MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu AnhChương 4: "Tiểu Vương" – Anh là ai mà dám mắng tôi?

Xuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu Anh

Chương 4: "Tiểu Vương" – Anh là ai mà dám mắng tôi?

1,434 từ · ~8 phút đọc

Cả buổi chiều hôm đó, Lâm Hạ như người đi mây về gió. Đầu óc cô cứ quanh quẩn với hình ảnh cái móc khóa mèo béo trên balo của Vương Nhất. Nhưng thực tế công việc không cho phép cô mơ mộng lâu hơn. Sếp tổng vừa thông báo một tin chấn động: Công ty marketing của cô đã ký được hợp đồng quảng bá sản phẩm mới cho Cố Thần – đối thủ trực tiếp của Vương Nhất trong giới Idol. Và tệ hơn nữa, Lâm Hạ chính là người được chỉ định phụ trách chiến dịch này.

"Hạ Hạ, cậu sướng nhé! Cố Thần cũng là cực phẩm đấy, lạnh lùng kiểu phong trần, không như vẻ băng giá của Nhất ca nhà cậu đâu." – Tiểu Mai vừa gặm táo vừa trêu chọc.

Lâm Hạ chỉ biết thở dài. Cô là Master fan của Vương Nhất, giờ lại phải đi làm hình ảnh cho đối thủ của anh? Cảm giác này giống như việc bạn đang làm gián điệp hai mang nhưng thực chất chỉ muốn giữ lòng thủy chung với chính thất.

Tối hôm đó, Lâm Hạ đăng nhập vào game với tâm trạng cực kỳ tệ. Vừa thấy "Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua" sáng đèn, cô đã nhắn ngay một tràng: "Đồ gà mờ, lên đây! Tôi đang bực mình, nhanh lên gánh tạ cho tôi xả stress!"

Vương Nhất lúc này vừa kết thúc buổi tập nhảy, mồ hôi đầm đìa nhưng vẫn vội vã vớ lấy điện thoại. Thấy tin nhắn của "Mèo Nhỏ", anh khẽ bật cười, vẫy tay ra hiệu cho Lục Phong mang cho mình chai nước rồi thong thả trả lời: "Ai lại làm đại sư phụ của tôi giận thế? Để đệ tử này gánh cô nhé, nhưng với điều kiện là mắng ít thôi, tai tôi đỏ hết rồi đây này."

Vào trận, Lâm Hạ chơi như lên đồng. Cô chọn một tướng pháp sư có khả năng dồn sát thương cực mạnh, cứ gặp đối thủ là tung chiêu không nương tay. "Tiểu Vương" vẫn trung thành với vị trí hỗ trợ, chạy lăng xăng bên cạnh. Nhưng hôm nay, dường như anh chàng này có vẻ "lên tay" hơn hẳn. Những cú hồi máu và tạo giáp của anh ta cực kỳ chuẩn xác, cứu Lâm Hạ thoát chết trong gang tấc không dưới ba lần.

"Này, hôm nay anh uống nhầm thuốc à? Sao chơi hay thế?" – Lâm Hạ ngạc nhiên hỏi qua mic.

"Tôi đã bảo là tôi sẽ gánh cô mà. Đừng có coi thường nhân viên giao hàng chứ." – Vương Nhất đắc ý đáp. Anh đang tận hưởng cảm giác được bảo vệ cô trong thế giới ảo này, nơi anh không phải là Idol vạn người mê, mà chỉ là một kẻ bị cô mắng nhưng vẫn cam tâm tình nguyện đi theo sau.

Đang lúc trận đấu vào hồi gay cấn, một thông báo tin nhắn từ Instagram hiện lên trên màn hình điện thoại của Lâm Hạ. Đó là thông báo từ acc chính của Vương Nhất – tài khoản mà cô đã bật chế độ ưu tiên thông báo từ lâu. Vương Nhất vừa đăng một tấm ảnh mới.

Lâm Hạ không kìm được tò mò, tay vẫn đang điều khiển nhân vật chạy về tế đàn, nhưng mắt lại liếc qua thông báo. Đó là tấm ảnh anh đang ngồi trong phòng tập, gương mặt đẫm mồ hôi, và góc dưới khung hình... thấp thoáng một chiếc móc khóa hình mèo béo quen thuộc.

Lâm Hạ run tay, bấm nhầm chiêu cuối vào không khí. "Á!!! Nhất ca!!!" – Cô thốt lên qua mic.

Vương Nhất giật mình: "Hả? Cô gọi ai cơ?"

"À... không có gì. Anh... Tiểu Vương này, tôi hỏi anh một câu nghiêm túc." – Giọng Lâm Hạ bỗng trở nên run rẩy.

"Cô hỏi đi."

"Cái móc khóa tôi tặng anh... anh còn giữ không? Anh để nó ở đâu rồi?"

Vương Nhất khựng lại. Anh nhìn chiếc móc khóa đang lủng lẳng trên túi đồ tập ngay cạnh mình, tim đập thình thịch. Anh quên mất là mình vừa đăng ảnh, và càng quên mất là Lâm Hạ chính là "cú đêm" chuyên soi từng milimet ảnh của mình.

