MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXưởng May Linh HồnChương 14: TIẾNG GÀO CÂM LẶNG

Xưởng May Linh Hồn

Chương 14: TIẾNG GÀO CÂM LẶNG

1,461 từ · ~8 phút đọc

Căn phòng bọc da giờ đây trở thành một nhà hát của những nỗi đau không lời. Trên chiếc bàn cắt, Nhật Nam chỉ còn là một khối thịt rỉ máu sau khi bị lột đi "vải nền", gã co giật theo từng nhịp nhấn bàn đạp của mụ Thợ May. Nhưng mụ không nhìn gã. Ánh mắt bằng nút áo của mụ đang đóng đinh lên gương mặt trắng bệch, đẫm mồ hôi và nước mắt của Thùy Chi.

Thùy Chi đang thét. Tiếng thét của cô nhọn hoắt, xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi nhục quế. Đó là tiếng thét của bản năng sinh tồn cuối cùng khi cô chứng kiến Minh Tú bị khâu sống vào tấm da của Nhật Nam, chứng kiến Linh Đan biến thành một khối thịt nhồi bông câm lặng. Cô thét cho đến khi thanh quản rớm máu, cho đến khi lồng ngực đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt.

"Ồ... âm thanh này..." Mụ Thợ May nghiêng cái đầu dị dạng, bàn tay kim bạc khẽ rung lên. "Nó quá chói tai. Nó làm hỏng nhịp điệu của những mũi kim. Nó là một sự thô lỗ đối với xưởng may của ta."

Mụ bước tới, những cây kim dưới gấu váy đâm vào sàn da tạo nên tiếng sột soạt ghê hồn. Thùy Chi muốn lùi lại, nhưng những sợi chỉ đen bò dưới da cổ cô giờ đây đã trồi lên mặt đất, quấn chặt lấy cổ chân cô như những sợi xích vô hình. Cô ngã quỵ xuống, đôi mắt nhòe lệ nhìn mụ khổng lồ đang cúi xuống gần sát mặt mình.

"Vải đẹp không cần tiếng ồn," mụ thầm thì bằng hàng trăm cái miệng trên bộ váy da. "Vải đẹp cần sự tĩnh lặng để ta có thể nghe thấy tiếng gân cốt chuyển động bên trong."

Mụ Thợ May đưa bàn tay dài ngoẵng vào trong tà áo choàng. Khi rút ra, mụ cầm một cuộn dây kẽm gai mảnh như sợi tóc nhưng sắc lẹm, màu xám xịt của kim loại rỉ sét. Cuộn dây ấy không nằm yên; nó uốn lượn như một con rắn hổ mang đang tìm chỗ cắn.

"Đừng... xin bà... tha cho em..." Thùy Chi nức nở, đôi môi run rẩy tím tái.

Mụ không trả lời. Mụ dùng hai ngón tay kim bạc bóp chặt lấy cằm Thùy Chi, lực bóp mạnh đến mức cô nghe thấy tiếng khớp hàm mình rắc rắc. Một cây kim dài, được luồn sẵn sợi chỉ kẽm gai, giơ cao trước mắt cô.

Phập.

Mũi kim đầu tiên đâm xuyên qua môi trên, ngay dưới nhân trung, rồi trồi ra ở môi dưới. Thùy Chi trừng mắt, cơn đau ập đến nhanh và dữ dội đến mức tiếng thét của cô bị nghẹn lại nửa chừng, hóa thành một tiếng ọc ọc trong cổ họng khi máu bắt đầu trào ra. Mụ Thợ May không dừng lại. Đôi bàn tay mụ di chuyển thoăn thoắt, chính xác như một cỗ máy.

Mũi thứ hai... mũi thứ ba... mũi thứ tư...

Sợi kẽm gai rỉ sét bị kéo căng qua lớp thịt mềm. Mỗi lần sợi dây di chuyển, những chiếc gai nhỏ li ti trên dây lại cào nát niêm mạc miệng của Chi, móc vào da thịt cô. Mụ đang "vắt sổ" đôi môi của cô gái tội nghiệp. Mụ khâu chéo theo hình chữ X, nối liền môi trên và môi dưới thành một đường rạch chằng chịt kim loại.

"Im lặng là vàng... và kẽm là sự vĩnh cửu," mụ Thợ May cười khẽ, âm thanh như tiếng vải mục bị xé.

Thùy Chi đau đến mức thần trí mụ mị. Cô cảm nhận được hơi lạnh của rỉ sắt thấm vào máu mình, cảm nhận được sức nặng của những sợi kẽm đang trì kéo khuôn mặt mình xuống. Cô cố gắng há miệng để thở, nhưng mỗi cử động dù nhỏ nhất cũng khiến những chiếc gai kẽm đâm sâu hơn, xé toạc những mũi khâu vừa mới thành hình. Nước mắt cô chảy dài, thấm vào những vết thương hở, xót xa đến tận cùng xương tủy.

