Tiếng kim đồng hồ nhích dần về con số 12 đêm. Trong căn phòng nhỏ ngập tràn sắc xanh biển – màu tiếp ứng của Vương Nhất, Lâm Hạ đang ngồi khoanh chân trên ghế, đôi kính cận phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình máy tính. Gương mặt cô lúc này không hề có chút dáng vẻ nào của một "nữ thần fansite" điềm đạm, nhỏ nhẹ mà hàng vạn người vẫn tung hô trên mạng.
Trên bàn làm việc, tấm poster khổ lớn của Vương Nhất trong bộ vest đính kim sa lấp lánh đang nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, cao ngạo. Lâm Hạ vừa cầm miếng bánh quy nhai nhồm nhoàm, vừa nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, lầm bầm:
"Nhất ca ơi là Nhất ca, sao anh lại có thể đẹp trai đến mức vô thực thế này? Nhìn cái sống mũi kia kìa, nhìn đôi mắt như chứa cả dải ngân hà kia kìa... Anh đúng là mặt trời, là chân lý đời em!"
Vừa dứt lời nịnh nọt "chồng yêu", Lâm Hạ vội vàng đeo tai nghe, quay lại với trận đấu hạng MOBA đang ở giai đoạn căng thẳng nhất. Trận này cô cầm vị trí sát thủ, gánh team đến mức muốn gãy cả cột sống. Chỉ cần thắng trận này, cô chính thức bước chân vào bậc Đại Cao Thủ. Thế nhưng, đời không như là mơ, và đồng đội thì thường không như là người.
Tình huống giao tranh tổng đang diễn ra nảy lửa, Lâm Hạ đang lách qua bụi cỏ để bắt chủ lực đối phương thì bỗng nhiên, một nhân vật phe mình tên "Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua" cầm vị trí đấu sĩ, lao thẳng vào trụ đối phương như một con thiêu thân, sau đó... đứng yên bất động.
An ally has been slain!
Lâm Hạ đứng hình mất ba giây. Cái tên "Tiểu Vương" đó không những nộp mạng một cách vô tri mà còn kéo theo cả đội hình rơi vào thế bị bao vây. Kết quả: Quét sạch. Màn hình của Lâm Hạ hiện lên hai chữ "Thất Bại" to đùng, đỏ rực như đang trêu ngươi.
Sợi dây thần kinh "dịu dàng" cuối cùng trong người cô đứt phanh. Lâm Hạ đập bàn cái "rầm", quên bẵng việc mình vừa mới thề thốt sẽ làm một fangirl thục nữ để xứng đáng với thần tượng. Cô nhấn nát nút mở micro, giọng nói vốn dĩ ngọt ngào giờ rít qua kẽ răng đầy sát khí:
"Tiểu Vương kia! Anh chơi game bằng niềm tin à? Hay anh đang dùng cái đầu gối để điều khiển đấy? Có ai đời sát thủ đang bắt lẻ lại lao vào trụ đứng tạo dáng chụp ảnh không? Anh có biết tôi sắp lên hạng rồi không hả đồ cục nợ?"
Cùng lúc đó, tại một căn penthouse sang trọng ở trung tâm thành phố, Vương Nhất – "Tảng băng trôi" của giới giải trí – đang ngồi trên ghế sofa da cao cấp, gương mặt "không góc chết" lúc này lại hiện lên vẻ bối rối hiếm thấy. Anh nhìn điện thoại hiện thông báo thua cuộc, rồi lại nghe thấy giọng mắng xối xả phát ra từ loa.
Lục Phong – quản lý của anh – đang ngồi đối diện check lịch trình, nghe thấy tiếng mắng thì giật thót mình, hốt hoảng hỏi: "Nhất! Cậu lại phá game nhà người ta đấy à? Đã bảo là kỹ năng có hạn thì đừng có ham hố leo rank lúc đêm hôm. Lỡ bị fan nhận ra giọng thì hình tượng lạnh lùng của cậu đổ sông đổ biển hết!"
Vương Nhất không đáp, anh khẽ cau mày, ngón tay thon dài gãi gãi sống mũi. Thực ra hôm nay anh bị lóa mắt vì ánh đèn sân khấu quá lâu, lúc nãy vào giao tranh tự nhiên... trượt tay. Nhưng điều làm anh chú ý không phải là trận thua, mà là cái giọng nói trong micro kia. Nghe thì rõ ràng là đang mắng anh như con đẻ, nhưng âm sắc lại có chút gì đó rất quen, lại còn... hơi êm tai.
