Đúng 8 giờ tối, Lâm Hạ vừa xử lý xong đống báo cáo marketing ở công ty, chưa kịp tẩy trang đã vội vàng lao vào bàn máy tính. Cô đeo tai nghe, đăng nhập vào game với một tâm thế của một vị tướng sắp ra trận.
Cái tên "Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua" đã sáng đèn từ lâu, thậm chí còn gửi tin nhắn chờ sẵn: "Mèo nhỏ, cô chậm mất 2 phút. Có phải bận đi ngắm ảnh anh chàng Idol nào đó rồi không?"
Lâm Hạ hừ lạnh, gõ phím tanh tách: "Anh quản hơi rộng rồi đấy. Lo mà chỉnh lại cái kỹ năng 'đi vào lòng đất' của mình đi. Trận này anh mà còn làm tạ, tôi sẽ block anh vĩnh viễn, skin cũng không trả đâu!"
Ở phía bên kia, trong căn phòng nghỉ tại trường quay, Vương Nhất vừa thay xong bộ trang phục cho cảnh quay đêm. Anh ra hiệu cho Lục Phong canh cửa, còn mình thì lén lút nấp sau tấm bình phong để... leo rank. Nghe tiếng Lâm Hạ mắng qua loa, anh không hề tức giận mà ngược lại, khóe môi cứ thế cong lên.
"Trận này tôi cầm hỗ trợ, đi theo bảo vệ cô được chưa?" – Vương Nhất mở mic, giọng nói trầm thấp pha chút ý cười.
"Được, biết thân biết phận thế là tốt." – Lâm Hạ hài lòng.
Trận đấu bắt đầu. Lâm Hạ cầm vị trí sát thủ, di chuyển thoắt ẩn thoắt hiện cực kỳ điêu luyện. Vương Nhất cầm một nhân vật hỗ trợ có khả năng hồi máu, lạch bạch chạy theo sau cô như một chú vịt nhỏ.
"Tiểu Vương, buff máu cho tôi! Nhanh!" "Tiểu Vương, anh đứng đó làm gì? Chặn chiêu cho tôi!" "Trời đất ơi, anh dùng chiêu cuối vào không khí à? Anh nhìn thấy ma à?"
Suốt cả trận đấu, kênh chat và kênh voice chỉ toàn tiếng quát tháo của Lâm Hạ. Tuy nhiên, kỳ lạ là "Tiểu Vương" cực kỳ kiên nhẫn. Mỗi lần bị mắng, anh ta chỉ cười khẽ hoặc đáp lại bằng những câu "nhõng nhẽo" đến nổi da gà: "Tuân lệnh đại nhân", "Mèo nhỏ đừng giận, lần sau tôi sẽ làm tốt hơn mà".
Sau ba trận thắng liên tiếp nhờ sự "gánh team" thần sầu của Lâm Hạ, cả hai dừng lại nghỉ ngơi.
"Này, tôi hỏi thật," Lâm Hạ vừa húp bát mì tôm vừa nói qua mic, "Anh làm nghề gì mà rảnh rỗi thế? Giọng thì nghe cũng ra dáng người lớn, mà chơi game thì như trẻ con mẫu giáo."
Vương Nhất tựa lưng vào ghế, nhìn qua khe cửa sổ thấy ánh đèn phim trường lấp lánh. Anh thầm nghĩ: Làm nghề mà hằng ngày phải nhìn thấy cô dưới sân khấu đấy. Nhưng miệng lại đáp: "Tôi á? Tôi là nhân viên giao hàng. Suốt ngày chạy ngoài đường, chỉ có ban đêm mới được gặp cô để... bị mắng cho tỉnh người thôi."
Lâm Hạ phụt cười, sợi mì suýt bắn ra ngoài: "Hèn chi! Bảo sao da mặt anh dày thế. Thôi được rồi, nể tình anh tặng skin đắt tiền và biết nghe lời, hôm nay tôi tha cho anh đấy."
"Này Mèo nhỏ," Vương Nhất bỗng hạ thấp giọng, thanh âm trở nên dịu dàng đến lạ thường, "Hôm nay cô đi gặp Vương Nhất... cảm thấy thế nào?"
