MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không NhẹChương 477: Cô Giáo Phù Thủy (26)

Xuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không Nhẹ

Chương 477: Cô Giáo Phù Thủy (26)

479 từ · ~3 phút đọc

Trời vừa mới hừng sáng, cửa phòng Khuynh Diễm đã vang lên tiếng gõ.Cô ghét nhất chính là đang ngủ mà bị người khác ồn ào đánh thức!Khuynh Diễm bực bội đạp chăn, hùng hổ bước ra định hỏi tội.Nhưng khi nhìn thấy nụ cười vui vẻ và đôi mắt lấp lánh của thiếu niên đứng bên ngoài, cô liền không thể khó chịu với hắn.Khuynh Diễm đè nén hỏi: "Cậu có chuyện gì?"Mộ Ngôn chậm chạp giơ lên cuốn lịch nhỏ, giọng nói không giấu được vui mừng: "Cô giáo… tuần sau… là sinh nhật… mười tám tuổi… của em!"Khuynh Diễm dĩ nhiên ghi nhớ, cô còn cố ý sắp xếp ngày lễ tốt nghiệp năm nay trùng ngay sinh nhật hắn, để hắn được chia vui với bạn học.Nhưng hắn chủ động đến nhắc cô thế này, là muốn đòi quà sao?Khuynh Diễm tựa vai vào cửa, tư thế lười biếng tùy ý hỏi: "Cậu muốn nhận quà gì?"Mộ Ngôn hơi ngẩn ra mấy giây, sau đó chầm chậm xua tay: "Em… không cần… quà đâu."Khuynh Diễm nhếch mày khó hiểu. Không cần quà, vậy sáng sớm chạy đi báo tin sinh nhật cho ta làm gì?Còn cả khuôn mặt hào hứng đó nữa, đừng nói là…Mẹ kiếp! Hắn lại câu dẫn ta!Gần như ngay tức khắc, Mộ Ngôn liền lên tiếng xác nhận suy đoán của cô: "Mười tám tuổi… là có thể… chữa nội thương… cho cô giáo… rồi nha!"Thiếu niên vui vẻ mỉm cười, hai mắt cong cong thành hình trăng non, trong trẻo thuần khiết đến không có nửa tia tạp niệm.Khuynh Diễm nhìn dáng vẻ ngây thơ tự dâng hiến của hắn, liền rơi vào trầm mặc.Năm đó cô chỉ nói đùa trêu hắn một câu, thế nhưng hắn lại liên tục gợi ý mời gọi cô suốt hai năm qua!Thừa nhận đi! Thật ra hắn không ngây thơ như vậy, hắn chỉ đang giả vờ để chơi xỏ cô đúng không?"Cô giáo… không vui… sao?" Mộ Ngôn hơi dè dặt hỏi. Ánh mắt cô giáo thật hung…Khuynh Diễm thu lại khí thế, chuyển chủ đề: "Cậu trở về suy nghĩ xem sinh nhật năm nay muốn nhận quà gì, sau đó đến nói với tôi, tôi tặng cậu."Mộ Ngôn kiên trì lắc đầu: "Em... thật sự… không cần... quà."Tính số tiền mấy năm qua hắn ăn của cô ngủ của cô, đi làm cả đời sợ còn chưa trả hết nợ, hắn không thể lại nhận thêm quà nữa.Khuynh Diễm suy tư vài giây, nhạt giọng đáp: "Tôi hiểu rồi."Vậy là vào ngày tốt nghiệp của Mộ Ngôn, hắn nhận được một bó hoa hồng đỏ siêu to.Đừng hiểu lầm, không phải Khuynh Diễm tặng, mà là Radley tặng.Khoảnh khắc Radley ôm hoa đến đưa Mộ Ngôn, biểu cảm của mỗi người ở tại hiện trường đều vô cùng đặc sắc.