Thẩm Hạo nhận được một nhiệm vụ tối mật: Đưa một sĩ quan cấp cao đang bị thương nặng đến một bệnh viện ẩn danh ở hậu phương an toàn. Nhiệm vụ này yêu cầu ngụy trang hoàn toàn để tránh sự chú ý.
"Cô Hạ Nghiên," Thẩm Hạo ra lệnh. "Cô là bác sĩ duy nhất có thể duy trì sự ổn định của bệnh nhân trong suốt hành trình dài này. Chúng ta sẽ đóng giả làm một cặp vợ chồng thương nhân đi từ vùng biên giới về thành phố."
Hạ Nghiên hơi sửng sốt. "Vợ chồng thương nhân?"
"Đúng vậy," Thẩm Hạo nói một cách chuyên nghiệp. "Đó là cách ngụy trang tốt nhất để không bị chặn lại. Cô phải học cách cư xử và nói chuyện như một phụ nữ thập niên 80 bình thường, không phải một quân nhân. Không được bộc lộ bất kỳ kiến thức hiện đại nào."
Họ lên đường bằng xe tải cũ kỹ. Thẩm Hạo mặc quần áo thường dân (vẫn toát ra vẻ nghiêm nghị), còn Hạ Nghiên được cấp cho một chiếc áo khoác bông cũ kỹ và một chiếc khăn choàng đầu.
Trong suốt hành trình, họ phải diễn vai. Thẩm Hạo, người luôn lạnh lùng, phải thể hiện sự quan tâm vụng về của một người chồng đối với vợ trước mặt những người lạ.
Có lần, họ bị chặn lại bởi một trạm kiểm soát dân sự. Người lính hỏi họ về mối quan hệ.
"Cô ấy là vợ tôi," Thẩm Hạo đáp, giọng anh trầm thấp, nhưng không chút cảm xúc. Anh dùng tay, đặt lên vai Hạ Nghiên, động tác cứng nhắc như đang cầm súng.
Hạ Nghiên biết, đó là sự bảo vệ logic cao nhất của anh. Cô dựa vào anh một cách tự nhiên.
"Đúng vậy, anh ấy là chồng tôi. Chúng tôi đi mua bán hàng hóa từ vùng núi," Hạ Nghiên mỉm cười nhẹ nhàng, đóng vai một người vợ đảm đang của thập niên 80.
Khoảnh khắc đó, Hạ Nghiên cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ. Dưới vỏ bọc của một hợp đồng ngụy trang, cô và Thẩm Hạo gần gũi hơn bao giờ hết. Sự căng thẳng và nguy hiểm của nhiệm vụ khiến họ phải dựa vào nhau một cách tuyệt đối.
Hạ Nghiên nhận ra, ngay cả khi anh không nói ra, sự bảo vệ của Thẩm Hạo cũng là một loại ngôn ngữ tình yêu của riêng anh.