Anh nhấn nút mở mic, giọng trầm thấp, có chút lười biếng và "ngang tàng" đặc trưng của acc phụ: "Này Mèo Nhỏ, mắng đủ chưa? Chỉ là một trận game thôi mà, tôi đền cho cô là được chứ gì?"
Lâm Hạ ở bên kia màn hình nghe thấy giọng nói trầm ấm ấy thì khựng lại một nhịp. "Mẹ ơi, giọng hay thế?" cô thầm nghĩ. Nhưng sự ức chế vì tụt hạng đã lấn át tất cả.
"Đền? Anh đền kiểu gì? Anh có biết công sức tôi thức đêm hai tuần nay để cày cuốc không? Đồ con vương bát đán! Đồ Tiểu Vương nhà anh! Tôi mà gặp anh ngoài đời, tôi thề sẽ lấy lightstick của Vương Nhất gõ vào đầu anh cho tỉnh ra!"
Vương Nhất nghe đến ba chữ "lightstick của Vương Nhất" thì phụt cười. Hóa ra lại là fan của mình. Anh cảm thấy sự việc này bắt đầu thú vị hơn rồi đấy. Một fangirl ngoài đời thì gọi anh là "chân lý", nhưng trên mạng lại mắng anh là "đồ đần". Sự đối lập này khiến một người vốn sống trong sự tung hô giả tạo như anh cảm thấy lạ lẫm và hưng phấn.
"Lightstick dùng để cổ vũ, không phải để đánh người." Vương Nhất thong thả gõ chữ vào khung chat riêng. "Kết bạn đi, trận sau tôi gánh cô."
"Gánh? Anh gánh tạ hay gánh tôi? Thôi xin, tôi thà đi ăn lẩu còn hơn chơi với anh!" – Lâm Hạ gõ lại một tràng, sau đó dứt khoát thoát game.
Cô vứt điện thoại sang một bên, thở hổn hển vì tức. Để lấy lại bình tĩnh, cô quay sang nhìn ảnh của Vương Nhất trên tường, chắp tay thành kính: "Nhất ca ơi, xin lỗi anh. Em lại không kiềm chế được mà khẩu nghiệp rồi. Nhưng mà cái tên Tiểu Vương kia thực sự là hố đen của vũ trụ. Anh phải phù hộ cho em ngày mai đi sự kiện của anh không gặp phải loại người hãm tài như thế nhé!"
Nói rồi, cô ôm lấy con gấu bông có in hình anh, vùi đầu vào ngủ, hoàn toàn không biết rằng ở phía bên kia thành phố, chàng trai trong ảnh đang cầm điện thoại, vào trang fansite lớn nhất của mình để xem livestream.
Trên màn hình điện thoại của Vương Nhất là hình ảnh cô gái đeo kính cận, đang say sưa kể về lịch trình sắp tới của anh với giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng, ấm áp. Anh nhìn vào cái nốt ruồi nhỏ dưới môi cô gái trên màn hình, rồi lại nhìn vào biệt danh của chủ acc phụ vừa mắng mình trong game: "Mèo Nhỏ Dịu Dàng".
"Dịu dàng à?" Vương Nhất khẽ nhếch môi, ánh mắt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia cười tinh nghịch. "Lâm Hạ, để xem cô còn dịu dàng được bao lâu."
Anh quay sang bảo Lục Phong: "Ngày mai sự kiện ký tặng, kiểm tra xem danh sách fan VIP có ai tên Lâm Hạ không."
Lục Phong trợn mắt: "Cậu lại định làm gì đấy? Đừng bảo là muốn tính sổ với người ta vì bị mắng trong game nhé?"
Vương Nhất không trả lời, anh chỉ lặng lẽ bấm nút "Kết bạn" một lần nữa với tài khoản Mèo Nhỏ. Sóng Wifi xuyên qua bóng tối của thành phố, mang theo một lời mời kết bạn bí ẩn, mở đầu cho một chuỗi những sự cố "vả mặt" liên hoàn mà Lâm Hạ không bao giờ ngờ tới.
Đêm đó, Lâm Hạ nằm mơ thấy mình được Vương Nhất nắm tay trên sân khấu, nhưng ngay khi anh định hôn cô, anh lại biến thành cái tên "Tiểu Vương" phá game và hét lên: "Cô mắng tôi nữa đi!". Cô giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, tự nhủ: "Chắc chắn là do mình chơi game quá 180 phút rồi!"
Trò chơi thực sự, giờ mới bắt đầu.