Sau một đêm trằn trọc với giấc mơ kỳ quái về việc Idol biến thành kẻ phá game, Lâm Hạ thức dậy với đôi mắt thâm quầng. Tuy nhiên, dòng máu "fangirl" kiên cường không cho phép cô gục ngã. Hôm nay là buổi ký tặng (fansign) quy mô giới hạn của Vương Nhất – sự kiện mà cô đã phải "nhân phẩm bùng nổ" mới giành được một suất chính thức.
Lâm Hạ soi gương, dặm lại lớp phấn phủ thật nhẹ nhàng, đeo gọng kính cận thanh mảnh và chọn một chiếc váy màu xanh biển nhạt đúng tông màu tiếp ứng. Nhìn vào gương, cô hài lòng với diện mạo "Mèo Nhỏ Dịu Dàng" – một Master fan điềm đạm, hiểu chuyện và vô hại. Ai mà tin được người con gái này đêm qua vừa dùng mười tám đời tổ tông để "hỏi thăm" một game thủ lạ mặt cơ chứ?
Trước khi rời khỏi nhà, Lâm Hạ vô thức cầm điện thoại lên. Một thông báo hệ thống hiện ra trên màn hình: [Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua] gửi lời mời kết bạn. Ghi chú: "Tôi sẽ gánh cô, tin tôi đi."
Lâm Hạ khẽ hừ một tiếng, ngón tay định nhấn vào nút "Từ chối" nhưng bỗng dưng dừng lại. Cô nhớ đến giọng nói trầm ấm, nam tính và có chút kiêu ngạo của anh ta qua micro đêm qua. Một đứa con gái "ưa ngọt" như cô thực sự có chút không nỡ đoạn tuyệt với cái âm thanh cực phẩm đó.
"Thôi được rồi, xem anh diễn kịch được bao lâu." – Cô lầm bầm rồi nhấn "Chấp nhận", sau đó quăng điện thoại vào túi xách, vội vàng chạy ra bến xe buýt cho kịp giờ sự kiện.
Cùng lúc đó, tại hậu trường buổi fansign, Vương Nhất đang ngồi bất động để các nhân viên trang điểm làm việc. Anh nhắm mắt, vẻ mặt lạnh lùng như một pho tượng tạc từ băng tuyết. Thế nhưng, dưới lớp áo sơ mi lụa đắt tiền, một chiếc điện thoại đặt trong túi quần bỗng rung lên một nhịp ngắn.
Vương Nhất khẽ nhếch môi. Lục Phong đang đứng bên cạnh nhai kẹo cao su, nhìn thấy cái biểu cảm "không bình thường" của gà nhà thì nghiêng đầu thì thầm: "Này, cậu lại vừa làm gì thế? Đừng bảo là cái cô 'Mèo Nhỏ' kia đồng ý kết bạn rồi nhé?"
Vương Nhất mở mắt, ánh mắt sắc lẹm thường ngày bỗng trở nên lấp lánh lạ thường. Anh thản nhiên đáp: "Người có thực lực thì lời mời kết bạn luôn có giá trị."
"Thực lực cái đầu cậu! Cậu mà gánh được cô ấy thì tôi đi bằng đầu." – Lục Phong bĩu môi, nhưng ngay lập tức nghiêm mặt lại khi thấy nhân viên quản lý sự kiện bước vào báo giờ bắt đầu.
Buổi fansign diễn ra trong một hội trường ấm cúng. Lâm Hạ ngồi ở hàng ghế thứ ba, ôm chặt cuốn photobook trong tay. Khi Vương Nhất bước ra sân khấu dưới ánh đèn vàng lộng lẫy, hơi thở của cô như nghẹn lại. Anh quá đẹp, vẻ đẹp sắc sảo đến mức khiến người ta cảm thấy xa cách. Anh chỉ gật đầu nhẹ, không cười, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến hội trường bùng nổ trong tiếng vỗ tay kín đáo.
Khi đến lượt Lâm Hạ lên bàn ký tên, cô hít một hơi thật sâu, nặn ra nụ cười dịu dàng nhất có thể. Cô bước tới, nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống trước mặt anh: "Chào anh Nhất, lại gặp anh rồi. Hôm nay anh vất vả quá."
Vương Nhất cầm bút, đầu ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Anh không ngước lên ngay mà nhìn vào cuốn sách, nơi có dòng chữ "Lâm Hạ" được viết nắn nót ở trang bìa lót. Đôi mắt anh hơi nheo lại. Lâm Hạ? Cái tên này giống hệt với tên thật đăng ký trên tài khoản mạng của "Mèo Nhỏ Dịu Dàng".
