Khuynh Diễm dẫn Mộ Ngôn đi ăn cơm chiều, rồi tranh thủ trước lúc nắng tắt đưa hắn ra ngoài dạo chơi.Chỉ là... trong lòng cô cảm thấy rất kỳ quái. Khi nãy hắn đỏ mặt ngại ngùng nói không muốn ngủ cùng cô, vậy mà từ lúc cô thuận theo ý hắn, cả buổi sau đó hắn đều ỉu xìu buồn bã.Thậm chí cô tặng bánh sinh nhật cho hắn, hắn cũng chẳng hề hào hứng.Rốt cuộc là hắn muốn ngủ hay không muốn ngủ?Tiểu ăn vạ không thể thành thật chút sao?Nếu cô cưỡng ép hắn, sẽ là cô cặn bã.Còn cô thuận theo hắn, hắn lại ủ rũ không vui.Tóm lại cô phải bị ăn vạ thì hắn mới vừa lòng đúng không?Nhưng chuyện này cũng không thể trách Mộ Ngôn, dù sao người ta chỉ mới chập chững tuổi thành niên, lại thêm tính cách nhút nhát rụt rè, làm sao dám gật đầu đồng ý?Lẽ ra lúc hắn ngại ngùng lắp bắp, cô nên trực tiếp hành động luôn đi, hắn chắc chắn sẽ không phản kháng.Đằng này cô lại hỏi hắn muốn không? Hắn dĩ nhiên là nói không muốn!Nhưng sau khi bỏ lỡ cơ hội, thì hắn lại thấy rất mất mát...Có điều Mộ Ngôn là đứa trẻ đơn thuần dễ vui dễ buồn, chỉ cần Khuynh Diễm dỗ một chút, hắn liền quên hết chuyện cũ ngay.Cô đưa hắn xuyên qua không gian, đi đến một cánh đồng tràn ngập loài hoa trắng.Những cánh hoa mỏng manh thuần khiết trải dài đến đường chân trời, từng đóa nở rộ dập dìu bay theo làn gió, trông chúng như hàng ngàn đôi bướm trắng xinh đẹp đang nhảy múa dưới ánh hoàng hôn.Ráng chiều nhẹ nhàng rơi xuống, hạt sương trong suốt phản chiếu sắc hồng tím của rặng mây cuối ngày, khiến người ta có cảm tưởng kia là những viên pha lê trân quý đang đi lạc giữa rừng hoa.Khuynh Diễm nhìn thấy đôi mắt Mộ Ngôn lấp lánh ánh sáng, cô liền biết mình đoán đúng.Tính cách Tịch Dạ sẽ thay đổi, nhưng một số sở thích lại rất cố định. Chẳng hạn như thích ăn đồ ngọt, thích màu trắng, thích ngắm hoàng hôn, và đặc biệt thích những thứ đáng yêu.Chỉ cần chiếu theo đó tặng quà cho hắn, chắc chắn hắn sẽ vui vẻ.Mộ Ngôn chậm chạp đi lên phía trước, nhưng vừa đi được hai bước, hắn lại chợt quay đầu mỉm cười nhìn cô.Khuynh Diễm mơ hồ, không hiểu hắn có ý gì.Sau đó, cô liền thấy thiếu niên chầm chậm đưa tay về phía mình, giọng nói ngoan ngoãn nhắc nhở: "Cô giáo... nắm tay em... Nếu không... cô sẽ... đi lạc... mất."Khuynh Diễm nhếch môi không đồng ý: "Tôi mới là người nên nói câu đó." Đừng quên ai dẫn cậu đến đây, có đi lạc cũng là cậu đi lạc.Tiểu ăn vạ học từ đâu cái tính đổi trắng thay đen? Chắc chắn là... học từ con Cẩu Tặc!Hắc Khuyển: [...] Đang yên đang lành cũng đội nồi cho nó được.Đại nhân vật hư rõ ràng là do gần mực thì đen, gần kí chủ thì tối!