Mộ Ngôn được chiếc áo choàng ấm áp bọc kín thân thể, chậm chạp đi theo sau Khuynh Diễm về phòng ký túc xá.Suốt dọc đường đi, thiếu niên nhỏ bé đều im lặng cúi đầu, cố gắng không phát ra âm thanh, cứ như sợ cô sẽ tức giận.Cạch.Tiếng cửa phòng mở ra rồi đóng lại, đôi vai gầy yếu của Mộ Ngôn khe khẽ run lên.Ánh đèn trước mặt bị bóng người che khuất, cô gái đối diện bước đến gần hắn.Mộ Ngôn nhắm chặt hai mắt mình, hàng mi màu trắng bạc hơi hơi run rẩy, như con rùa nhỏ làm sai đang chờ đợi bị trách phạt.Chợt ngón tay ấm áp vuốt nhẹ mí mắt hắn, sau đó cả thân thể hắn đều rơi vào vòng tay cô.Mộ Ngôn ngốc ngốc đình trệ mấy giây, mới chậm chạp hé mắt, vừa kín đáo lại vừa cẩn thận quan sát Khuynh Diễm.Hắn nhìn thấy cô vẫn đang mỉm cười, chẳng có chút biểu hiện nào là tức giận cả.Lúc này, hắn mới từ từ mở to đôi mắt mình, con ngươi trong sáng mờ mịt hỏi: "Tại sao… cô giáo... lại ôm em... vậy nha?""Ủ ấm cậu." Khuynh Diễm nhàn nhạt lên tiếng: "Cậu còn lạnh không?"Mộ Ngôn ngẩn ra mấy giây, sau đó ngẫm nghĩ đáp: "Còn lạnh... một chút... thôi.""Vậy thì ôm thêm một chút." Khuynh Diễm dùng áo choàng bọc hắn lại, nhét sâu vào lòng mình.Mộ Ngôn cũng không phản kháng, tìm một tư thế thoải mái choàng tay qua ôm lấy cô.Nhưng chốc lát sau hắn lại ngập ngừng, vô cùng cẩn thận hỏi: "Cô giáo... không mắng... em sao?""Tại sao tôi phải mắng cậu?" Khuynh Diễm cúi xuống nhìn hắn.Mộ Ngôn nhéo nhéo góc áo, rụt rè đáp: "Em… phá hỏng... kế hoạch... của cô... còn khiến… mọi người... gặp nguy hiểm..."Nhắc đến chuyện xảy ra ở núi tuyết, thật sự là cơn ác mộng kinh hoàng với nhóm học sinh.Vào thời khắc chúng vô cùng sợ hãi ma thú sẽ xé xác Mộ Ngôn, thì chợt một tiếng nổ vang trời dội đến!Luồng sáng chói mắt với uy lực khủng khiếp phát ra từ lòng bàn tay thiếu niên ngốc nghếch vô hại không có ma pháp!Mọi khát vọng sinh tồn của Mộ Ngôn đều phóng thích bùng phát qua cú nổ đó.Đất đá trong hang động vỡ nát rơi xuống, đè chết tươi mấy con ma thú thượng cổ.