Cháy!Lửa cháy lớn khắp nơi!Trong bán kính hai trăm dặm khu thành Đông, tất cả đều là màu đỏ rực của lửa.Bầu trời cuồn cuộn mây đen, mưa nặng hạt liên tục trút xuống, như muốn dội tắt đám cháy đang đi ngược pháp tắc thiên địa.Nhưng lửa vẫn ngang tàng lan rộng, nồng đậm sát khí thiêu tất cả thành tro bụi!Còi xe cứu hỏa réo vang inh ỏi, giao thông ùn tắc, mưa dâng ngập đường, dường như hôm nay chính là tận thế, chẳng bao lâu nữa thời không này sẽ hôi phi yên diệt*.(*)Hôi phi yên diệt (tro bay khói hết): Ý nói biến mất không còn vết tích.Lang Tinh nghĩ Khuynh Diễm đã giận đến làm chuyện điên rồ, nhưng sau đó nó lại phát hiện cô vẫn rất bình tĩnh.Lửa lan rộng chứ không giết chóc, cô chỉ đang tìm kiếm Diêm Túc.Hơi thở Tịch Dạ đã bị ẩn giấu, lửa của cô không tìm thấy hắn, nhưng Lang Tinh có thể.Thay vì lục soát từng tòa nhà, cô dùng cách gây hỏa hoạn để khiến người sở hữu hệ thống chủ chạy ra đường, Lang Tinh sẽ bắt tín hiệu điều tra vị trí Diêm Túc.Khuynh Diễm đè ép cảm giác bất an không ngừng cắn xé dưới đáy lòng. Tiểu ăn vạ đừng sợ, em nhất định sẽ tới cứu anh!—"Thẩm gia, lửa sắp lan xuống tầng hầm, nếu chúng ta không đi sẽ không kịp mất!"Cấp dưới chạy vào báo cáo làm gián đoạn động tác của Thẩm Phong, lưỡi dao vừa lúc dừng trước mặt Diêm Túc. Chỉ cần chậm nửa giây, làn da nhợt nhạt yếu ớt kia đã xuất hiện vết máu…Thẩm Phong không quay đầu, môi hắn hé ra nụ cười quái dị, tiếp tục dùng sức rạch xuống! Một đường máu dữ tợn kéo dài từ mí mắt đến cằm Diêm Túc, hạ thủ cực kỳ độc ác.Thẩm Phong nghiến răng cười. Cháy thì thế nào? Cướp người phụ nữ của tao, ông trời cũng không cứu được mày!Hắn xách cổ áo kéo Hà Điềm Điềm đến: "Xem đi! Cô mau xem đi! Mặt hắn bị hủy rồi! Mặt hắn đã bị tôi hủy rồi! Cô còn thèm khát hắn không?"Hà Điềm Điềm lắc đầu hoảng loạn, nước mắt muốn ngừng nhưng không được.Lửa đã lan tới tầng hầm, Thẩm Phong là tên điên, hắn sẽ hỏa táng cô tại đây!"Cô khóc sao? Khóc vì đau lòng hắn?" Hai mắt Thẩm Phong đỏ ngầu tơ máu: "Mặt hắn đã bị hủy mà cô còn đau lòng hắn!"Hà Điềm Điềm chưa kịp phủ nhận thì gò má đã lóe lên cảm giác đau rát, lưỡi dao rạch xuống kéo ra vết cắt đáng sợ trên mặt cô ta."Chỉ cần khiến Tiểu Điềm Điềm xấu xí, về sau sẽ không ai thích em nữa." Thẩm Phong chuyển đổi biểu cảm, cơn giận lắng xuống, ánh mắt tràn ngập dịu dàng: "Nhưng em đừng sợ, có anh ở đây, anh sẽ bảo vệ em."Hà Điềm Điềm gần như không tin vào tai mình, cô ta run rẩy sờ lên mặt… Máu!