1,918 từ
Trần Văn Lịch, một học sinh lớp 12 với hồ sơ học tập về môn Toán học đen tối như một hố đen vũ trụ, đang đứng trong bếp, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại cũ kỹ, nơi hiển thị một video hướng dẫn giải bài tập hình học không gian phức tạp. Cậu không phải là đang học, mà đang tuyệt vọng nhồi nhét vào đầu mình công thức tính diện tích hình thang, một công thức mà ngay cả học sinh lớp 7 cũng có thể thuộc nằm lòng. Ngày mai là kỳ thi thử cuối cùng trước kỳ thi tốt nghiệp, và Toán học luôn là cơn ác mộng tái diễn, một điểm liệt chắc chắn sẽ đánh sập cả cánh cửa đại học đã mờ mịt sẵn trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy sự căng thẳng không phải vì khao khát điểm cao, mà vì sự sợ hãi tột độ khi phải đối mặt với ánh mắt thất vọng của mẹ và tiếng thở dài quen thuộc của bố, những người đã đầu tư cả hy vọng và số tiền tích cóp ít ỏi vào việc học của cậu. Tay kia của Lịch đang cầm một gói mì tôm sống được bẻ vụn, món ăn nhanh cứu cánh cho những đêm thức khuya cày game và xem livestream, chứ không phải để ôn thi. Bất ngờ, một tia chớp rạch ngang bầu trời ngoài cửa sổ, ánh sáng trắng xanh lóe lên như một vết thương lớn trên nền đêm, theo sau là tiếng sấm vang lên ngay lập tức, một tiếng nổ long trời lở đất khiến toàn bộ căn nhà rung chuyển dữ dội. Lịch giật mình, chiếc điện thoại tuột khỏi tay, va vào cái ấm đun nước điện đang sôi ùng ục đặt trên bàn. Nước sôi bắn tung tóe, Lịch theo phản xạ lùi lại, nhưng chân cậu vướng vào chiếc ghế gỗ cũ. Cậu ngã ngửa, đầu đập mạnh vào góc tủ lạnh, và trong khoảnh khắc mọi thứ quay cuồng và tối sầm, hình ảnh cuối cùng cậu nhìn thấy không phải là trần nhà hay mặt đất, mà là chiếc máy tính Casio FX-570ES Plus cũ kỹ, người bạn đồng hành của cậu qua bao kỳ thi thất bại, đang nằm chỏng chơ dưới đất, đèn báo pin nhấp nháy yếu ớt như một tín hiệu cầu cứu từ một thế giới khác.
Lịch tỉnh dậy với cảm giác đầu óc quay cuồng và một cơn đau âm ỉ nơi thái dương, cùng với đó là một mùi hương lạ lẫm xộc vào mũi, không phải là mùi thuốc sát trùng bệnh viện hay mùi ẩm mốc của căn nhà cũ kỹ của cậu, mà là mùi hương tổng hợp của gỗ đàn hương, thuốc bắc và một chút hương trầm thoang thoảng, mang đậm vẻ xưa cũ và trang nghiêm. Anh mở mắt ra và thấy mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ lớn, được chạm khắc tinh xảo với rèm lụa che phủ, một khung cảnh hoàn toàn xa lạ, gợi nhớ đến những cảnh trong tiểu thuyết kiếm hiệp mà cậu thường đọc để trốn tránh việc học. Cậu cảm thấy cơ thể mình có sự thay đổi rõ rệt, không phải là cơ thể gầy gò, thiếu tập luyện của một game thủ, mà là một cơ thể mảnh khảnh hơn, thanh thoát hơn, với đôi tay thon dài và trắng trẻo, rõ ràng không phải là đôi tay quen thuộc của cậu. Một nữ tỳ mặc trang phục cổ trang đang quạt nhẹ nhàng ở góc phòng, và khi cô gái nhìn thấy cậu tỉnh, cô đã vội vã chạy ra ngoài với vẻ mừng rỡ. Trong cơn hoảng loạn, Lịch cố gắng kiểm tra túi quần, một thói quen cố hữu để đảm bảo ví tiền và điện thoại vẫn còn đó, nhưng thay vào đó, cậu chỉ tìm thấy một chiếc thẻ bài bằng ngọc và... chiếc máy tính Casio FX-570ES Plus của mình, kỳ lạ thay, nó không hề bị vỡ sau cú va chạm dữ dội, dù màn hình hiển thị vẫn tối đen và lớp vỏ nhựa bị nứt một đường dài. Chiếc máy tính, một biểu tượng của thời hiện đại và là công cụ học tập vô dụng của cậu, giờ đây trở thành vật chứng duy nhất cho sự tồn tại trước kia. Lịch nhận ra ngay lập tức, không còn nghi ngờ gì nữa, cậu đã xuyên không, một kịch bản quá quen thuộc trong thế giới truyện tranh, nhưng giờ đây lại trở thành hiện thực cay đắng và khó tin nhất, đặc biệt khi anh phải xuyên không vào một thân phận dường như là thư sinh quý tộc, một thân phận mà cậu chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi yên và giả vờ lịch sự.
