MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXưởng May Linh HồnChương 13: QUÁ TRÌNH "LÊN VIỀN"

Xưởng May Linh Hồn

Chương 13: QUÁ TRÌNH "LÊN VIỀN"

1,484 từ · ~8 phút đọc

Trong cái hang ổ nồng nặc mùi nhục quế và mùi sắt gỉ của máu, thời gian dường như không còn trôi theo nhịp của đồng hồ mà trôi theo từng nhát kéo. Minh Tú bị treo lơ lửng trên không trung, tấm da lưng đã bị rạch toác một đường thảm khốc, nhưng mụ Thợ May tạm thời để mặc anh đó như một miếng vải đang chờ khô. Ánh mắt của mụ—thứ ánh sáng le lói từ những chiếc nút áo đen sì—giờ đây đổ dồn xuống Nhật Nam, kẻ đang run rẩy dưới sàn sau khi bị Gia Bảo phản bội đẩy vào bàn tay tử thần.

Nhật Nam vẫn còn tỉnh táo. Đó chính là sự tàn độc nhất của ngôi làng này: nó không cho phép nạn nhân được ngất lịm để trốn tránh cơn đau. Gã trai vốn dĩ đô con, khỏe mạnh ngày nào giờ đây chỉ còn là một sinh vật đỏ hớn, những mảng da mặt đã bị cào nát, để lộ ra những thớ thịt đang giật phập phồng.

"Vải nền phải phẳng... đường kim phải ngọt..."

Mụ Thợ May thầm thì bằng hàng trăm cái miệng trên bộ váy da của mình. Mụ đưa bàn tay kim bạc xuống, không phải để kết liễu nhanh chóng, mà để bắt đầu quá trình "Lên Viền". Mụ lật ngược cơ thể Nhật Nam lại, đè nghiến gã xuống mặt bàn gỗ bọc da bụng người. Một tiếng rắc khô khốc vang lên khi xương sườn của Nam bị ép xuống mặt bàn cứng, nhưng gã không thể thét lên thành tiếng, chỉ có những hơi thở khò khè đầy bọt máu phun ra từ khoang miệng rách nát.

Mụ Thợ May cầm lấy một cuộn chỉ được tết từ gân của những kẻ chết trẻ—loại chỉ có độ đàn hồi và sự dẻo dai khủng khiếp. Mụ bắt đầu đâm kim. Mũi kim bạc dài hơn một gang tay xuyên qua lớp da ở thắt lưng Nhật Nam, luồn lách dưới biểu bì rồi trồi lên ở bả vai. Cơn đau khiến cơ thể Nam ưỡn cong lên như một cây cung bị kéo quá đà. Mụ không hề vội vã, mụ thêu những đường chữ X đều tăm tắp dọc theo sống lưng gã, mục đích là để tách rời hoàn toàn lớp da lưng ra khỏi các khối cơ mà không làm nó bị rách.

"Nhìn đi... sự hoàn hảo đang thành hình," mụ rít lên đầy hưng phấn.

Minh Tú nghiến răng, máu từ vết thương trên lưng anh nhỏ xuống sàn từng giọt tách, tách. Anh phải chứng kiến cảnh mụ Thợ May dùng lưỡi kéo đồng nhỏ li ti để lách vào giữa thịt và da của Nhật Nam. Tiếng xoẹt, xoẹt kinh tởm như tiếng người ta xé một tấm lụa ướt vang vọng khắp gian phòng. Mụ lột đến đâu, mụ dùng những chiếc kẹp bằng xương để căng mảng da đó ra đến đó. Nhật Nam co giật điên cuồng, đôi bàn tay gã cào cấu vào mặt bàn đến mức móng tay bật ra, để lại những vệt máu dài trên lớp da bọc bàn.

Cái gọi là "Lên Viền" thực chất là quá trình chuẩn bị cho một tấm da sống trở thành vật liệu thêu thùa. Mụ Thợ May bắt đầu dùng một loại dung dịch màu tím sẫm—thứ axit hữu cơ chiết xuất từ bào tử nấm trong làng—để quét lên phần thịt đỏ hớn vừa bị lộ ra của Nhật Nam. Thứ nước đó không giết chết gã, nhưng nó khiến các thớ thịt se lại, đông cứng nhưng vẫn giữ cho các dây thần kinh luôn ở trạng thái nhạy cảm nhất.

"Tú... cứu... tao..."

Một âm thanh yếu ớt, đứt quãng phát ra từ Nhật Nam. Đó là tiếng gọi cuối cùng của một con người trước khi bản ngã bị nghiền nát. Nhưng Minh Tú bất lực. Anh nhìn thấy Thùy Chi—người bạn mà anh từng thầm thương trộm nhớ—giờ đây đang đứng lặng lẽ bên cạnh, tay ôm lấy búp bê Linh Đan. Đôi mắt Chi khâu kín bởi chỉ đen, nhưng cô dường như đang thưởng thức cảnh tượng này. Những sợi chỉ trên mặt cô khẽ rung lên theo nhịp co giật của Nhật Nam, như thể chúng đang hút lấy nỗi đau của gã để nuôi dưỡng bản thân.

