Đồng hồ điểm 1 giờ sáng. Căn phòng của Lâm Hạ chỉ còn sót lại ánh sáng leo lét từ chiếc đèn bàn và sự nóng hổi từ chiếc điện thoại đã cắm sạc được hai tiếng. Sau màn "dỗi hờn" xuyên lục địa ở sảnh công ty, cuối cùng "Tiểu Vương" cũng chịu đầu hàng trước những lời dỗ dành mang tính chất "mua chuộc bằng đồ ăn" của cô.
Trận đấu hạng đêm nay căng thẳng hơn mọi khi. Cả hai đang kẹt ở chuỗi thắng thứ chín, chỉ cần một trận nữa là Lâm Hạ sẽ chính thức phá kỷ lục cá nhân.
"Tiểu Vương, anh đứng sát vào tôi! Đối phương có sát thủ tàng hình đấy, đừng có chạy rông như chó con mất chủ thế!" – Lâm Hạ gào vào micro, tay thao tác nhanh đến mức để lại tàn ảnh trên màn hình.
"Biết rồi, biết rồi. Tôi đang đứng ngay sau mông cô đây. Cô cứ việc bắn cả thế giới, còn cả thế giới cứ để tôi... lấy thân mình lấp lỗ châu mai." – Giọng Vương Nhất qua micro có chút ngái ngủ, trầm thấp và khàn nhẹ, tạo thành một loại từ trường khiến tai Lâm Hạ ngứa ngáy.
"Anh bớt nói mấy câu sến súa trên mạng đi, tập trung vào!"
Lâm Hạ ngoài miệng thì mắng, nhưng tim lại đập trật một nhịp. Cô phát hiện ra mình rất sợ nghe giọng anh qua tai nghe vào lúc đêm khuya thế này. Nó không giống giọng của một anh giao hàng vất vả, mà giống như một loại độc dược bọc đường, cứ thế len lỏi vào tâm trí cô.
Trận đấu kéo dài đến phút thứ 25. Trong một pha giao tranh quyết định tại hang Rồng, Lâm Hạ bị đối phương bao vây. Giữa lúc nghìn cân treo sợi tóc, "Tiểu Vương" – người mà cô luôn mắng là "gà mờ" – bỗng nhiên có một pha xử lý xuất thần. Anh dùng chiêu cuối lao thẳng vào giữa đội hình địch, hy sinh thân mình để tạo ra một vùng làm chậm khổng lồ, giúp Lâm Hạ có đủ khoảng trống để quét sạch đối thủ.
Ace!
"Thắng rồi! Tiểu Vương, anh làm được rồi!" – Lâm Hạ hét lên đầy phấn khích.
"Ừ... thắng rồi." – Vương Nhất thở phào, nằm vật ra giường trong ký túc xá. Anh liếc nhìn bàn tay mình, các khớp ngón tay hơi mỏi vì đã gồng hết sức để không làm cô thất vọng.
Sau trận đấu, cả hai không thoát game ngay mà vẫn để mic trần. Không gian bỗng chốc trở nên im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở đều đều của nhau qua sóng điện thoại.
"Này... Tiểu Vương," Lâm Hạ bỗng nhỏ giọng, "Cảm ơn anh chuyện sáng nay nhé. Tuy anh hơi hâm, nhưng trà sữa ngon lắm."
"Chỉ ngon thôi à? Không có cảm giác gì khác sao?" – Vương Nhất trêu chọc, tay vân vê chiếc móc khóa mèo béo đang để trên gối.
"Cảm giác... anh rất giống một người."
Vương Nhất nín thở: "Giống ai?"
"Giống Nhất ca của tôi." – Lâm Hạ thở dài, giọng cô chùng xuống, mang theo những tâm sự mà cô chẳng thể nói cùng ai, kể cả Tiểu Mai. "Anh ấy cũng hay có cái kiểu ngang ngược như anh, cũng hay im lặng làm những việc khiến người ta cảm động. Nhưng anh ấy là ngôi sao sáng trên trời, còn tôi chỉ là một hạt cát dưới chân sân khấu. Nhiều lúc tôi tự hỏi, liệu có phải tôi đang dùng anh để thay thế cho sự cô đơn khi theo đuổi một người không bao giờ chạm tới được hay không..."