Cánh cửa mở ra, và một người đàn ông trung niên, mặc trang phục quan lại trang nghiêm bước vào. Ông ta giới thiệu mình là Lý Mộ, cha của thân xác này, một vị quan trong triều. Lịch được biết rằng thân xác cậu đang sử dụng là Lý Hàm Dũng, một thư sinh hiếu học nhưng rất yếu kém về số học, cậu ta đã bị ngất xỉu vì kiệt sức sau nhiều đêm cố gắng học thuộc lòng một bảng cửu chương phức tạp. Khi Lịch lắng nghe những lời giải thích của Lý Mộ về tình hình hiện tại, về triều đại Đại Nguyên đang cần người tài, cậu dần dần nhận ra một sự thật động trời và vô cùng hài hước: Nền Toán học của triều đại này, một triều đại đang phát triển mạnh mẽ về văn hóa và quân sự, lại đang ở một trình độ cực kỳ sơ khai. Họ chỉ mới dừng lại ở việc tính toán bằng các công cụ thô sơ như que tính, và khái niệm về số thập phân hay số âm dường như là một điều gì đó thần bí và không tưởng. Bảng cửu chương là một "kiến thức đỉnh cao" mà chỉ một số ít người mới có thể lĩnh hội. Cảm giác sợ hãi dần lắng xuống, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến điên rồ và một chút phấn khích trỗi dậy trong lòng Lịch. Cậu, một học sinh dốt Toán của thế kỷ 21, người luôn suýt bị điểm liệt trong các kỳ thi, giờ đây có khả năng trở thành một Thiên tài Số Học chỉ bằng những kiến thức cơ bản của cấp hai. Một nụ cười nửa miệng đầy vẻ mưu mẹo xuất hiện trên khuôn mặt Hàm Dũng.
