MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu AnhChương 5: Khi Tảng băng trôi biết... dỗi

Xuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu Anh

Chương 5: Khi Tảng băng trôi biết... dỗi

1,135 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Lâm Hạ bước vào văn phòng với một tâm trạng không thể tồi tệ hơn. Trên bàn làm việc của cô là một xấp hồ sơ dày cộp với gương mặt Cố Thần – đối thủ "truyền kiếp" của Vương Nhất – đang mỉm cười đầy lãng tử.

"Hạ Hạ, 10 giờ Cố Thần sẽ đến ký hợp đồng. Cậu chuẩn bị trà bánh và phòng họp nhé. Nhớ là phải giữ phong thái chuyên nghiệp, đừng có mang cái mặt 'than' vì trung thành với Nhất ca ra đấy!" – Chị trưởng phòng nhắc nhở.

Lâm Hạ thở dài, uể oải gõ phím. Bỗng nhiên, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ "Tiểu Vương" gửi tới: "Tôi đang đứng trước sảnh tòa nhà của cô đây. Có đồ ăn sáng kèm một ly trà sữa nhiều trân châu trắng. Xuống lấy đi kẻo nguội."

Lâm Hạ trợn tròn mắt. Anh ta đến thật sao? Cái tên giao hàng này rốt cuộc lấy đâu ra sự tự tin mà đột kích bất ngờ thế này? Nhưng nghĩ đến ly trà sữa trân châu trắng – "điểm yếu" chết người của mình – Lâm Hạ không kìm lòng được. Cô vội vàng chỉnh lại cặp kính, vuốt lại mái tóc rồi phi xuống sảnh.

Ở dưới sảnh lớn, một chàng trai cao lớn đang đứng quay lưng về phía cô. Anh ta mặc bộ đồ bảo hộ đen toàn tập, đội mũ bảo hiểm che kín mặt, đeo khẩu trang và khoác một chiếc áo khoác gió rộng thùng thình. Trông phong cách này... có chút giống mấy anh shipper cao cấp, nhưng khí chất tỏa ra lại có gì đó rất khác thường.

"Tiểu Vương?" – Lâm Hạ rón rén tiến lại gần.

Chàng trai quay lại. Qua lớp kính che của mũ bảo hiểm, anh ta nhìn cô một lượt từ đầu đến chân. Vương Nhất thầm nghĩ: Ở ngoài đời nhìn cô ấy còn nhỏ bé và 'vô hại' hơn cả trên livestream.

"Của cô đây. Trà sữa đặc biệt dành cho 'chiến thần' hay gắt gỏng." – Vương Nhất đổi giọng, cố gắng làm cho nó nghe khàn hơn một chút qua lớp khẩu trang.

Lâm Hạ nhận lấy túi đồ ăn, cảm nhận hơi ấm từ ly trà. Cô cười hì hì: "Cảm ơn nhé! Anh cũng chu đáo quá đấy. Nhưng sao không bỏ mũ ra? Sợ tôi thấy anh xấu trai quá rồi block luôn à?"

Vương Nhất hừ một tiếng: "Tôi mà bỏ mũ ra, tôi sợ cô sẽ xỉu ngay tại chỗ vì nhan sắc này đấy. Lo mà ăn đi, tôi đi giao đơn khác đây."

Lâm Hạ bĩu môi: "Xì, đúng là cái đồ tự luyến!"

Đúng lúc đó, một đoàn xe sang trọng đỗ xịch trước cửa tòa nhà. Fan hâm mộ bắt đầu hò reo. Cố Thần bước xuống xe trong vòng vây bảo vệ. Anh ta nhìn thấy Lâm Hạ đang đứng ở sảnh, đôi mắt liền sáng lên. Cố Thần vốn đã chú ý đến cô nhân viên marketing xinh xắn này từ lần họp trước qua Zoom.

"Chào Lâm Hạ, lại gặp em rồi." – Cố Thần mỉm cười, tiến lại gần, phớt lờ cả dàn vệ sĩ.

Lâm Hạ giật mình, vội vàng cúi chào: "Chào anh Cố Thần, mời anh vào trong ạ."

