MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu AnhChương 8: Ngoài đời lạnh lùng, trên mạng "nhõng nhẽo"

Xuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu Anh

Chương 8: Ngoài đời lạnh lùng, trên mạng "nhõng nhẽo"

1,451 từ · ~8 phút đọc

Cả ngày hôm đó, Lâm Hạ như sống trong một bộ phim hành động nghẹt thở. Một mặt, cô phải đối mặt với sức ép kinh khủng từ cộng đồng fan Vương Nhất sau cái "Like" định mệnh kia. Mặt khác, cô phải kề vai sát cánh cùng Cố Thần để chuẩn bị cho buổi quay phim quảng cáo vào tuần tới.

"Hạ Hạ, em sao thế? Cứ cầm điện thoại rồi lại thở dài, bộ có ai đang bắt nạt em à?" Cố Thần tiến lại gần, phong thái lịch lãm của một ngôi sao hàng đầu khiến các đồng nghiệp nữ trong văn phòng đều phải ngoái nhìn. Anh ta cố tình khom người, thu hẹp khoảng cách với Lâm Hạ, mùi nước hoa gỗ nồng nàn bao vây lấy cô.

Lâm Hạ giật mình, vội vàng cất điện thoại: "Dạ không, chỉ là... công việc hơi nhiều thôi ạ."

"Đừng làm việc quá sức. Tối nay anh mời em đi ăn lẩu nhé? Anh biết một quán lẩu Tứ Xuyên rất ngon." Cố Thần mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ nuông chiều.

Lẩu? Lại là lẩu! Lâm Hạ khựng lại. Cô nhớ đến lời hứa với "Tiểu Vương". Vừa định từ chối thì điện thoại trong túi áo cô rung lên liên hồi.

[Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua]: "Đang làm gì đấy?" [Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua]: "Sao không rep tin nhắn? Đang nhìn anh chàng Cố Thần kia đến ngây người rồi à?" [Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua]: "Tôi đang đói sắp chết rồi đây này, đại sư phụ ơi..."

Lâm Hạ dở khóc dở cười. Cái tên này dường như gắn camera giám sát trên người cô hay sao ấy? Cô ngước lên nhìn Cố Thần, áy náy đáp: "Xin lỗi anh Cố Thần, tối nay em có hẹn với một... người bạn rồi ạ. Để khi khác nhé."

Cố Thần hơi hụt hẫng nhưng vẫn duy trì nụ cười chuyên nghiệp: "Vậy sao? Tiếc thật. Vậy để anh đưa em ra xe nhé?"

"Dạ thôi, bạn em sắp đến rồi!" Lâm Hạ vội vàng thu dọn đồ đạc rồi chạy biến ra cửa.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà, cô đã thấy chiếc motor đen quen thuộc đang đỗ ở góc khuất. Chàng trai trên xe vẫn đội mũ bảo hiểm kín mít, nhưng dáng vẻ có chút... uể oải, cái đầu cứ gật gù như gà mổ thóc.

"Này! Chờ lâu lắm rồi hả?" Lâm Hạ chạy đến, gõ nhẹ vào mũ bảo hiểm của anh.

Vương Nhất giật mình tỉnh dậy. Anh đã tranh thủ giờ nghỉ giải lao hiếm hoi giữa các cảnh quay để phóng xe đến đây. Suốt cả ngày phải đóng vai một tổng tài lạnh lùng trên phim trường, giờ đây nhìn thấy Lâm Hạ, bao nhiêu sự mệt mỏi và "diễn xuất" đều bay sạch.

"Cô xem, tôi đợi cô đến mức sắp mọc rêu rồi đây này." Vương Nhất mở mic (anh đã lắp hệ thống đàm thoại trong mũ để nói chuyện với cô cho thuận tiện), giọng nói mang theo sự hờn dỗi rành rành. "Cố Thần đẹp trai đến thế sao? Nhìn lâu đến mức quên luôn cả anh shipper tội nghiệp này?"

Lâm Hạ trèo lên phía sau xe, tự nhiên ôm lấy eo anh để giữ thăng bằng: "Đi thôi đồ hâm! Đã bảo là công việc mà. Đi ăn lẩu, tôi bao!"

Cảm giác vòng tay nhỏ bé của cô ôm lấy eo khiến thân hình Vương Nhất cứng đờ trong giây lát. Qua lớp áo khoác, anh vẫn cảm nhận được hơi ấm và mùi hương xà phòng thanh khiết từ người cô. Anh hắng giọng, cố che giấu nhịp tim đang tăng tốc: "Nói rồi đấy nhé, tôi ăn nhiều lắm đấy."

Họ dừng chân tại một quán lẩu nhỏ, nằm sâu trong con hẻm mà chỉ những "thần cồn" hoặc dân địa phương mới biết. Vì Vương Nhất không thể bỏ khẩu trang và mũ ở nơi đông người, Lâm Hạ đã nhanh trí chọn một phòng bao riêng tư.

Vừa vào phòng, Vương Nhất mới chịu tháo mũ bảo hiểm. Tuy nhiên, anh vẫn đeo khẩu trang đen che nửa mặt và đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống.