Sự nghiệp "Thiên Tài Số Học" bất đắc dĩ của Lịch bắt đầu một cách không thể hài hước và ngẫu hứng hơn. Lý Mộ nhanh chóng giới thiệu Hàm Dũng cho một nhóm quan lại đang đau đầu về một vấn đề quốc gia cấp bách: tính toán chi phí và lượng vật liệu cần thiết để xây dựng một đoạn đê mới nhằm chống lũ, một công trình đòi hỏi độ chính xác cao về mặt đo lường. Các quan lại đang phải vật lộn với những phép tính cộng trừ nhân chia phức tạp bằng que tính, tốn hàng giờ đồng hồ chỉ để xử lý những con số đơn giản. Khi được hỏi ý kiến, Lịch, với tư duy thực dụng và lười biếng của một người hiện đại, ngay lập tức nghĩ đến công thức tính diện tích và chu vi mà cậu vừa cố gắng học thuộc lòng trước khi xuyên không. Cậu dùng một thanh than vẽ nguệch ngoạc lên một tấm bảng gỗ và giải thích về Định lý Pytago (lớp 7/8), một kiến thức căn bản đến mức cậu thường xuyên bỏ qua vì nghĩ nó quá dễ. Lịch giải thích định lý này bằng một ngôn ngữ cực kỳ thô thiển và dễ hiểu, ví dụ như "cái này giống như đi đường tắt trong game, nếu đi thẳng thì nhanh hơn, nhưng nếu đi vòng qua hai cạnh góc vuông thì tốn sức hơn". Các quan lại và ngay cả Lý Mộ nghe xong đều sững sờ, họ coi Định lý Pytago như một "Tuyệt Học Số Học" đến từ thần thánh, một phương pháp có thể giải quyết vấn đề nan giải chỉ trong vài hơi thở. Màn trình diễn này không chỉ giải quyết được vấn đề xây đê một cách chính xác đến kinh ngạc mà còn khiến Lịch bị các quan lại nhìn bằng ánh mắt sùng bái tột độ. Lịch cảm thấy vừa buồn cười vừa tội lỗi, anh đang lừa dối cả một triều đại chỉ bằng kiến thức Toán học mà cậu đã cố gắng trốn tránh cả đời.
Sau màn trình diễn Định lý Pytago thành công vang dội, tin đồn về "Lý Hàm Dũng, Thiên tài Số Học" lan nhanh đến tận tai Vua Triều Nguyên. Vị Vua trẻ tuổi, người đang tuyệt vọng tìm kiếm nhân tài để phát triển đất nước, lập tức triệu Hàm Dũng vào triều. Trong buổi diện kiến, Vua giao cho Lịch một nhiệm vụ khó nhằn hơn: Phân chia tài sản chung của một làng vừa mới được khai hoang, một vấn đề mà các quan lại đã bó tay vì nó liên quan đến Phép Chia Có Dư và Phân số – những khái niệm được coi là quá cao siêu và phức tạp đối với trình độ số học hiện tại của triều đại. Lịch cười thầm trong bụng, đây chính là Toán học lớp 4 và 5. Cậu lấy một tờ giấy mỏng (thứ giấy đắt đỏ mà chỉ triều đình mới có) và vẽ một hình tròn tượng trưng cho tài sản chung. Sau đó, cậu dùng các đường kẻ đơn giản để chia nó thành các phần bằng nhau, giải thích khái niệm Phân số bằng cách ví von về việc chia một chiếc bánh (hay đúng hơn là một chiếc bánh bao) sao cho mỗi người đều nhận được phần công bằng nhất. Lịch còn sử dụng Số Thập Phân để thể hiện sự chính xác tuyệt đối trong phân chia. Vua Triều Nguyên và toàn bộ triều đình kinh ngạc đến mức không nói nên lời, họ coi Phân số và Số Thập Phân là những công cụ của Thần, có khả năng tạo ra sự công bằng tuyệt đối trên mặt đất. Trong phút chốc, Vua ban lệnh phong Hàm Dũng chức Tể Tướng Số Học Cấp Cứu (một cái tên mà Lịch thầm nghĩ rất giống chức danh trong một bộ phim hoạt hình) và yêu cầu cậu phải ghi chép lại toàn bộ "Thiên Thư Toán Học" này để truyền bá cho quốc gia. Lịch hoảng loạn nội tâm vì áp lực quá lớn, nhưng đồng thời, niềm vui sướng khi có quyền lực, có thể sai khiến người khác và được ăn ngon, cùng với việc khám phá ra rằng mình có thể dùng sự lười biếng hiện đại để làm thay đổi cả một triều đại cổ đại, đã khiến cậu quyết định dấn thân sâu hơn vào vai trò "Thiên Tài" này. Cậu biết rằng, chiếc máy tính Casio hỏng nằm trong túi áo không chỉ là vật chứng, mà còn là niềm hy vọng và sự đe dọa lớn nhất đối với sự nghiệp xuyên không của mình.