Sau khi hoàn thành nhiệm vụ áp tải sĩ quan thành công, Hạ Nghiên và Thẩm Hạo trở về doanh trại, nhưng sự kiện đó đã làm rung chuyển ranh giới cảm xúc của họ.
Mặc dù đã ký Hợp đồng Sinh tồn với Điều khoản Cấm Cảm xúc, những hành động thân mật dưới vỏ bọc đã khiến một người trong đơn vị – Tiểu đội trưởng Triệu (một người ngưỡng mộ Thẩm Hạo và có thành kiến với Hạ Nghiên) – hiểu lầm sâu sắc.
Tiểu đội trưởng Triệu công khai chất vấn Hạ Nghiên trước mặt đồng đội, ám chỉ cô dùng "sự quyến rũ không đứng đắn" để tiếp cận Đoàn trưởng, vi phạm nghiêm trọng kỷ luật quân đội và đạo đức tác phong.
Hạ Nghiên, vốn là người hiện đại, không quen với lối suy nghĩ và định kiến nặng nề của thập niên 80. Cô cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc.
"Tôi không cần phải giải thích mối quan hệ công việc của tôi với bất kỳ ai!" Hạ Nghiên đáp trả mạnh mẽ. "Tôi hành động theo nguyên tắc y khoa và mệnh lệnh quân sự. Nếu anh có nghi ngờ về hành vi của tôi, hãy báo cáo lên cấp trên!"
Tiểu đội trưởng Triệu không dừng lại, anh ta lớn tiếng: "Cô là người lạ đến từ đâu không rõ, mang theo những ý tưởng kỳ quái. Cô đang phá hoại đơn vị!"
Đúng lúc đó, Thẩm Hạo xuất hiện. Anh nhận thấy sự căng thẳng và thái độ xúc phạm của Tiểu đội trưởng Triệu đối với Hạ Nghiên.
"Dừng lại!" Giọng Thẩm Hạo vang lên, lạnh lùng và uy quyền, khiến mọi người im phăng phắc.
Thẩm Hạo nhìn thẳng vào Tiểu đội trưởng Triệu, ánh mắt anh sắc như dao. "Tiểu đội trưởng Triệu, cô Hạ Nghiên là Bác sĩ Quân y chính thức của đơn vị, hành động của cô ấy nằm dưới sự chỉ huy trực tiếp của tôi."
"Tôi sẽ không cho phép bất kỳ ai trong đơn vị này vi phạm Điều khoản Cơ bản (Tôn trọng Đồng nghiệp)," Thẩm Hạo tuyên bố. "Cô Hạ Nghiên đã chứng minh hiệu suất và sự tận tâm trong mọi nhiệm vụ. Mọi vấn đề cá nhân đều không được phép ảnh hưởng đến công việc chung. Nếu còn tái phạm, tôi sẽ áp dụng mức kỷ luật nghiêm khắc nhất."
Thẩm Hạo không chỉ bảo vệ Hạ Nghiên về mặt công việc, mà anh còn dùng uy quyền cá nhân của mình để dập tắt mọi nghi ngờ và định kiến. Đây là lần đầu tiên, sự bảo vệ của anh vượt qua ranh giới logic công việc và tiến vào phạm vi cá nhân.
Hạ Nghiên nhìn Thẩm Hạo. Cô biết, trong thế giới này, anh không thể nói "Anh yêu em" hay "Anh bảo vệ em," nhưng hành động vừa rồi của anh chính là một lời tuyên bố vô điều kiện.
Thẩm Hạo quay sang Hạ Nghiên, giọng anh dịu lại một chút. "Đồng chí Hạ Nghiên, đi kiểm tra kho vật tư. Cô không cần phải bận tâm về những mâu thuẫn vô nghĩa này."