Vương Nhất lặng người. Anh chưa bao giờ nghe thấy mặt này của Lâm Hạ. Trong ấn tượng của anh, cô luôn là một Master fan mạnh mẽ, dẫn đầu đám đông với chiếc máy ảnh trên tay, hoặc là một "chiến thần" mắng người không kiêng nể. Hóa ra, đằng sau sự cứng cỏi đó, cô cũng có những lúc tự ti và buồn bã vì tình cảm đơn phương dành cho thần tượng.
"Cô không phải là hạt cát." – Vương Nhất nói, giọng anh chân thành và ấm áp chưa từng có. "Trong mắt anh ấy, có lẽ cô là một vì sao còn rực rỡ hơn cả những ánh đèn sân khấu. Đừng bao giờ nghĩ mình là người thay thế cho ai cả. Tôi là tôi, là Tiểu Vương hay cãi nhau với cô, không phải là cái bóng của Vương Nhất nào hết."
Lâm Hạ khẽ mỉm cười, nước mắt bỗng trào ra nơi khóe mắt: "Anh dẻo mồm quá đấy. Shipper mà nói chuyện như triết gia."
"Lâm Hạ... gọi tên tôi đi." – Anh bỗng nhiên yêu cầu.
"Hả? Tiểu Vương?"
"Không, gọi tên thật của tôi ấy. Một ngày nào đó, tôi muốn cô gọi tên thật của tôi mà không có sự sợ hãi hay khoảng cách nào."
Lâm Hạ đỏ mặt: "Anh còn chưa cho tôi biết tên thật của anh mà!"
"Sắp rồi. Ngủ đi, Mèo nhỏ. Đừng thức khuya nữa, mai mắt lại sưng như quả mận thì Cố Thần lại có cớ để quan tâm cô đấy." – Giọng Vương Nhất bỗng trở nên chua ngoa trở lại khi nhắc đến tình địch.
Lâm Hạ bật cười: "Biết rồi, đồ hay dỗi! Ngủ ngon."
Tắt điện thoại, Lâm Hạ ôm lấy gối, cảm giác ấm áp vẫn còn vương vấn bên tai. Cô tự nhủ: Nhất ca ơi em xin lỗi, anh game thủ kia thực sự rất biết cách dỗ dành em! Nhưng mà anh yên tâm, em vẫn yêu anh nhất!
Trong khi đó, ở ký túc xá nhóm nhạc, Vương Nhất vẫn trằn trọc không ngủ được. Anh cầm điện thoại, đăng nhập vào tài khoản phụ của Weibo, lướt vào fansite "Mèo Nhỏ Dịu Dàng". Anh nhìn thấy bức ảnh mình ở buổi fansign do chính tay cô chụp, kèm dòng caption: "Thế giới này thật ồn ào, nhưng trong ống kính của em, anh luôn là sự bình yên nhất."
Vương Nhất khẽ chạm tay vào màn hình, ngay vị trí gương mặt cô gái nhỏ đang phản chiếu qua lớp kính.
"Lâm Hạ, nếu cô biết sự bình yên của cô cũng chính là kẻ hay mắng cô mỗi đêm, liệu cô có còn thấy bình yên không?"
Sáng hôm sau, một bưu kiện đặc biệt được gửi đến văn phòng Lâm Hạ. Không có tên người gửi, chỉ có một mùi hương nước hoa nam tính, thanh mát quen thuộc vương trên lớp vỏ hộp. Bên trong là một chiếc túi sưởi ấm tay và một tờ giấy chú thích: "Dành cho người hay thức khuya chơi game để tay khỏi bị cóng. Ký tên: Người giao hàng đẹp trai nhất hệ mặt trời."
Lâm Hạ ôm chiếc túi sưởi vào lòng, mặt đỏ bừng, trong khi Tiểu Mai bên cạnh đang không ngừng hít hà và nghi ngờ: "Mùi này... sao giống mùi nước hoa của hãng mà Vương Nhất đang đại diện thế nhỉ?"