MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXưởng May Linh HồnChương 15: SƯU TẬP MẮT

Xưởng May Linh Hồn

Chương 15: SƯU TẬP MẮT

1,510 từ · ~8 phút đọc

Ánh sáng từ chiếc đèn lồng hốc mắt không hề ấm áp, nó là thứ quang phổ xanh xao, lạnh lẽo, soi rọi một thực tại nơi con người chỉ còn là những món phụ kiện may mặc. Nhật Nam đang nằm đó, bất động trên bàn cắt nhưng từng thớ cơ trên cơ thể lột da của gã vẫn giật phập phồng như nhịp đập của một sinh vật bị mổ phanh. Mụ Thợ May Linh Hồn nghiêng đầu, những chiếc nút áo đen trên mặt mụ dường như đang lấp lánh sự hưng phấn khi nhìn vào đôi mắt của Nhật Nam – thứ duy nhất còn sót lại của vẻ đẹp con người trên khối thịt đỏ hớn ấy.

"Vải tốt đã có, chỉ bền đã sẵn... nhưng một tác phẩm nghệ thuật cần có hồn, cần có những cửa sổ để nhìn vào hư không," mụ thầm thì, giọng nói chồng chéo nhiều tầng âm thanh vang lên như tiếng kim loại nghiền nát xương khô.

Mụ Thợ May đưa bàn tay dài ngoẵng với những đầu ngón kim bạc về phía mặt Nhật Nam. Nhật Nam không thể cử động, không thể nhắm mắt. Đôi nhãn cầu của gã giãn to hết cỡ, phản chiếu hình ảnh mụ khổng lồ đang cúi xuống. Gã muốn gào lên, muốn cầu xin một cái chết nhanh chóng, nhưng mọi nỗ lực chỉ phát ra những tiếng khò khè yếu ớt từ cuống họng đầy máu.

Mụ không dùng dao. Mụ thích sự tinh tế của những đường thêu. Những ngón tay kim bạc của mụ lách nhẹ vào hốc mắt gã, lách qua lớp niêm mạc mỏng manh, bắt đầu cắt đứt những sợi dây thần kinh thị giác.

Phập. Tiếng động nhỏ đến mức đáng sợ, như tiếng người ta bứt một chiếc cúc áo cũ ra khỏi lớp vải mục. Nhật Nam ưỡn cong người lên, những đầu ngón tay gã cào nát cả mặt bàn gỗ bọc da, móng tay bật ra để lại những dấu ấn rỉ máu. Một nhãn cầu của gã đã nằm gọn trong lòng bàn tay mụ Thợ May. Nó vẫn còn nóng hổi, những tia máu đỏ rực quấn quanh khối thủy tinh thể trắng trong, trông giống như một viên ngọc quý được bao bọc bởi những sợi chỉ tơ hồng.

Mụ Thợ May đưa nhãn cầu đó lên sát "mặt" mình, ngắm nghía nó dưới ánh đèn. "Một màu đen tuyền của sự sợ hãi... thật tuyệt vời."

Mụ quay sang Minh Tú, người đang bị treo lơ lửng với tấm da lưng bị ghép dở. Mụ thản nhiên đưa tay lên bộ áo choàng của mình—thứ trang phục được ghép từ hàng nghìn mảnh da người. Trên ngực áo, mụ bắt đầu thêu. Mụ dùng một sợi chỉ bằng dây thần kinh tươi, xỏ qua nhãn cầu của Nhật Nam rồi đính nó thẳng lên tà áo. Ngay khi được khâu vào, con mắt của Nhật Nam bỗng nhiên chớp nhẹ. Nó không chết, nó bị ép phải sống tiếp như một món đồ trang sức, phải chứng kiến nỗi đau của chính chủ nhân mình từ một góc nhìn khác.

"Tiếp theo..."

Mụ Thợ May quay lại với nhãn cầu còn lại của Nhật Nam. Lần này, mụ làm chậm hơn, như muốn tận hưởng sự sụp đổ của một linh hồn. Nhật Nam giờ đây chỉ còn nhìn thấy thế giới qua một con mắt duy nhất, và cái nhìn đó tràn ngập hình ảnh mụ Thợ May đang cười—một nụ cười được tạo ra bởi những đường khâu xếch ngược trên mặt mụ.

Khi nhãn cầu thứ hai bị lôi ra khỏi hốc mắt, Nhật Nam hoàn toàn rơi vào bóng tối vĩnh viễn. Gã không còn là một con người, gã chỉ còn là một cái khung thịt rỗng tuếch, một phế phẩm sau khi mụ đã thu hoạch hết những gì quý giá nhất. Mụ đính con mắt thứ hai của gã lên đối diện với con mắt thứ nhất trên ngực áo. Hai con mắt của Nhật Nam giờ đây nằm cạnh nhau trên bộ váy của kẻ giết mình, nhìn chằm chằm vào Minh Tú và Thùy Chi.