Lâm Hạ khựng lại. Cô nhớ về buổi ký tặng ban chiều, nhớ về khoảnh khắc anh chạm vào tay cô và gọi cô là "Mèo nhỏ". Gương mặt cô lại nóng bừng lên. Cô thở dài, giọng nói vốn đanh đá bỗng trở nên mềm mại, mang theo chút sầu muộn của một fangirl yêu xa:
"Anh ấy đẹp trai lắm, đẹp đến mức em cảm thấy mình và anh ấy như ở hai thế giới khác nhau. Lúc ở gần, em thậm chí còn không dám thở mạnh. Nhưng mà... anh ấy lạnh lùng quá, cứ như một bức tượng băng vậy. Chẳng bù cho anh, tuy chơi game dở nhưng ít ra còn biết nói chuyện với em."
Vương Nhất nghe xong, lòng vừa đắc ý vừa có chút chua xót. Anh đắc ý vì cô thấy anh ấm áp, nhưng chua xót vì "acc chính" của mình lại bị cô nhận xét là lạnh lùng.
"Nếu... một ngày nào đó cô phát hiện ra người bên cạnh cô bấy lâu nay chính là người cô hâm mộ, cô sẽ làm gì?" – Anh hỏi, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Lâm Hạ cười ha ha: "Anh mơ giữa ban ngày à? Nếu anh là Vương Nhất, tôi liền đi bằng đầu từ đây đến công ty! Đừng có thấy tôi hiền mà trêu hoa ghẹo nguyệt nhé. Thôi, tôi đi ngủ đây, mai còn phải đi làm kiếm tiền mua album ủng hộ Nhất ca nữa."
"Ngủ ngon, Mèo nhỏ."
Vương Nhất tắt máy, nhìn màn hình điện thoại đã tối đen. Anh khẽ lầm bầm: "Đi bằng đầu sao? Lâm Hạ, tôi chờ xem cô thực hiện lời hứa đó thế nào."
Sáng hôm sau, Lâm Hạ đến công ty với tinh thần sảng khoái. Nhưng vừa vào đến cửa, cô đã bị Tiểu Mai – con bạn thân chí cốt – kéo tuột vào phòng vệ sinh.
"Hạ Hạ! Cậu xem cái này chưa?" Tiểu Mai giơ điện thoại ra, trên màn hình là bức ảnh chụp lén ở sân bay sáng nay. Vương Nhất đang bước đi với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng điều đáng chú ý là trên chiếc balo đen đắt tiền của anh, lù lù xuất hiện một chiếc móc khóa hình mèo béo bằng len – món quà mà fan tặng.
Lâm Hạ trợn tròn mắt. Chiếc móc khóa đó... trông giống hệt chiếc móc khóa cô đã gửi tặng cho tài khoản "Tiểu Vương" qua địa chỉ bưu điện mà anh ta cung cấp tuần trước (với lý do là quà cảm ơn vì đã tặng skin).
"Cái móc khóa đó... sao lại ở chỗ Vương Nhất?" – Lâm Hạ lắp bắp, tim đập loạn xạ.
Tiểu Mai hào hứng: "Chắc là fan tặng giống nhau thôi! Nhưng mà Nhất ca vốn ghét mấy thứ sến súa, sao tự nhiên lại treo nó lên nhỉ? Hay là anh ấy có người yêu rồi?"
Lâm Hạ đứng chết trân tại chỗ. Một sự trùng hợp đến vô lý bắt đầu nhen nhóm trong đầu cô. Nhưng ngay lập tức, cô gạt đi: "Không thể nào! Tiểu Vương là tên giao hàng, Nhất ca là đỉnh lưu. Chắc chắn là trùng hợp thôi!"
Thế nhưng, cảm giác "vả mặt" đang đến gần hơn bao giờ hết khi buổi chiều hôm đó, công ty marketing của cô thông báo: Idol đối thủ của Vương Nhất – Cố Thần – sẽ đến ký hợp đồng đại diện, và người phụ trách chính không ai khác chính là Lâm Hạ.
Trò chơi trốn tìm giữa sóng Wifi và đời thực, bắt đầu có thêm những nhân vật mới đầy kịch tính.