Căn phòng bọc da giờ đây trở thành một cái lồng kẽm gai ngột ngạt. Tiếng gào thét của Gia Bảo khi bị những mũi kim tẩm độc đâm nát bắp chân hòa quyện với tiếng máy khâu rầm rập, tạo nên một bản nhạc tang tóc khiến thần trí con người ta dễ dàng tan vỡ. Mụ Thợ May Linh Hồn vẫn đứng đó, điềm nhiên rạch một đường dài dọc cột sống Minh Tú, như thể mụ đang phác thảo một đường cắt trên một tấm lụa quý giá.
Minh Tú nghiến răng chịu đựng, cơn đau rát cháy lan tỏa khắp lưng như bị tạt axit. Anh bị treo lơ lửng bởi những sợi tơ tím, đôi mắt anh nhìn xuống sàn nhà, nơi Nhật Nam—giờ chỉ còn là một khối thịt lột da đỏ hớn—đang co giật trong cơn vô thức. Sự hiện diện của mụ Thợ May dường như đã bóp nát mọi hy vọng về một lối thoát bình thường.
"Bảo... chạy đi..." Minh Tú thều thào qua kẽ răng đầy máu. Dù bị phản bội, bản năng bảo vệ bạn bè trong anh vẫn chưa hoàn toàn tắt lịm.
Nhưng Gia Bảo không nghe thấy, hoặc có lẽ hắn không muốn nghe. Cơn đau từ bắp chân khiến hắn nhận ra cái chết đang cận kề, và trong cái đầu óc vốn dĩ đã méo mó vì danh vọng ảo, giờ đây chỉ còn lại sự sinh tồn bẩn thỉu. Hắn nhìn thấy Nhật Nam đang bò lết gần mình. Một ý nghĩ đen tối nảy ra: Nếu mụ Thợ May cần "nguyên liệu", hắn sẽ dâng cho mụ một thứ để mụ bận rộn, đủ lâu để hắn có thể bò ra khỏi cái địa ngục này.
"Nam... mày giúp tao... giúp tao một lần này thôi!"
Gia Bảo vừa rên rỉ vừa thò bàn tay rách nát của mình ra, túm lấy mẩu da thừa còn sót lại trên gáy Nhật Nam. Hắn dùng hết sức bình sinh, bất chấp vết thương ở chân, lôi tuột cái xác sống của Nhật Nam về phía mụ Thợ May. Nhật Nam không còn mắt để nhìn, không còn lưỡi để nói, gã chỉ biết quờ quạng, móng tay cào cấu xuống sàn da người tạo nên những tiếng xoẹt xoẹt ghê rợn.
Mụ Thợ May ngừng tay kéo trên lưng Minh Tú. Mụ xoay chiếc cổ dài ngoẵng, những chiếc nút áo đen kịt trên hốc mắt dường như đang dãn ra để quan sát màn kịch hèn hạ dưới chân mình.
"Ồ... một sự hiến tế từ kẻ hèn nhát," giọng nói đa âm sắc của mụ vang lên, nghe như tiếng vải lụa bị xé toạc giữa hư không. "Ta thích loại chỉ được nhuộm bằng sự phản bội. Nó bền hơn bất kỳ loại gân nào."
Gia Bảo đẩy mạnh Nhật Nam vào thẳng đôi chân đầy kim của mụ. Hắn không dám nhìn lại, lập tức quay người, dùng hai tay cào xuống sàn da, cố gắng lết về phía hành lang tối tăm. Hắn hy vọng mụ sẽ mải mê "xử lý" Nhật Nam mà quên mất kẻ vừa dâng nộp đồng đội.
Nhưng mụ Thợ May không vồ lấy Nhật Nam ngay lập tức. Mụ khẽ vẫy bàn tay kim bạc. Một sợi chỉ đỏ thẫm, rực cháy như máu tươi, bắn ra từ ống tay áo của mụ, quấn chặt lấy cổ chân đang chảy máu của Gia Bảo.
"Ngươi nghĩ ta cần một kẻ dẫn đường cho vải sao?" Mụ rít lên. "Vải tự tìm đến bàn may, và kẻ phản bội sẽ là sợi chỉ giữ chúng lại với nhau."
Sợi chỉ đỏ ấy bắt đầu siết chặt. Nó không chỉ quấn bên ngoài, mà bắt đầu chui tọt vào trong vết thương ở chân Gia Bảo, luồn lách qua các thớ thịt, quấn quanh xương chày của hắn. Gia Bảo rú lên một tiếng kinh hoàng. Hắn cảm thấy như có một con rắn bằng lửa đang bò dọc trong chân mình.
