Sau chuyến đi công tác ở vùng núi, bầu không khí giữa Hạ Nghiên và Thẩm Hạo thay đổi một cách tinh tế. Cả hai đều cố gắng quay lại với sự nghiêm nghị và kỷ luật, nhưng sự gần gũi bất ngờ đã để lại vết nứt trên Hợp đồng Sinh tồn.
Hạ Nghiên thường xuyên bị giằng xé giữa thực tại và quá khứ. Cô nhớ về cuộc sống hiện đại, về sự thoải mái vật chất và về vị hôn phu Lãnh Khải—một người cũng lạnh lùng, nhưng sự lạnh lùng của anh ta đến từ logic khoa học, còn sự lạnh lùng của Thẩm Hạo đến từ kỷ luật quân đội.
Một đêm nọ, Hạ Nghiên không ngủ được. Cô ngồi ở trạm xá, nhìn ra ngoài qua cửa sổ, nơi ánh trăng chiếu rọi lên doanh trại yên tĩnh. Cô rút từ trong túi áo ra một vật kỷ niệm nhỏ mà cô đã kịp giữ lại từ thế kỷ 21: một chiếc móc khóa USB nhỏ (hiện tại vô dụng, nhưng mang ý nghĩa tinh thần).
"Anh Lãnh Khải," Hạ Nghiên thầm thì. "Em phải làm gì để trở về với anh?"
Đúng lúc đó, Thẩm Hạo đang đi tuần tra ban đêm. Anh thấy ánh đèn dầu leo lét trong trạm xá. Anh bước vào, nhìn thấy Hạ Nghiên đang cầm vật thể kim loại lạ lùng trong tay, vẻ mặt cô đầy ưu tư.
"Đồng chí Hạ Nghiên," Thẩm Hạo cất tiếng, giọng anh trầm thấp. "Cô đang vi phạm Điều khoản 4.0 (Nghỉ ngơi) của Hợp đồng. Cô cần nghỉ ngơi để đảm bảo hiệu suất y tế."
Hạ Nghiên giấu nhanh chiếc USB vào túi. Cô không muốn anh thấy sự yếu đuối này.
"Thưa Đoàn trưởng, tôi chỉ đang suy nghĩ về một vấn đề y tế phức tạp," Hạ Nghiên nói dối, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
Thẩm Hạo không truy cứu. Anh nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh chứa đựng sự thấu hiểu lạ lùng.
"Tôi biết cô nhớ về thế giới của mình," Thẩm Hạo nói, giọng anh nhẹ hơn bình thường. "Và người đàn ông ở đó. Đó là cảm xúc không thể tránh khỏi. Nhưng cô phải kiểm soát nó, vì đây là cuộc sống của cô bây giờ."
Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai cô một cách nghiêm nghị. Đây là hành động an ủi hiếm hoi, nhưng vẫn được bao bọc bởi vỏ bọc kỷ luật và trách nhiệm.
"Đừng để cảm xúc làm suy giảm khả năng phân tích và đưa ra quyết định của cô. Đó là mối nguy hiểm lớn nhất đối với một bác sĩ và một quân nhân," Thẩm Hạo dặn dò.
Hạ Nghiên nhìn anh. Anh đang chiến đấu với chính cảm xúc của mình. Bằng cách cảnh báo cô, anh đang cố gắng củng cố bức tường kỷ luật mà chính anh đã xây dựng quanh trái tim mình.
"Tôi hiểu, Đoàn trưởng," Hạ Nghiên đáp. Cô biết, trong thời điểm này, tình cảm lãng mạn là một rủi ro không được phép tồn tại trong Hợp đồng Sinh tồn của họ.