MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu AnhChương 7: Acc phụ bắt đầu biết "thả thính"

Xuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu Anh

Chương 7: Acc phụ bắt đầu biết "thả thính"

1,299 từ · ~7 phút đọc

Sau đêm tâm sự đầy "mùi mẫn" ấy, mối quan hệ giữa Lâm Hạ và "Tiểu Vương" dường như đã bước sang một trang mới. Cái bầu không khí sặc mùi thuốc súng mỗi khi leo rank đã được thay thế bằng một thứ gì đó... sến súa đến mức Tiểu Mai ngồi bên cạnh cũng phải rùng mình nổi da gà.

Sáng thứ Hai, Lâm Hạ vừa đến công ty đã thấy một ly latte nóng đặt trên bàn, kèm theo một chiếc bánh sừng bò thơm phức. Chẳng cần nhìn thẻ, cô cũng biết là ai gửi. Điện thoại rung lên đúng lúc: [Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua]: "Ăn sáng đi, đại sư phụ. Đừng có để bụng đói mà đi làm hình ảnh cho cái anh Cố Thần kia, nhìn anh ta nhiều quá là đau mắt đấy."

Lâm Hạ vừa nhấm nháp bánh vừa gõ phím, môi không tự chủ được mà nở nụ cười: "Anh thôi đi nhé, Cố Thần là khách hàng VIP của công ty tôi. Mà anh lấy đâu ra tiền gửi đồ ăn sáng mỗi ngày thế? Giao hàng trúng mánh à?"

Bên kia chiến tuyến, Vương Nhất đang ngồi trong phòng chờ để quay quảng cáo. Anh mặc một bộ suit trắng tinh khôi, tóc vuốt ngược ra sau, toát lên vẻ cao ngạo khó gần. Lục Phong đứng bên cạnh, mặt mày méo xệch nhìn "đại minh tinh" đang lén lút dùng acc phụ nhắn tin sủng nịnh: "Cậu Nhất ơi, cậu vừa mới chuyển cho tôi 2 triệu chỉ để tôi đặt shipper cao cấp mang đồ ăn đến cho cô ấy, trong khi cậu có thể dùng acc chính nhắn một cái 'Like' là cô ấy ngất ngay tại chỗ. Cậu có bị rảnh không?"

Vương Nhất không thèm ngước mắt lên, lạnh lùng đáp: "Anh không hiểu đâu. Acc chính là để cả thế giới chiêm ngưỡng, còn acc phụ này... là để tôi độc chiếm cô ấy."

Lục Phong cạn lời, lủi thủi đi ra ngoài lầm bầm: "Đúng là tình yêu làm mù quáng trí tuệ của đỉnh lưu."

Tối hôm đó, thay vì rủ nhau vào trận đấu hạng như thường lệ, Vương Nhất lại gửi cho Lâm Hạ một yêu cầu kỳ lạ: "Mèo nhỏ, hôm nay không chơi game. Cô vào xem livestream của chính mình đi, tôi muốn tặng quà cho cô."

Lâm Hạ ngơ ngác. Cô thỉnh thoảng có mở livestream không lộ mặt để hướng dẫn kỹ năng chơi game cho các fan trong cộng đồng, nhưng lượng người xem cực kỳ hẻo lánh. Vừa mở live được 5 phút, một tài khoản có cái tên rực rỡ "Tiểu Vương Siêu Cấp Đẹp Trai" xuất hiện, ngay lập tức ném một cơn mưa "Tên lửa" và "Du thuyền" – những món quà ảo đắt giá nhất hệ thống.

Màn hình điện thoại của Lâm Hạ nổ tung bởi các hiệu ứng lấp lánh màu hồng và xanh biển. "Này! Anh điên à?" – Lâm Hạ hét lên vào micro. "Tiền này đổi ra tiền thật được đấy, anh lấy đâu ra nhiều tiền thế? Mau dừng lại!"

Kênh chat của buổi livestream vốn vắng lặng bỗng chốc bùng nổ vì những người qua đường tò mò vào hóng "đại gia": – "Vãi, shipper giao kim cương hay gì mà tặng quà kinh thế?" – "Chủ thớt là ai mà được đại gia bao trọn gói vậy?"

Vương Nhất gõ một dòng chữ đỏ rực, ghim ngay đầu trang: "Tặng cho người chơi giỏi nhất, hay mắng nhất và... đáng yêu nhất tôi từng gặp. Tiền này là tiền thưởng vì tôi vừa gánh được một đơn hàng đặc biệt, cô cứ nhận đi."

