhận được hơi lạnh của lưỡi kéo, cảm nhận được mùi của những người bạn đang đứng ngay gần đó, nhưng cô không thể mở mắt, không thể cử động, không thể cầu xin sự giải thoát. Cô bị giam cầm trong chính lớp da thịt đã bị mụ Thợ May biến thành một món đồ trang trí.
Gia Bảo nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt hắn vốn đã rướm máu vì mảnh vỡ điện thoại giờ đây càng trở nên điên dại. Hắn không lao đến cứu Linh Đan. Thay vào đó, hắn lùi lại, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa. Sự hèn nhát đã băm nát chút nhân tính cuối cùng của hắn.
"Không phải lỗi của tôi... là tại cô ấy muốn quay phim... là tại cô ấy!" Gia Bảo gào lên, âm thanh lạc đi giữa tiếng máy khâu rầm rập.
Thùy Chi, người đang dần bị chỉ đen chiếm hữu, bỗng nhiên bước tới. Đôi bàn tay với những móng tay kim bạc của cô run rẩy đưa về phía Linh Đan. Những sợi chỉ đen trên mặt Chi rung rinh, dường như chúng đang cộng hưởng với nỗi đau của người bạn đang nằm trên bàn cắt. Một giọt dịch đen chảy ra từ khe chỉ trên mắt Chi, rơi xuống lớp da thêu hoa của Linh Đan.
"Đan... đau... lắm..." Thùy Chi thều thào qua lớp mặt nạ chỉ.
Mụ Thợ May cười khanh khách, tiếng cười như tiếng kéo cắt phải sỏi đá. Mụ nhấc búp bê Linh Đan lên, ôm vào lòng như ôm một đứa trẻ sơ sinh. "Ngoan nào... ngươi là tác phẩm đẹp nhất mùa này. Mềm mại, ấm áp... và quan trọng nhất là vẫn còn nhịp tim để giữ cho màu chỉ luôn tươi."
Minh Tú cảm thấy máu trong người mình như sôi lên. Anh không thể đứng nhìn thêm một giây phút nào nữa. Anh chộp lấy chiếc kéo cắt vải rỉ sét nằm trên sàn, lao về phía mụ Thợ May. "Buông cô ấy ra, đồ quỷ cái!"
Nhưng trước khi Minh Tú kịp chạm vào mụ, mụ Thợ May chỉ khẽ búng nhẹ một ngón tay kim bạc. Hàng nghìn sợi chỉ từ chiếc gối ôm Linh Đan đột ngột phóng ra, quấn chặt lấy cổ tay và cổ chân Minh Tú, nhấc bổng anh lên không trung. Anh bị treo lơ lửng ngay phía trên chiếc máy khâu đang hoạt động điên cuồng.
Ở dưới chân anh, Nhật Nam—lúc này chỉ còn là một cái xác lột da với hốc mắt trống rỗng—đang bò tới. Nhật Nam không còn nhận thức được bạn bè, gã chỉ làm theo bản năng của một con rối bị điều khiển. Gã đưa đôi bàn tay trơ xương ra, cố gắng bám lấy đôi giày của Minh Tú, miệng phát ra những tiếng khò khè đòi hỏi "chất liệu".
Mụ Thợ May nhìn Minh Tú, rồi nhìn sang Gia Bảo đang rúm ró ở góc phòng. Mụ đưa búp bê Linh Đan cho Thùy Chi giữ, rồi chậm rãi tiến về phía chiếc máy khâu chính giữa phòng.
"Hôm nay, xưởng may sẽ hoạt động hết công suất. Chúng ta cần vải nền, và ta thấy trên lưng kẻ đang treo kia có một tấm vải rất vừa ý."
Mụ đưa tay bật một công tắc bằng xương người trên chiếc máy khâu. Tiếng động cơ của nó không phải tiếng điện, mà là tiếng gào thét của hàng nghìn linh hồn bị nén lại. Kim máy khâu bắt đầu nhảy múa, nhưng lần này nó không đâm xuống vải. Nó đang chờ đợi một thứ gì đó sống động hơn, nóng hổi hơn.
Minh Tú nhìn xuống và kinh hoàng thấy rằng, những sợi chỉ đang trói buộc mình bắt đầu rỉ ra một thứ axit màu tím, làm cháy sém quần áo và thấm vào da thịt anh. Chúng không chỉ trói, chúng đang "đánh dấu" các đường cắt trên lưng anh.
Gia Bảo nhận thấy mụ Thợ May đang dồn toàn bộ sự chú ý vào Minh Tú. Đây là cơ hội duy nhất để hắn thoát thân. Hắn nhìn về phía cửa thoát hiểm ở cuối hành lang, nơi sương mù đang thưa dần. Nhưng để đến được đó, hắn phải đi qua Nhật Nam và Thùy Chi.
Hắn liếc nhìn Minh Tú đang quằn quại trong đau đớn, rồi nhìn vào chiếc gối ôm Linh Đan đang rên rỉ yếu ớt. Một ý nghĩ đen tối nảy ra trong đầu kẻ ích kỷ. Hắn nhặt một cuộn chỉ gân dưới đất, ném mạnh về phía Nhật Nam để đánh lạc hướng cái xác không hồn.
"Tú, xin lỗi mày... nhưng một người sống vẫn tốt hơn hai người chết!"
Gia Bảo lao đi, nhưng hắn không biết rằng, ngay dưới gót chân hắn, sàn gỗ đã không còn là gỗ nữa. Nó đã biến thành một tấm da người khổng lồ được căng phẳng, và khi hắn đạp mạnh xuống để lấy đà, tấm da ấy đột ngột co rúm lại, những lỗ chân lông mở rộng ra như những cái miệng nhỏ, phun ra hàng loạt những cây kim tẩm độc nhắm thẳng vào bắp chân của hắn.
Tiếng thét của Gia Bảo hòa cùng tiếng máy khâu tạo thành một bản nhạc tang tóc. Mụ Thợ May không thèm quay đầu lại, mụ đưa đôi mắt nút áo nhìn thẳng vào Minh Tú, tay mụ cầm lấy một con dao rọc giấy bằng đồng rỉ sét, bắt đầu rạch một đường dài từ cổ dọc xuống cột sống của anh.
"Để xem... lớp vải của ngươi có đủ bền để bọc lấy những ký ức đau khổ này không?"
Vừa lúc đó, từ bên trong cơ thể "búp bê" Linh Đan, một thứ gì đó bắt đầu chuyển động. Không phải là bông, không phải là tóc. Một cánh tay nhỏ bé, tím tái, với những móng tay sắc lẹm đột ngột đâm xuyên qua lớp da thêu hoa ở bụng cô, vươn ra ngoài như muốn tóm lấy một thứ gì đó trong không trung. Linh Đan không chỉ bị nhồi bông, cô đang bị "thai nghén" một thứ gì đó kinh tởm hơn cả cái chết.