Minh Tú, người đang bị ghép da lưng ngay cạnh đó, chứng kiến toàn bộ quá trình hành hạ. Anh thấy đôi môi xinh xắn của Chi giờ đây trở thành một đống thịt băm nát bị khóa chặt bởi rỉ sắt. Anh thấy cô đang chết dần trong sự câm lặng cưỡng cầu.

"Đồ quỷ... dừng lại đi!" Minh Tú rên rỉ, hơi thở của anh cũng dần yếu đi khi tấm da của Nhật Nam bắt đầu "sống" lại trên lưng anh, hút lấy sinh lực của anh để duy trì sự tươi mới cho "vải".

Mụ Thợ May hoàn tất mũi khâu cuối cùng. Mụ dùng chiếc kéo đồng cắt phăng đoạn dây thừa, nhưng mụ không thắt nút. Thay vào đó, mụ dùng kìm bẻ quặt những đầu dây kẽm đâm ngược vào lợi của Thùy Chi để cố định. Gương mặt Chi giờ đây biến dạng hoàn toàn; đôi môi sưng vù, tím ngắt, bị thắt chặt đến mức máu không thể lưu thông, tạo thành một cái mặt nạ của sự đau đớn vĩnh hằng.

"Giờ thì tốt rồi," mụ Thợ May gật gù đầy đắc ý. "Bản nhạc của máy khâu đã trở lại sự thanh khiết vốn có."

Mụ nhấc Thùy Chi lên như nhấc một con búp bê hư hỏng, ném cô sang một bên cạnh "búp bê" Linh Đan. Hai cô gái nằm đó, một người bị nhồi bông mất tứ chi, một người bị khóa chặt miệng bằng kẽm gai. Họ nhìn nhau qua làn nước mắt, một sự đồng cảm tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt vốn đã mất đi ánh sáng của sự sống.

Lúc này, Nhật Nam—vẫn đang nằm trên bàn cắt—đột nhiên có một phản ứng kỳ lạ. Những thớ thịt trên người gã không còn co giật nữa, mà bắt đầu căng cứng. Mụ Thợ May quay lại nhìn gã, đôi mắt nút áo của mụ sáng lên một cách dị thường.

"Vải đã lên viền xong. Giờ là lúc chọn phụ kiện."

Mụ đưa bàn tay kim bạc về phía hốc mắt của Nhật Nam. Gã trai không còn da để bảo vệ, những nhãn cầu trắng hếu của gã lồi ra, run rẩy theo nhịp thở cuối cùng. Mụ Thợ May không dùng kéo, mụ dùng chính móng tay kim của mình để lách vào sâu trong hốc mắt, chuẩn bị thực hiện một cuộc thu hoạch nhãn cầu để làm nút đính cho bộ váy da của mình.

Gia Bảo, từ cái kén tơ đỏ ở góc phòng, nhìn thấy cảnh mụ Thợ May bắt đầu khoét mắt Nhật Nam. Hắn biết rằng sau đôi mắt của Nam sẽ là đôi mắt của hắn, hoặc đôi mắt của Minh Tú. Sự ích kỷ trong hắn trỗi dậy lần cuối, hắn cố gắng dùng những sợi tơ đỏ đang quấn quanh người mình để vươn tới một chiếc kim lớn rớt trên sàn, hy vọng có thể tự kết liễu trước khi mụ chạm tới mình.

Nhưng mụ Thợ May dường như đọc được suy nghĩ của hắn. Mụ không quay lại, chỉ khẽ gẩy một sợi chỉ trên máy khâu. Một mũi kim từ hư không phóng tới, đâm xuyên qua lưỡi của Gia Bảo, ghim chặt nó vào vòm họng hắn.

"Không ai được rời đi khi buổi biểu diễn chưa kết thúc," mụ thầm thì.

Mụ quay lại với Nhật Nam. Tiếng phập trầm đục vang lên khi mụ lôi nhãn cầu đầu tiên của gã ra ngoài. Nhật Nam không thể thét, Chi không thể thét, Gia Bảo cũng không thể thét. Căn phòng ngập tràn trong sự tĩnh lặng đáng sợ nhất thế gian—sự tĩnh lặng của những tiếng gào bị khâu kín.

Trong khoảnh khắc đó, Minh Tú nhận ra rằng sự hành hạ thể xác mới chỉ là bắt đầu. Mụ Thợ May đang tìm kiếm một thứ khác quý giá hơn cả da thịt. Mụ đang nhìn vào đôi mắt của anh, không phải để khoét bỏ, mà để lưu giữ một thứ gì đó đang dần hiện rõ trong đồng tử của anh: Sự điên loạn đang nảy mầm từ tuyệt vọng.

Ánh đèn lồng hốc mắt bỗng nhiên vụt tắt, chỉ còn lại tiếng máy khâu chạy rầm rập trong bóng tối hoàn toàn, và tiếng nhai ngấu nghiến thứ gì đó dai ngoẳng, tanh nồng phát ra từ phía bàn cắt của Nhật Nam. Một bàn tay lạnh ngắt, khô khốc chạm vào má Minh Tú, luồn những sợi chỉ vào hốc tai anh, thì thầm một bí mật mà chỉ những kẻ đã mất đi linh hồn mới có thể nghe thấy.