Trong khi đó, Thùy Chi—lúc này vẫn đang ôm "búp bê" Linh Đan—bỗng nhiên bước tới. Đôi mắt Chi giờ đây đã bị chỉ đen khâu kín, nhưng cô dường như "thấy" được mọi thứ qua những sợi tơ đang giăng kín căn phòng. Cô đặt Linh Đan xuống cạnh Nhật Nam. Hai sinh vật biến dạng nằm cạnh nhau, một kẻ là gối ôm nhồi bông, một kẻ là khối thịt rỉ máu. Những sợi chỉ từ cơ thể Linh Đan bắt đầu vươn ra, tự động khâu dính vào những mảng thịt của Nhật Nam. Họ đang bị "ráp" lại với nhau theo một cách thức kinh tởm nhất.
Minh Tú bị treo trên cao, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Anh thấy Gia Bảo bị kéo ngược trở lại, đôi tay hắn cào nát cả sàn da, để lại những vệt móng tay sâu hoắm.
"Bảo! Đồ khốn!" Minh Tú hét lên trong tuyệt vọng. "Mày thấy chưa? Không ai thoát được đâu!"
Gia Bảo bị lôi đến sát chân mụ Thợ May. Lúc này, mụ không dùng kéo nữa. Mụ đưa bàn tay kim bạc xuống, chạm nhẹ vào trán Gia Bảo. Ngay lập tức, hàng nghìn sợi tơ máu từ gầm váy mụ phun ra, bao phủ lấy hắn như một cái kén. Gia Bảo không thể thét thêm được nữa, miệng hắn đã bị những sợi tơ chui vào, lấp đầy khoang phổi.
Mụ Thợ May quay lại với Minh Tú. Mụ đưa lưỡi kéo đồng chạm vào đỉnh đầu anh.
"Ngươi có một bộ óc rất sôi sục... ta sẽ giữ nó lại để làm bộ máy vận hành cho xưởng may này."
Mụ khẽ nhấc tà áo khoác lên. Bên dưới lớp da mặt người là một khoảng không đen ngòm, nơi hàng triệu con nhện bằng kim đang không ngừng dệt nên những tấm vải bằng hơi thở của các nạn nhân. Mụ đưa Minh Tú xuống thấp hơn, sát vào miệng chiếc máy khâu tủy sống đang chờ đợi.
Đột nhiên, từ trong cái kén tơ máu của Gia Bảo, một âm thanh lạ vang lên. Không phải tiếng rên, mà là tiếng rắc... rắc... của xương người bị bẻ gãy một cách có hệ thống. Những sợi tơ máu không giết chết hắn, chúng đang định hình lại khung xương của hắn để phục vụ cho một mục đích khác.
Gia Bảo không còn là người. Hắn đang bị biến thành một "bẫy tơ sống". Những sợi tơ từ người hắn phóng ra khắp căn phòng, dính chặt vào mọi ngóc ngách, tạo thành một mạng lưới bẫy rập dày đặc. Bất kỳ ai cử động, những sợi tơ này sẽ ngay lập tức siết lại, cắt đứt da thịt kẻ đó. Mụ Thợ May đã biến sự ích kỷ của hắn thành một công cụ để canh giữ những "mẩu vải" khác.
Thùy Chi đứng lặng lẽ bên cạnh búp bê Linh Đan. Những mũi kim trên ngón tay cô bắt đầu tự động may vá lên chính da thịt mình, như thể cô đang tự chuẩn bị cho buổi lễ trọng đại nhất của đời mình.
Minh Tú nhìn thấy trên bàn cắt của mụ, chiếc kéo đồng bắt đầu tự bay lên, nhắm thẳng vào lưng anh. Nhát cắt chính thức bắt đầu. Lớp da lưng của anh bị rạch ra một cách chậm rãi, tỉ mỉ, để lộ ra khung xương sườn trắng nh ởn dưới ánh đèn. Cơn đau vượt quá giới hạn khiến tầm nhìn của Minh Tú nhòe đi, nhưng trong bóng tối của sự ngất lịm, anh vẫn nghe thấy tiếng máy khâu rầm rập và tiếng cười của mụ Thợ May vang vọng.
"Đừng nhắm mắt... ngươi phải thấy mình trở nên hoàn hảo như thế nào..."
Mụ đưa bàn tay vào vết rạch trên lưng Minh Tú, những ngón tay kim bạc bắt đầu luồn lách dưới lớp biểu bì, chuẩn bị lột trọn vẹn tấm da lưng của anh để làm vải nền cho bộ sưu tập Mùa Đông. Phía sau lưng mụ, cái kén của Gia Bảo bất ngờ nứt ra, để lộ một sinh vật nhiều chân, toàn thân bọc trong chỉ đỏ, đang hướng những hốc mắt trống rỗng về phía Minh Tú như một lời mời gọi vào cõi vĩnh hằng đầy đau đớn.