Thùy Chi, người bị khâu môi bằng kẽm gai, nhìn thấy cảnh tượng đó qua làn nước mắt nhòe nhoẹt. Cô run rẩy, đôi tay kim bạc vô thức bấu chặt lấy búp bê Linh Đan. Cô muốn hét lên rằng "Làm ơn hãy giết chúng tôi đi", nhưng rỉ sắt từ kẽm gai đã thấm sâu vào lưỡi, khiến mọi nỗ lực phát âm chỉ mang lại sự đau đớn xé lòng.

Gia Bảo, từ trong cái kén tơ đỏ, chứng kiến màn "sưu tập" kinh hoàng này với sự kinh tởm tột độ. Hắn nhận ra rằng mụ Thợ May không chỉ muốn da thịt, mụ muốn sự sống phải tồn tại trong sự biến dạng. Hắn nhìn xuống đôi mắt của mình—đôi mắt đã phản bội bạn bè để nhìn vào những con số người xem trên livestream—và hắn hiểu rằng sớm muộn gì mụ cũng sẽ đến lấy chúng để làm nút bấm cho một bộ đồ khác.

Mụ Thợ May bước lại gần Minh Tú. Tà áo choàng của mụ lúc này trở nên sống động hơn bao giờ hết. Hàng chục, hàng trăm đôi mắt đính trên đó bắt đầu đảo liên hồi, tất cả cùng tập trung nhìn về phía anh. Minh Tú cảm thấy như mình bị lột trần dưới hàng nghìn cái nhìn u uất.

"Ngươi có đôi mắt của một kẻ thích quan sát... đôi mắt của một kẻ chứng kiến sự sụp đổ," mụ Thợ May đưa bàn tay đầy kim vuốt ve gò má Minh Tú, móng kim của mụ để lại những vệt xước dài rỉ máu. "Ta sẽ không lấy mắt của ngươi ngay bây giờ. Ta muốn ngươi phải nhìn cho kỹ quá trình ta biến người bạn của ngươi thành dầu bôi trơn cho máy khâu. Ngươi sẽ thấy mỗi sợi gân, mỗi giọt tủy sống của hắn được tận dụng ra sao."

Mụ cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong không gian kín mít, dội lại từ những vách tường bằng da người. Mụ nhấc cái xác không mắt của Nhật Nam lên bằng những sợi tơ tím. Gã trai tội nghiệp bị kéo lê trên sàn, hướng về phía chiếc máy khâu khổng lồ đang rền rĩ ở giữa phòng. Chiếc máy đó không có motor, nó có những piston làm bằng xương đùi và những bánh răng làm bằng khớp gối.

Minh Tú gào lên trong tuyệt vọng, âm thanh khàn đặc vì đau đớn và phẫn uất. "Dừng lại! Tao xin mày... giết tao đi!"

Mụ Thợ May không thèm đáp lời. Mụ đặt Nhật Nam lên bệ máy khâu, nơi có một ống dẫn bằng đồng nối thẳng vào cột sống của gã. Mụ chuẩn bị biến tủy sống của Nhật Nam thành loại dầu quý giá nhất để vận hành xưởng may linh hồn này.

Bất chợt, Thùy Chi buông rơi búp bê Linh Đan. Cô đứng dậy, đôi bàn tay kim bạc của cô run rẩy đưa lên, nhưng không phải để tấn công mụ Thợ May. Cô bắt đầu dùng những mũi kim trên tay mình để tự đâm vào hốc tai, như thể muốn tự hủy hoại thính giác để không phải nghe thấy tiếng thét của Nhật Nam sắp tới.

Nhưng mụ Thợ May chỉ khẽ búng tay. Một sợi chỉ đen từ hư không phóng tới, trói chặt hai tay Thùy Chi lại sau lưng.

"Ngươi phải nghe. Ngươi phải thấy. Đó là cách chúng ta hoàn thiện bộ sưu tập này," mụ nói, giọng mụ giờ đây trở nên lạnh lùng như băng đá.

Mụ đạp bàn đạp của chiếc máy khâu. Một mũi kim lớn bằng chiếc cọc nhọn bắt đầu di chuyển lên xuống ngay phía trên cột sống của Nhật Nam. Minh Tú trừng mắt nhìn, anh thấy mũi kim đó từ từ hạ xuống, nhắm thẳng vào đốt sống cổ của bạn mình. Và giữa tiếng rầm rập của máy móc, anh bỗng nghe thấy tiếng của Nhật Nam—không phải bằng tai, mà bằng tâm trí. Một tiếng gọi yếu ớt nhưng đầy hận thù, không phải hướng về mụ Thợ May, mà hướng về phía Minh Tú.

Từ dưới chân chiếc máy khâu, một dòng chất lỏng màu vàng nhạt bắt đầu rỉ ra, chảy dọc theo những rãnh trên sàn gỗ. Đó là tủy sống. Và khi dòng chất lỏng ấy chạm vào chân Minh Tú, anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc cơ thể, mang theo toàn bộ những ký ức kinh hoàng nhất của Nhật Nam đang tràn vào não bộ anh như một cơn lũ dữ. Những sợi chỉ đen trên tường bắt đầu co thắt, và từ trong bóng tối của những cuộn chỉ, những khuôn mặt trẻ con bị khâu lại thành hình tròn bắt đầu lăn lóc về phía họ, miệng chúng phát ra những tiếng cười rợn người.