Gia Bảo, kẻ vừa bị biến thành "bẫy tơ sống", lúc này nằm phục ở góc phòng như một con nhện khổng lồ bị gãy chân. Hắn vẫn còn nhận thức, nhưng miệng hắn đã bị tơ máu lấp đầy. Hắn nhìn thấy Nhật Nam bị đối xử như một súc vải, và hắn hiểu rằng sớm muộn gì mụ Thợ May cũng sẽ quay lại "tỉa tót" hắn cho vừa vặn với cái bẫy mà mụ đã định hình. Sự ích kỷ của hắn đã mang lại cho hắn sự sống thêm vài phút, nhưng cái giá phải trả là sự hành hạ kéo dài đến vô tận.

Mụ Thợ May đã hoàn tất việc tách lớp da lưng của Nhật Nam. Mụ cầm tấm da ấy lên, nó vẫn còn nóng hổi và bốc hơi nghi ngút trong không khí lạnh lẽo. Mụ giơ nó lên trước ánh sáng xanh của đèn lồng, ngắm nghía sự mịn màng của nó như một người thợ may lành nghề vừa mua được tấm gấm thượng hạng.

"Vải đã sẵn sàng... Giờ đến lượt kim thêu," mụ nói, rồi quay lại nhìn Minh Tú với một nụ cười thêu bằng chỉ vàng.

Mụ đưa mảng da lưng của Nhật Nam áp vào vết rạch trên lưng Minh Tú. Cảm giác da thịt của người bạn thân chạm vào vết thương hở của mình khiến Minh Tú rùng mình kinh tởm. Mụ bắt đầu khâu. Mụ dùng chính tấm da của Nhật Nam để vá lên lưng Minh Tú, nhưng không phải để chữa trị. Mụ đang "ghép lớp". Những mũi kim xuyên qua cả hai lớp da, đâm sâu vào tận xương sườn của Minh Tú, nối liền hai cơ thể lại với nhau bằng những sợi chỉ thần kinh.

Cơn đau này không thể mô tả bằng lời. Nó là sự hòa trộn giữa hai luồng sinh mạng đang bị cưỡng ép phải đồng nhất. Minh Tú cảm nhận được nhịp tim yếu ớt của Nhật Nam qua tấm da đang được khâu vào lưng mình. Anh cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự uất hận và cả những ký ức rời rạc của Nam đang chảy tràn vào đại não mình qua những sợi chỉ ma quái.

Nhật Nam, sau khi mất đi tấm da lưng, không chết ngay lập tức. Mụ Thợ May nhấc cái thân hình đỏ hớn của gã lên, ném vào chiếc máy khâu tủy sống ở phía sau. Gã sẽ không được làm vải nữa, gã sẽ trở thành một phần của bộ máy, dùng chính nỗi đau của mình để làm năng lượng cho những mũi kim vĩnh hằng.

Thùy Chi bước lại gần Minh Tú, cô đưa bàn tay với những móng kim bạc vuốt nhẹ lên trán anh.

"Đừng chống cự, Tú... Mẹ Kim nói... chúng ta sẽ là một bộ quần áo đẹp nhất thế gian... anh làm khung, em làm chỉ, Đan làm gối... và Bảo... Bảo sẽ là kẻ giữ nhà..."

Minh Tú nhìn vào đôi mắt khâu kín của Chi, anh thấy một giọt lệ màu đen chảy ra từ khe chỉ. Cô vẫn còn ở đó, nhưng cô đã bị bẻ gãy hoàn toàn. Hy vọng về việc thoát khỏi Làng Mù giờ đây mỏng manh như một sợi chỉ mục giữa cơn bão.

Mụ Thợ May cầm lấy chiếc kéo đồng lớn, mụ không cắt vải nữa. Mụ đưa lưỡi kéo vào giữa môi Thùy Chi.

"Tiếng khóc của ngươi làm hỏng nhịp máy khâu của ta," mụ thầm thì. "Đã đến lúc... cho sự im lặng vĩnh hằng."

Lưỡi kéo bắt đầu khép lại, nhưng mục tiêu của mụ không phải là cắt bỏ lưỡi của Thùy Chi. Mụ đang nhìn về phía bàn chân của Minh Tú, nơi những sợi tơ tím bắt đầu rút lại, kéo anh xuống sát mặt đất, nơi mà hàng triệu cây kim nhỏ li ti đang trồi lên từ sàn nhà, chuẩn bị thực hiện một bước "vắt sổ" lên toàn bộ cơ thể anh.

Trong lúc Minh Tú đang chới với giữa lằn ranh sinh tử, anh bỗng nghe thấy một âm thanh lạ lùng phát ra từ búp bê Linh Đan đang nằm trong tay Thùy Chi. Đó không phải tiếng rên, mà là một tiếng cười lanh lảnh, sắc lẹm, phát ra từ cái bụng đang phập phồng của chiếc gối ôm da người ấy. Một thứ gì đó đang chuẩn bị chui ra khỏi lớp da thêu hoa của cô, và nó không hề mang hình dáng của một con người.