*Cảnh báo: Tuy chương không có thịt, nhưng sẽ có một số nội dung không trong sáng lắm. Các tiểu khả ái chưa đủ tuổi hãy cân nhắc trước khi đọc, hoặc có thể trực tiếp tua qua chương sau.***Sau lưng Mộ Ngôn bất chợt xuất hiện vòng xoáy không gian, ngay lúc hắn còn chưa kịp hiểu rõ sự tình thì thân thể đã bị người đẩy ngã xuống.Chăn nệm bao bọc xung quanh tỏa ra mùi hương nhàn nhạt của thiếu nữ, cô gái phía trên chống hai cánh tay vây lấy hắn, ánh mắt ẩn chứa ý tứ sâu xa: "Học trò nhỏ, cậu không định chữa bệnh cho cô giáo sao?"Mộ Ngôn cảm thấy đáy lòng hồi hộp lạ kỳ, chỉ biết máy móc lặp lại lời Khuynh Diễm: "Chữa… chữa bệnh…"Hắn vốn phản ứng chậm, lúc căng thẳng đầu óc sẽ không suy nghĩ được gì nữa.Mộ Ngôn hơi lùi lùi lại, muốn chui từ phía dưới cánh tay cô trốn ra ngoài, để có không gian bình tĩnh lý giải lời cô nói.Nhưng Khuynh Diễm vừa nhìn thấy hắn muốn trốn, liền chuyển tay chặn ngang đường lui của hắn.Trán Mộ Ngôn cụng vào cánh tay cô, hắn ngốc ngốc dừng lại một chút, sau đó chậm chạp bò về đường cũ.Khuynh Diễm tiếp tục chuyển tay chặn hắn, Mộ Ngôn lần nữa cụng trúng tay cô, rồi tự mình yên lặng lùi lùi qua hướng khác.Tốc độ hắn chậm chạp, cô lại cứ cố ý chặn trái chặn phải, khiến hắn trông hệt như con rùa nhỏ bò hết bên này rồi bò đến bên kia, ngốc nghếch làm người ta muốn ôm vào lòng cưng nựng.Khuynh Diễm khẽ cười, không nhịn được cúi xuống hôn lên trán hắn.Trong một khoảnh khắc, Mộ Ngôn đã nhìn thấy ánh sáng nhu hòa thoáng hiện nơi đáy mắt vốn luôn trầm lặng tĩnh mịch của cô.Cái nhìn cô dành cho hắn bỗng trở nên đầy dịu dàng ấm áp, dù chỉ lướt qua trong vài giây ngắn ngủi, nhưng vẫn khiến hắn thẫn thờ muốn đặt nụ hôn lên đôi mắt cô.Khuynh Diễm kề sát vành tai hắn, thì thầm khẽ hỏi: "Ngủ cùng tôi, được không?"Mộ Ngôn chầm chậm đỏ mặt, theo thói quen muốn lắc đầu từ chối.Nhưng sau đó chợt nhớ lại chuyện buổi chiều, lỡ mà hắn từ chối rồi, cô giáo liền thật sự không làm nữa thì sao?Tốc độ suy nghĩ của Mộ Ngôn rất chậm, đặc biệt những lúc rối rắm sẽ càng chậm hơn.Khuynh Diễm chờ đợi hồi lâu vẫn không thấy hắn trả lời, liền hiểu thành hắn không muốn.Cô buông tay nằm xuống bên cạnh, kéo hắn ôm vào lòng: "Không ép cậu. Ngủ thế này là được."Mộ Ngôn ngây ngốc năm giây, sau đó liền gấp gáp. Không, không đúng!Em còn chưa trả lời cô mà!Khuynh Diễm nhắm mắt, quyết định tịnh tâm ôm hắn ngủ theo cách trong sáng nhất.Nhưng vào lúc cô không đề phòng, thân thể lại đột ngột bị đè nặng xuống giường.Thiếu niên bên trên chặn cổ tay cô, bối rối sợ hãi đến hốc mắt đong đầy hơi nước.Hắn rưng rưng thỉnh cầu, trông y hệt bé thỏ nhỏ yếu ớt vô tội… đó là nếu như tay hắn không dùng lực khóa chặt cổ tay Khuynh Diễm, đem hai tay cô giam cầm trên đỉnh đầu.