"Tôi... tôi treo nó ở balo. Để mỗi khi đi giao hàng nhìn thấy nó cho... bớt mệt. Sao tự nhiên lại hỏi thế?" – Anh lấy lại bình tĩnh, đáp bằng giọng thản nhiên nhất có thể.

Lâm Hạ im lặng một lúc lâu. Trái tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Trùng hợp? Lại là trùng hợp sao? Tại sao anh ta nói treo ở balo, và Idol của cô cũng treo một cái y hệt ở balo? Một suy nghĩ điên rồ xẹt qua đầu cô: Lẽ nào... Tiểu Vương là nhân viên giao hàng... giao hàng cho Vương Nhất? Đúng rồi! Chỉ có thể là như thế thôi! Vì anh ta là nhân viên giao hàng nên mới có cơ hội tiếp cận và tặng quà cho Idol của cô!

"Anh... anh có quen Vương Nhất không?" – Lâm Hạ dồn dập hỏi.

Vương Nhất suýt nữa thì sặc nước. Anh ho sặc sụa: "Khụ... khụ... Cô nói gì cơ? Tôi làm sao mà quen đại minh tinh đó được?"

"Đừng có giấu tôi! Cái móc khóa đó tôi tự tay làm, trên thế giới này chỉ có đúng hai cái thôi. Một cái tôi giữ, một cái tôi tặng anh. Vậy mà hôm nay tôi thấy nó trên balo của Vương Nhất! Anh khai mau, có phải anh là fan cuồng nên đã đem quà của tôi đi tặng lại cho anh ấy không?" – Lâm Hạ bắt đầu suy luận theo hướng "tổn thương".

Vương Nhất dở khóc dở cười. Hóa ra trong mắt cô, anh là kẻ đem quà bạn gái tặng đi cho người khác? Nhưng đây là một cái cớ hoàn hảo để che giấu thân phận.

"Thôi được rồi, bị cô bắt bài rồi." – Anh thở dài, giọng đầy hối lỗi (giả vờ). "Tôi đúng là có đi giao hàng đến khu chung cư của anh ấy. Thấy anh ấy thân thiện quá, lại đúng lúc tôi không có gì làm quà gặp mặt nên... tôi lỡ đưa cái móc khóa đó cho quản lý của anh ấy. Tôi xin lỗi, Mèo nhỏ, đừng giận tôi nhé."

Lâm Hạ nghe xong, lửa giận trong lòng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự tự hào không hề nhẹ. "Trời đất ơi! Vậy là Nhất ca đang dùng đồ của tôi làm sao? Anh ấy treo nó lên balo thật sao? Ôi mẹ ơi, tôi sắp ngất rồi!"

Vương Nhất nghe tiếng hét sung sướng của cô qua tai nghe, trong lòng thầm nhủ: Cô không chỉ sắp ngất đâu, sau này biết sự thật chắc cô sẽ muốn đi bằng đầu thật đấy.

"Tiểu Vương! Anh là quý nhân của tôi! Từ nay về sau anh phá game bao nhiêu tôi cũng tha thứ hết! Anh là cái loa phát thanh vĩ đại nhất của tôi!" – Lâm Hạ phấn khích đến mức muốn xuyên qua màn hình để ôm lấy cái tên game thủ "gà mờ" này một cái.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, giọng của Vương Nhất bỗng trở nên trầm mặc: "Thế... nếu tôi và Vương Nhất cùng rơi xuống nước, cô cứu ai?"

Lâm Hạ không cần suy nghĩ, đáp ngay tắp lự: "Tất nhiên là cứu Nhất ca rồi! Anh ấy là mặt trời, là chân lý! Còn anh... anh biết bơi mà đúng không?"

Vương Nhất nghiến răng, tắt mic. Anh nhìn chiếc móc khóa mèo béo, tự lẩm bẩm: "Vương Nhất, mày đang ghen với chính mình đấy à? Thật là thảm hại mà!"

Đúng lúc đó, Lục Phong bước vào, mặt biến sắc: "Nhất! Cố Thần vừa mới nhận đại diện cho nhãn hàng mà fansite của Lâm Hạ đang hợp tác. Cậu chuẩn bị tinh thần đi, sắp có biến lớn rồi đấy!"

Vương Nhất nheo mắt. Cố Thần? Cái tên này dám bén mảng đến gần "Mèo nhỏ" của anh sao? Anh mở lại điện thoại, nhấn vào khung chat với Lâm Hạ: "Ngày mai cô có đi làm không? Tôi giao hàng qua công ty cô nhé?"

Lâm Hạ nhắn lại kèm một icon mặt cười rạng rỡ: "Đến đi! Tôi sẽ mời anh ăn lẩu để cảm ơn vụ cái móc khóa!"

Vương Nhất mỉm cười, một kế hoạch "vi hành" bắt đầu hình thành trong đầu anh. Anh muốn xem, ngoài đời "Mèo nhỏ bạo lực" sẽ đối xử với anh như thế nào.