Lâm Hạ đỏ mặt tía tai. Cô vội vàng tắt livestream, tim đập thình thịch như đánh trống. Cô gọi điện thẳng cho anh: "Tiểu Vương! Anh có bị thần kinh không? Một cái du thuyền đó bằng nửa tháng lương của tôi đấy!"

Giọng nói trầm thấp của Vương Nhất vang lên qua loa thoại, mang theo chút lười biếng và đắc ý: "Chẳng phải cô nói muốn kiếm tiền mua album và photocard của Vương Nhất sao? Tôi tặng quà, cô rút tiền ra mà mua. Coi như... tôi ủng hộ tình địch của mình một chút."

Lâm Hạ sững người. Cô không ngờ cái tên game thủ này lại quan tâm đến những điều nhỏ nhặt cô nói như vậy. Một sự ấm áp lạ lùng len lỏi vào tim, đánh gục hoàn toàn lớp phòng ngự "chiến thần" của cô. "Anh... anh đúng là đồ ngốc. Ai đời lại đi đưa tiền cho bạn gái đi nuôi trai khác bao giờ?"

Vương Nhất khựng lại. "Bạn gái"? Hai từ này phát ra từ miệng Lâm Hạ khiến anh cảm thấy như có một luồng điện chạy qua xương sống. Dù cô chỉ là lỡ lời, nhưng anh lại không muốn sửa lại chút nào.

"Nếu cô đã coi mình là bạn gái tôi, vậy thì nhận đi. Đừng cãi nữa." – Anh nhẹ giọng, giọng điệu sủng nịnh đến mức có thể làm tan chảy cả một tảng băng.

Lâm Hạ im lặng. Trong căn phòng tối, cô áp điện thoại vào tai, cảm nhận cái lạnh của mặt kính nhưng lòng lại nóng hổi. Cô khẽ lầm bầm: "Cái anh này... thật là nó lạ lắm. Sao tự nhiên lại biết thả thính thế không biết..."

Nhưng ngay sau đó, một sự cố "vắt vai" xảy ra khiến Vương Nhất suýt lộ tẩy. Lục Phong hớt hải chạy vào phòng tập: "Nhất! Chết rồi! Cậu dùng acc chính lỡ tay nhấn 'Like' cái bài đăng cảm ơn shipper của Lâm Hạ trên Facebook rồi!"

Vương Nhất giật nảy mình, vội vàng mở điện thoại. Hóa ra trong lúc mải mê nhắn tin với cô bằng acc phụ, anh quên mất mình đang dùng iPad đăng nhập acc chính để duyệt nội dung. Bài đăng của Lâm Hạ: "Cảm ơn anh shipper giấu mặt về ly latte và bánh sừng bò, hôm nay trời đẹp quá!" đã hiện lù lù một lượt thích từ tài khoản có dấu tích xanh của Vương Nhất.

Chỉ trong vòng 3 phút, cộng đồng fan và báo giới đã nổ tung. – "Vương Nhất lỡ tay hay là công khai cảm ơn fan?" – "Cô gái may mắn được Nhất ca 'like' bài là ai?"

Lâm Hạ đang ngồi thẫn thờ thì điện thoại thông báo nhảy lên liên tục. Cô nhìn thấy cái tên "Vương Nhất" trong danh sách người thích bài viết của mình mà suýt nữa thì đánh rơi máy xuống đất.

"Trời ơi! Nhất ca... Nhất ca 'like' ảnh của mình? Anh ấy... anh ấy thấy mình rồi sao?"

Cô vừa sung sướng đến mức muốn hét lên, vừa cảm thấy có gì đó sai sai. Tại sao Nhất ca lại thấy được bài đăng này? Lẽ nào... anh ấy vẫn luôn bí mật quan sát cô?

Trong khi Lâm Hạ đang chìm trong sự hoang mang tột độ, thì ở một góc khác, "Tiểu Vương" lại nhắn tin đến: "Đừng có mải vui vì cái 'like' đó mà quên tôi nhé. Ngày mai tôi sẽ mang lẩu đến công ty cho cô. Nhớ là chỉ được ăn với tôi thôi đấy!"

Lâm Hạ nhìn dòng tin nhắn của anh game thủ, rồi lại nhìn cái 'like' của Idol, cảm thấy đầu mình sắp nổ tung vì sự mâu thuẫn. Cô tự vò đầu bứt tai: "Lâm Hạ ơi là Lâm Hạ, mày rốt cuộc là đang yêu ai đây? Sao cảm giác như mình đang bắt cá hai tay thế này?"

Cô không hề biết rằng, cả hai "con cá" đó thực chất chỉ là một người đang ngồi trong bóng tối và cười thầm vì màn kịch do chính mình dàn dựng.