Hai tháng trước, Lam Hỏa đã chủ động đi tìm Khuynh Diễm, hắn nói mình phát hiện số lượng ma quỷ thời gian gần đây sụt giảm một cách kỳ quái.Hơn nữa, hắn còn đề nghị cô tới thông đạo Bách Linh kiểm tra tình hình.Mà cũng trong lần đi kiểm tra đó, Khuynh Diễm đã bị kéo vào không gian hệ thống của Hắc Khuyển.Sự trùng hợp này khiến người ta mơ hồ cảm thấy… Lam Hỏa có vấn đề.Nhưng cẩn thận nghĩ lại, nếu hắn thật sự có âm mưu, vậy tại sao hắn phải đích thân tìm cô để rước lấy nghi ngờ?—Đám tiểu quỷ cho rằng, giới hạn tồn tại lâu nhất của một linh hồn là trăm năm, sau đó sẽ rơi vào kết cục tiêu tán.Nhưng sự thật lại không phải như vậy.Có một nơi đặc biệt được pháp tắc Bách Linh thiết kế, cho phép linh hồn trường tồn suốt ngàn năm vạn năm, sở hữu quỷ thọ vô tận.Nhưng đừng nghe mà vội vui mừng, bởi vì sự vô tận này, không phải may mắn, mà là bất hạnh!Cửu U Huyệt!Nơi chứa các hình phạt tàn khốc nặng nề nhất!Những đại quỷ thâm niên đều lưu truyền, thà rằng đến mười tám tầng địa ngục của Âm Giới, chứ tuyệt đối đừng rơi vào chín mốc huyệt động tại Bách Linh.Bởi vì địa ngục còn đếm được ngày tháng, chờ sau khi chịu đủ đọa đày, sẽ có thể thoát ra trở về luân hồi.Nhưng Cửu U Huyệt thì chính là sự giày vò vô tận, hồn phách không thể tiêu tán, cũng không được phép siêu sinh!Ngàn năm vạn năm, vĩnh viễn trừng phạt!Chỉ có những ác quỷ sát niệm sâu nặng, lúc sinh thời gây tội nghiệt tày trời, sau khi chết lại tiếp tục giết hại người vô tội, mới bị ném tới chịu hành hạ ở Cửu U.Khuynh Diễm đi xuyên xuống lối vào ngay miệng núi lửa, luồng khí nóng bên dưới mãnh liệt bốc lên khiến ngoại bào huyết sắc của cô càng thêm đỏ sẫm.Dòng nham thạch sục sôi cuộn trào, bọt khí ùng ục dữ tợn kia có thể làm nóng chảy tất cả những v*t c*ng rắn nhất.Thế nhưng các ác quỷ bị trói dưới nham thạch vẫn phải giữ nguyên hình dáng để chịu đựng giày vò. Thân thể chúng không ngừng giãy giụa, tiếng gào thét đáng sợ như gai nhọn chọc vào màng nhĩ.Tròng mắt vằn vện tia máu của chúng hướng về thiếu nữ đang đứng trên cao, ánh nhìn phẫn hận như muốn nhào lên lóc da xẻ thịt cô!Khuynh Diễm vẫn dửng dưng đi về phía trước, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn chúng lấy nửa lần. Sự đe đọa cùng thống khổ của chúng, cũng chẳng hề khiến cô bận tâm.Bất chợt, một cục bông màu tím không rõ từ nơi nào nhảy tới!Nó dang rộng hai tay hai chân bổ nhào vào người Khuynh Diễm.Cô nhanh chóng phản xạ lùi lại.Tiếng "bẹp" to tướng vang lên, cục bông màu tím té dập mặt xuống đất.