Radley ồn ào muốn nhảy xuống làm người hùng cứu Mộ Ngôn, nhưng hắn quên rằng Khuynh Diễm đang nắm giữ khế ước thú nô.Cô là chủ nhân hắn, hắn chống lại mệnh lệnh cô, tất nhiên sẽ bị khế ước phản phệ.Radley lăn lộn trên mặt đất, miệng không ngừng kêu ư ử hờn dỗi, trông hắn hệt như chú chó ngáo Husky tủi thân vì bị chủ mắng.Nhưng Khuynh Diễm không phải kiểu người nuôi chó kiên nhẫn mà dỗ dành hắn, tay trái cô xách cổ áo hắn lên từ phía sau, tay phải vẽ ra vòng xoáy không gian ném thẳng một cái!A A A A A!"Kadienne, ngươi là đồ độc ác!!"Lời trách móc của Radley xa dần rồi biến mất sau lỗ hổng.Bên kia hang động, một học sinh đột ngột mở mắt: "Hình như tôi vừa nghe thấy tiếng gì đó quen quen."Học sinh bên cạnh gật đầu: "Tôi cũng nghe thấy, tiếng tru này làm tôi nhớ đến..."Chợt một âm thanh nhàn nhạt vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người: "Xuất hiện ma thú thượng cổ."Nếu tiếng hét của Radley chỉ khiến các học sinh thấy hơi quen tai, thì giọng nói hiện tại chính là thứ chúng quen thuộc nằm lòng!Chất giọng ám ảnh chúng trong từng giấc ngủ!Cho dù có đầu thai qua kiếp sau chúng cũng không bao giờ quên!Bà cô phù thủy Kadienne!Các học sinh đều đứng bật dậy hoảng hốt sợ hãi, chỉ có Mộ Ngôn chậm chạp mỉm cười, đáy mắt hiện những tia sáng nhỏ, vui vẻ gọi: "Cô giáo... đến rồi."Tối nay không được ở nhà học bài với cô, em rất nhớ cô nha.Khuynh Diễm khựng lại một chút. Cô đang giúp hắn rèn luyện, vậy mà hắn còn tỏ ra đáng yêu câu dẫn cô!Rốt cuộc hắn là tiểu ăn vạ, hay là tiểu yêu tinh?Khuynh Diễm hít sâu giữ vững tỉnh táo: "Tôi vẫn đang ở Todoro, tôi chỉ dùng ma pháp liên lạc với các cậu.""Cô giáo, cô nói nơi này xuất hiện ma thú thượng cổ sao?" Charles nắm bắt trọng tâm.Các học sinh khác lúc này mới giật mình chú ý.Có ma thú?!Lại còn là thượng cổ?Mười mấy năm cuộc đời sống ở Todoro, chưa từng nhìn thấy ma thú có hình dạng tròn méo ra sao, kết quả... Lần đầu tiên gặp ma thú lại đụng luôn loại thượng cổ!Cô giáo, cô muốn chơi chết tụi em đúng không?"Linh tê ma thú, tốc độ di chuyển rất nhanh, không lâu nữa sẽ lên tới đỉnh núi." Khuynh Diễm chậm rãi cung cấp thông tin, nhàn nhã nói: "Tôi đang bận ăn cơm, không đến cứu được, các cậu tự lo liệu đi."Nhóm học sinh: "!!!"Bận ăn cơm!!Đã bỏ đói tụi em trên núi đối đầu ma thú, mà cô còn có tâm trạng ăn cơm?Lương tâm cô làm bằng sắt, trái tim cô hàn bằng đá hả!Mặc kệ nhóm học sinh kêu gào kháng nghị, Khuynh Diễm dứt lời liền biến mất."Cô giáo, làm ơn đừng đi mà!""Bà cô phù thủy không cứu chúng ta, ma thú thượng cổ sắp đến rồi, phải làm sao đây?"