Diêm Túc chậm chạp tỉnh lại, hắn có cảm giác mình đã ngủ rất lâu, đến mức ánh nắng chiều nhẹ nhàng như vậy mà vẫn khiến mắt hắn không thể thích ứng.Đầu hắn nặng trĩu, còn khắp người vô cùng đau nhức. Chờ đôi mắt quen dần với ánh sáng, hắn mới xác định đây là bệnh viện.Bàn tay hắn đang bị nắm chặt, thì ra là Khuynh Diễm, cô ngồi dựa vào giường ngủ quên.Mí mắt cô nhuốm màu xanh đen, dường như đã nhiều ngày không được ngon giấc.Hắn khẽ nâng tay chạm vào cô, Khuynh Diễm lập tức mở mắt, đồng tử b*n r* sát khí mãnh liệt như dã thú bị x*m ph*m l*nh th*!Diêm Túc kinh ngạc rụt tay về, nhưng cô chợt giữ hắn lại, sự hung ác lúc nãy cũng nhanh chóng biến mất.Khuynh Diễm hơi mỉm cười, nhẹ giọng hỏi: "Anh tỉnh lâu chưa?" Cô tưởng có kẻ đến bắt cóc tiểu ăn vạ, nên mới vô ý hung với hắn."Anh chỉ mới…" Cổ họng Diêm Túc đau rát, không thể nói hết câu.Khuynh Diễm vội đỡ hắn ngồi dậy, rót nước đút cho hắn. Cả người hắn mềm nhũn dựa vào cô, tay chân không có chút sức lực.Lúc này Diêm Túc mới phát hiện thân thể mình đầy vết thương, chỉ hơi cử động đã làm hắn đau không thở nổi.Hắn định hỏi Khuynh Diễm nguyên nhân, nhưng bác sĩ lại chợt vào phòng kiểm tra.Họ nói hắn đã qua giai đoạn nguy hiểm, dặn dò cô chú ý thực đơn ăn uống của hắn.Họ còn nói cái gì mà vết thương do gai sắt gây ra, nếu điều dưỡng không cẩn thận, nửa đời sau sẽ lưu lại di chứng.Diêm Túc từ đầu đến cuối đều mờ mịt.Chờ bác sĩ rời đi, hắn mới lên tiếng hỏi: "Anh nhớ mình đang ở phòng họp mà, họ nói gai sắt là gì? Lẽ nào có người đột nhập tấn công anh?"Khuynh Diễm nhìn hắn, đáy mắt cô ẩn chứa cảm xúc mà hắn không thể lý giải: "Anh không nhớ xảy ra chuyện gì sao?"Diêm Túc cố gắng suy nghĩ: "Hình như anh mơ thấy mình bị ai đó đánh, đau lắm. Anh đã gọi em, muốn em ôm anh về nhà, anh chờ rất lâu rất lâu, cuối cùng cũng gặp được em."Bàn tay Khuynh Diễm siết lại, nụ cười trên môi cô đầy nhợt nhạt: "Xin lỗi."Là em đến muộn."Em không cần xin lỗi, một cơn ác mộng thôi mà…" Diêm Túc chợt ngẩn ra, âm thanh mờ mịt: "Chẳng lẽ đó là thật?"Khuynh Diễm không trả lời, chỉ yên lặng đan mười ngón tay hai người vào nhau, nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay hắn.Diêm Túc nhìn phản ứng này của cô, liền biết kia không phải ác mộng. Hắn thật sự bị bắt cóc, còn bị tra tấn rất dã man…