Ở hẻm núi cách hang động không xa, có một bàn tay đang bạo lực bẻ cành khô răng rắc!Giọng nói vừa tức giận vừa đố kỵ: "Từ cổ chí kim, chưa từng thấy có ai bị người ta quát, lại còn đi quay ngược lại cảm ơn người ta! Đúng là tên ngốc hết thuốc chữa!"Mà trọng điểm là hắn còn ngốc nghếch một cách đáng yêu, khiến lòng người ta mềm nhũn vì hắn nữa chứ!Thật làm trái tim sói sục sôi!Đúng vậy, kẻ đang hâm mộ ghen tị với nam sinh và mắng Mộ Ngôn ngốc, không phải Khuynh Diễm, mà là con sói Radley.Hắn còn định há miệng tiếp tục phê phán, thì chợt giãy giụa hét lên: "Đau đau đau! Kadienne, ngươi buông tai ta ra! Ta không phải chó, ngươi không được xách tai ta!"Khuynh Diễm bóp xuống hỏi: "Ngươi mắng ai ngốc hết thuốc chữa?"Radley đau đến bê đá đập chân mình: "Ta mắng ta! Ta tự mắng ta được chưa? Ngươi buông ra!"Còn nắm nữa ta sẽ đứt lỗ tai!Khuynh Diễm không buông, tiếp tục nhạt giọng nhắc nhở: "Nhớ kỹ, Mộ Ngôn là người của ta. Nếu về sau ta phát hiện ngươi có ý đồ với hắn, không chỉ tai ngươi, mà răng ngươi cũng bị nhổ sạch!""Ta biết chứ, ngày xưa hắn là nhóc con của ta, giờ ta nhường hắn cho ngươi..." Radley khựng lại hét lên oai oái: "Đau đau đau! Hắn chưa từng là của ta! Hắn là của ngươi, quá khứ là của ngươi, hiện tại là của ngươi, tương lai cũng là của ngươi!"Radley đau đớn bị Khuynh Diễm ném bịch xuống đất.Nhóc con của hắn thật bất hạnh khi rơi vào tay mụ phù thủy bạo lực như cô.Cứ chờ đó!Rồi một ngày hắn sẽ cướp nhóc con về tộc sói, xem cô làm thế nào giành lại được!Ánh mắt Khuynh Diễm có chút tối xuống, nhìn Mộ Ngôn ngoan ngoãn nhu thuận nói chuyện với các bạn học trong hang động.Mọi người đều dùng thái độ cưng chiều dành cho hắn, đặc biệt là mấy tên nam sinh!Tiểu ăn vạ mềm mềm ngọt ngọt vừa đi ra ngoài, liền bị sài lang hổ báo rình rập dòm ngó!Cô thật muốn đem hắn về nhốt lại giấu cho riêng mình.Nhưng mà… thế giới trước cô đã hứa với Tử Liên, sẽ không tước đoạt tự do của hắn.Thế giới này cô còn hứa với Mộ Ngôn, sẽ giúp hắn trở nên mạnh hơn giỏi hơn.