Huyền Hỏa âm thầm quyết định, hắn sẽ nhân lúc Khuynh Diễm vắng mặt, tranh thủ thời gian đi giết Hỗn Độn.Chỉ cần Hỗn Độn không tới Bách Linh, vậy thì mọi thứ ở đây đều vĩnh viễn không thay đổi.Cô vẫn là chủ nhân của hắn, không ai được phép thay thế cô!"À đúng rồi." Khuynh Diễm bước tới bậc thang đình viện, đột nhiên quay đầu như vừa nhớ ra gì đó, mỉm cười dặn dò: "Chỉ có hồn phách tôi rời đi, còn thân thể vẫn đặt tại cấm địa. Cậu cần canh gác khu vực đó cẩn thận, nếu không..."Cô hơi dừng lại, kéo dài giọng hù dọa: "Xảy ra sự cố thì tôi không trở về được nữa nhé."Huyền Hỏa khựng lại, bàn tay siết chặt cán thương, thái độ rõ ràng không hề tình nguyện: "Được."Cô chắc chắn là cố ý!Cố ý giao cho hắn nhiệm vụ này, để hắn không còn thời gian đi giết Hỗn Độn!Di Lão từng nói, cô rất giỏi điều binh khiển tướng, khiến cấp dưới phải phục tùng mệnh lệnh cô.Quỷ quân bọn hắn đều là những kẻ tính tình cổ quái, đầu óc bướng bỉnh không dễ khống chế, nhưng từ lúc cô tiếp quản Bách Linh đến nay, bọn hắn chưa từng làm ra chuyện gì vượt khuôn phép.Không phải bọn hắn ngoan ngoãn, mà là bọn hắn căn bản không có cơ hội vượt khuôn!Giống như hắn hiện tại, nếu lựa chọn giữa bảo vệ an nguy của cô và truy tìm Hỗn Độn, hắn chắc chắn sẽ ở lại cấm địa bảo vệ cô.Rõ ràng cô có thể giao việc này cho Di Lão, thế nhưng lại đem đẩy lên người hắn, khiến hắn bị buộc bận rộn!Huyền Hỏa càng nghĩ càng thấy tức giận, bàn tay siết chặt cán thương, khuôn mặt lạnh tanh đằng đằng sát khí bay vụt đi.Khuynh Diễm yên lặng nhìn theo dáng vẻ xù lông của hắn, đáy lòng thầm suy đoán, kẻ phản bội… hẳn là không phải đứa nhóc ruột để ngoài da này.Nhưng cô chỉ ngẫm nghĩ thoáng qua, sau đó liền quay về đường cũ, tiếp tục tiến vào khu rừng rậm bên cạnh bờ sông.Bách Linh Giới chẳng phân ngày đêm, bầu trời luôn là một màu đen kịt u ám, đương nhiên cũng chẳng tồn tại những thứ xa xỉ như nhật nguyệt tinh tú.Ánh sáng duy nhất tại Bách Linh, là những đóa hoa U Mặc nằm rải rác, và vô số lửa ma trơi lam nhạt lơ lửng giữa không trung.Ở thế giới nhân loại, lửa ma trơi sinh ra từ thi thể con người và động vật chết. Nhưng tại Bách Linh, đồ vật này lại là sản phẩm thuộc về Nhị quỷ quân, Lam Hỏa.Càng đi sâu vào rừng, mật độ lửa càng tăng lên dày đặc.Đến điểm cuối cùng của bìa rừng bên kia, thì quang cảnh không còn là rừng cây thành trấn thời cổ đại, mà đã biến thành nhà cao tầng cùng những kiến trúc khoa học kỹ thuật đồ sộ quy mô.Một khu thành thị lớn như thế, nhưng chỉ toàn lửa ma trơi dập dìu trôi nổi, đến bóng dáng của nửa con quỷ cũng không có.Bởi vì không hồn phách nào thèm chết đến mức chuyển vào địa bàn của Nhị quỷ quân.Ngay cả những ma quỷ lúc sinh thời tại kỷ niên hiện đại, thì sau khi chết đi, chúng cũng thà làm quen với điều kiện thiếu thốn vật chất của khu thành cổ, còn hơn đặt chân tới nơi này.