"Này, vào đây rồi mà còn làm như đặc vụ thế?" Lâm Hạ vừa pha nước chấm vừa lườm anh. "Anh sợ tôi thấy mặt anh xong lại đòi bắt anh chịu trách nhiệm vì cái nhan sắc 'kinh thiên động địa' kia à?"

Vương Nhất hừ lạnh, thong thả ngồi xuống đối diện cô. Khi chỉ có hai người, cái vẻ "lạnh lùng băng giá" mà cả giới giải trí nể sợ biến mất hoàn toàn. Anh chống cằm nhìn cô, đôi mắt sắc sảo giờ đây cong lên ý cười: "Cô cứ lo ăn đi. Tôi mà cởi khẩu trang ra, cô sẽ không tập trung gắp thịt được đâu."

Suốt bữa ăn, Lâm Hạ liên tục bị "vả mặt" bởi sự vụng về của người đối diện. "Tiểu Vương, anh làm gì thế? Đừng có thả cả đĩa rau vào nồi như thế chứ!" "Á! Đừng có chạm vào miếng đậu đó, nó chưa chín!" "Trời đất ơi, anh không biết ăn cay à? Sao mặt đỏ như mông khỉ thế kia?"

Vương Nhất vừa hít hà vì cay, vừa lóng ngóng cầm đũa. Ở phim trường, anh là người chỉ huy cả trăm nhân viên, vậy mà trước nồi lẩu và sự mắng mỏ của Lâm Hạ, anh lại ngoan ngoãn như một đứa trẻ bị phạt.

"Thôi được rồi, để tôi phục vụ đại gia." Lâm Hạ thở dài, gắp một miếng thịt bò mềm mại đã nhúng chín tới đặt vào bát của anh. "Ăn đi, đừng có phá nồi lẩu của tôi nữa."

Vương Nhất nhìn miếng thịt trong bát, rồi lại nhìn cô gái đang càu nhàu nhưng đôi mắt lại tràn đầy sự quan tâm qua lớp kính cận. Anh bỗng nhiên cảm thấy, cái cảm giác bị mắng này... thực sự gây nghiện.

"Mèo nhỏ này," Vương Nhất bỗng nhỏ giọng, "Nếu một ngày nào đó tôi không thể giao hàng cho cô nữa, cô có buồn không?"

Lâm Hạ khựng lại, đôi đũa dừng giữa không trung. Cô nhìn anh, lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an khó tả. "Anh định đi đâu à? Hay là bị sa thải rồi?"

"Không... chỉ là ví dụ thôi."

"Hừ, anh mà đi thì ai gánh tạ cho tôi? Ai mua trà sữa cho tôi?" Lâm Hạ cúi đầu, giọng nhỏ dần. "Buồn chứ. Anh là người duy nhất chịu được cái tính nóng nảy của tôi trên game mà."

Vương Nhất mỉm cười, bàn tay anh dưới gầm bàn khẽ siết lại. Anh rất muốn tháo khẩu trang ra, ôm lấy cô và nói rằng anh sẽ không đi đâu cả. Nhưng sự thật về thân phận "Vương Nhất" giống như một bức tường vô hình ngăn cách họ.

Tối hôm đó, sau khi đưa Lâm Hạ về nhà, Vương Nhất quay trở lại ký túc xá. Anh thấy Thành Thành (đội trưởng nhóm nhạc) đang ngồi hóng biến với một đống máy ảnh trên bàn.

"Nhất ca! Cậu đi đâu mà giờ mới về? Lại còn mùi lẩu nồng nặc thế này?" Thành Thành nháy mắt. "Có phải đi gặp 'Mèo nhỏ' không?"

Vương Nhất không đáp, anh đi thẳng vào phòng tắm. Một lúc sau, anh đăng nhập vào acc phụ, thấy Lâm Hạ vừa đăng một trạng thái mới: "Hôm nay đi ăn lẩu với anh shipper hâm dở. Tuy anh ta chơi game dở, ăn lẩu cũng dở, nhưng được cái... ở bên cạnh anh ta thấy rất thoải mái. Nhất ca ơi, em lại ngoại tình tư tưởng một chút rồi, anh tha lỗi cho em nhé!"

Vương Nhất đọc xong, vừa muốn cười vừa muốn khóc. Anh gõ phím, gửi đi một tin nhắn "nhõng nhẽo" đặc trưng của acc phụ: [Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua]: "Thoải mái thì lần sau lại đi nhé? Mà này... Vương Nhất có gì hay mà cô cứ phải xin lỗi anh ta thế? Tôi thấy anh ta... cũng bình thường thôi mà!"

Lâm Hạ trả lời ngay lập tức: "Anh thì biết cái gì! Nhất ca là tín ngưỡng! Anh chỉ là... cái gối ôm thôi!"

Vương Nhất quẳng điện thoại xuống giường, vùi mặt vào gối hét lên một tiếng đầy uất ức. Ngoài đời anh là thần tượng của cô, trên mạng anh là người bạn thân thiết nhất của cô, vậy mà rốt cuộc anh vẫn chỉ là "người đến sau" của chính mình!

"Lâm Hạ, cô đợi đấy! Tôi nhất định sẽ khiến cô phải thừa nhận, cái gối ôm này còn quan trọng hơn cả tín ngưỡng!"