Cố Thần nhìn sang "anh shipper" đang đứng cạnh cô, nhướng mày hỏi: "Bạn trai em à?"

Lâm Hạ cuống quýt xua tay: "Không phải, không phải! Là... anh giao hàng quen thôi ạ!"

Vương Nhất đứng bên cạnh, bàn tay giấu trong túi áo khoác bỗng siết chặt lại. "Anh giao hàng quen"? Cô phủ nhận nhanh đến thế sao? Nhìn cái cách Cố Thần nhìn Lâm Hạ bằng ánh mắt đầy ý đồ, rồi lại nhìn cô gái nhỏ của mình đang bối rối, trong lòng Vương Nhất trào lên một sự khó chịu chưa từng có.

Anh không nói không rằng, bất thình lình tiến tới, giật lấy ly trà sữa trong tay Lâm Hạ, cắm ống hút vào rồi... đưa lại lên miệng cô. "Uống đi, sắp tan đá rồi. Đừng có mải nói chuyện với người lạ."

Cả Lâm Hạ và Cố Thần đều sững sờ. Lâm Hạ ú ớ: "Tiểu Vương, anh làm gì thế?"

Vương Nhất không đáp, anh quay sang nhìn thẳng vào mắt Cố Thần qua lớp kính mũ bảo hiểm, tỏa ra một áp lực lạnh lẽo khiến đối phương cũng phải hơi khựng lại. Sau đó, anh lên xe motor, nổ máy giòn giã rồi phóng đi mất hút, để lại một làn khói và một Lâm Hạ đang đứng ngơ ngác với ống hút trà sữa vẫn đang ngậm trong miệng.

Tối hôm đó, Lâm Hạ lên game để "hỏi tội" nhưng vừa vào đã thấy trạng thái của "Tiểu Vương" là: Đang dỗi, đừng làm phiền.

"Này, anh bị làm sao thế? Sáng nay tự nhiên làm hành động kỳ quặc trước mặt khách hàng của tôi!" – Lâm Hạ nhắn tin.

Một phút sau, "Tiểu Vương" trả lời: "Khách hàng hay là người tình trong mộng? Thấy anh ta đẹp trai là mắt sáng rỡ lên. Đúng là cái đồ mê trai bỏ bạn!"

Lâm Hạ tức nổ đom đóm mắt: "Anh điên à? Đó là Cố Thần, là công việc của tôi! Mà anh lấy tư cách gì mà dỗi tôi hả?"

"Tư cách là người đã nuôi béo cô bằng trà sữa mỗi tối! Từ giờ đừng có tìm tôi gánh team nữa, đi mà tìm anh Cố Thần của cô ấy!"

Lâm Hạ nhìn màn hình, bỗng thấy vừa tức vừa buồn cười. Cái tên này... ghen thật đấy à? Cô nhớ lại hành động cắm ống hút đầy bá đạo sáng nay, tim bỗng đập lệch một nhịp. Cô gõ nhẹ vào màn hình: "Này... đừng dỗi nữa. Anh ta không đẹp trai bằng Nhất ca nhà tôi, cũng không có giọng nói hay bằng anh. Được chưa?"

Phía bên kia màn hình, Vương Nhất đang nằm sấp trên giường, đọc được dòng tin nhắn đó thì lăn qua lăn lại, cái gối bị anh vò nát. "Cũng không có giọng nói hay bằng anh"? Anh thắng rồi! Anh thắng Cố Thần rồi!

Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì anh lại nhớ ra: Cô vẫn cứu Vương Nhất nếu cả hai cùng rơi xuống nước.

Vương Nhất ngồi bật dậy, bật mic lên, giọng nói đầy sự "nguy hiểm": "Mèo nhỏ, tối nay không chơi game nữa. Gọi video đi, tôi muốn xem cô ăn mì tôm."

Lâm Hạ giật mình: "Video á? Không được! Tôi đang... đắp mặt nạ, trông ghê lắm!"

"Ghê tôi cũng xem. Nhanh lên, không tôi xóa acc đấy!"

Trận chiến giữa "acc phụ" hay dỗi và cô nàng Master fan bắt đầu chuyển sang một giai đoạn mới: Đối mặt trực tiếp qua màn hình.