Anh từ từ ngước nhìn cô. Qua lớp kính cận, đôi mắt Lâm Hạ lấp lánh sự ngưỡng mộ thuần khiết. Gương mặt cô nhỏ nhắn, trắng trẻo, toát lên vẻ tri thức và mềm mỏng. Vương Nhất bỗng cảm thấy cổ họng hơi khô khốc. Đây là Master fan nổi tiếng điềm đạm nhất của anh? Đây là người đã mắng anh là "đồ phá game" và "đồ con vương bát đán" đêm qua sao?
Sự thú vị bùng nổ trong lòng khiến Vương Nhất bỗng dưng muốn trêu chọc. Anh không ký ngay mà nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm thấp vang lên: "Lâm Hạ? Tên đẹp lắm. Nghe rất... dịu dàng."
Lâm Hạ cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Idol vừa khen tên cô? Lại còn dùng cái giọng điệu ám muội đó? Cô ngượng ngùng cúi đầu: "Cảm ơn anh. Em sẽ luôn ủng hộ anh."
Vương Nhất cúi xuống ký tên, nhưng bàn tay anh lại cố tình ký một nét rất dài, kéo xuống tận cuối trang giấy. Khi đưa lại cuốn sách cho cô, anh cố ý chạm nhẹ vào đầu ngón tay Lâm Hạ. Cảm giác ấm áp từ da thịt truyền sang khiến cô giật mình, mặt đỏ bừng như gạch nung.
"Hẹn gặp lại nhé, 'Mèo Nhỏ'." – Anh nói rất nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe.
Lâm Hạ đứng hình. Cô có nghe lầm không? Anh vừa gọi cô là gì? "Mèo Nhỏ"? Đó là biệt danh trên game của cô cơ mà! Nhưng nhìn lại gương mặt vẫn lạnh lùng như băng của Vương Nhất, cô tự trấn an mình: Chắc chắn là mình ảo giác rồi. Anh ấy làm sao biết được. Chắc anh ấy định nói là 'fan nhỏ' thôi.
Lâm Hạ thất thần bước xuống sân khấu. Cùng lúc đó, trong túi xách của cô, điện thoại liên tục rung lên thông báo tin nhắn từ game: [Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua]: "Đang làm gì thế? Lên game đi, tôi gánh thật mà." [Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua]: "Sao không trả lời? Giận à? Tôi vừa mua skin mới cho cô rồi đấy."
Lâm Hạ vừa ra đến sảnh lớn, mở điện thoại ra xem thì suýt chút nữa là ném luôn cái máy. Anh ta mua cho cô bộ skin đắt đỏ nhất của nhân vật cô hay chơi! Tên game thủ này rốt cuộc là kẻ giàu có rảnh rỗi nào vậy?
Cô gõ phím với tốc độ ánh sáng: "Anh bị điên à? Tôi không nhận quà của người lạ. Trả lại ngay cho tôi!"
Đầu dây bên kia trả lời ngay lập tức: "Tặng rồi không lấy lại. Nếu thấy ngại thì tối nay gánh tôi một trận. Tôi đang bị người ta mắng đến mức không ngóc đầu lên được đây."
Lâm Hạ nhìn dòng tin nhắn, bỗng thấy lòng mình mềm xuống một chút. Hóa ra anh ta cũng bị người khác mắng giống như cô mắng anh ta đêm qua sao? Một cảm giác đồng bệnh tương lân kỳ lạ trỗi dậy. Cô thở dài, nhắn lại một câu cụt ngủn: "8 giờ tối. Không gánh được thì anh chết chắc với tôi."
Phía sau cánh gà, Vương Nhất nhìn màn hình điện thoại, khóe môi không tự chủ được mà cong lên thành một nụ cười rạng rỡ. Lục Phong đi ngang qua, hoảng sợ đánh rơi cả tập tài liệu: "Trời đất ơi! Vương Nhất, cậu vừa mới cười đấy à? Cậu cười với cái điện thoại như bị trúng bùa yêu thế?"
Vương Nhất tắt màn hình, thu lại nụ cười, trở lại làm "Tảng băng trôi" nghìn năm không đổi, nhưng trong lòng anh lại đang thầm đếm ngược thời gian đến 8 giờ tối.
Hóa ra, cảm giác được "yêu" bởi cùng một người dưới hai thân phận khác nhau lại kích thích đến thế. Một bên là sự tôn thờ xa cách, một bên là sự chân thật đến mức "phũ phàng". Và anh, hình như bắt đầu nghiện cái sự phũ phàng đó mất rồi.