MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không NhẹChương 480: Cô Giáo Phù Thủy (27) 2

Xuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không Nhẹ

Chương 480: Cô Giáo Phù Thủy (27) 2

587 từ · ~3 phút đọc

Sau khi vượt qua sinh tử trong gang tấc, Khuynh Diễm âm thầm quyết tâm dưới đáy lòng. Thế giới này chỉ thịt một lần, còn lại ăn chay đến chết!Thiếu niên ở sau chầm chậm choàng tay qua ôm cô, giọng khàn khàn khẽ gọi: "Cô giáo..."Khuynh Diễm nằm đưa lưng về phía hắn, qua loa đáp một tiếng: "Sao vậy?""Không có sao..." Mộ Ngôn đem khuôn mặt dụi vào cổ cô, tóc mềm không ngừng cọ qua cọ lại, khiến cô cảm thấy hơi nhột.Khuynh Diễm luồn ngón tay vào tóc hắn, vuốt nhẹ nhắc nhở: "Ngủ đi, đừng nghịch nữa."Nhưng Mộ Ngôn không muốn ngủ, hắn vẫn muốn tiếp tục trò chuyện: "Bây giờ... em cao hơn... cô giáo... rồi nha."Có thể dang tay ôm trọn cô trong lòng, giống như một người vĩ ngạn cao lớn bảo vệ cô."Cậu đang so đo chiều cao với tôi à?" Khuynh Diễm có chút bất mãn. Nhớ ngày nào hắn còn lùn lùn nhỏ nhỏ, đáng yêu biết bao.Nếu không phải tại con chó Radley bày trò rèn luyện thể chất tăng chiều cao, thì tiểu ăn vạ của cô cũng không biến thành thế này!Ngày mai nhất định phải đi xử lý tên trà xanh đó!"Em không… so đo..." Thiếu niên ngoan ngoãn lắc đầu, rồi lại trịnh trọng từng chữ nói lời thổ lộ: "Mộ Ngôn... thích... cô giáo… lắm."Khuynh Diễm cảm thấy cổ cô hơi nóng lên.Là do Mộ Ngôn đem khuôn mặt phát nhiệt dán tại cổ cô, truyền nhiệt độ ấm nóng từ gò má ửng hồng của hắn xâm nhập vào làn da cô.Ngoài cửa sổ tuyết đã bắt đầu rơi, bông tuyết bám lên lớp kính trông đầy ẩm ướt lạnh lẽo. Nhưng thân thể cô lại đang được ủ kỹ đến thật ấm áp.Tiểu ăn vạ của cô, rất ấm áp."Em thích... cô giáo... nha." Mộ Ngôn thấy cô không phản hồi, nên lần nữa chậm rì rì lặp lại lời bày tỏ. Thời điểm nói âm cuối, hắn còn cố ý kéo dài giọng, mang theo mấy phần ngây thơ dụ người.Khuynh Diễm nhéo nhéo má hắn: "Ai dạy cậu nói chuyện như vậy?" Muốn đưa ta vào con đường phạm tội đúng không?Ta đã quyết tâm ăn chay, nhưng cuộc đời cứ đầy rẫy cám dỗ."Cô giáo... không thích... em nói chuyện... như vậy sao?" Mộ Ngôn cẩn thận hỏi.Khuynh Diễm ngẫm nghĩ một chút: "Cũng không phải không thích. Nhưng cậu chỉ được nói vậy với tôi, không được nói với người khác.""Em biết... rồi... nha." Mộ Ngôn lại đáng yêu kéo dài giọng mình, tiếng cười nho nhỏ kề sát tai cô.Khuynh Diễm híp mắt nhắc nhở: "Yêu tinh nhỏ, đừng giở trò câu dẫn.""Em... không phải... yêu tinh nhỏ... Em là... học trò nhỏ... ngoan ngoan."  Mộ Ngôn chậm chạp biện hộ cho mình.Khuynh Diễm lười nhác rầm rì hỏi: "Vậy học trò nhỏ ngoan ngoan đi ngủ được chưa?""Chưa được... đâu nha... Cô giáo... đừng ngủ... khoan ngủ... mà..." Mộ Ngôn lay lay cánh tay, làm nũng níu kéo: "Em còn... chuyện muốn nói..."Khuynh Diễm đã buồn ngủ đến mí mắt sắp dính vào nhau, chỉ tùy tiện "ừ" một tiếng phản hồi."Em thích... cô giáo...""Rất thích... cô giáo... nha...""Mộ Ngôn... thích... cô giáo..."Tốc độ hắn nói chuyện rất chậm, giọng mềm nhẹ dịu dàng liên tục lặp đi lặp lại lời thích cô, như khúc nhạc êm đềm thủ thỉ bên tai, khiến người nghe an tâm buông lỏng chính mình.