MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu AnhChương 9: Buổi Fansign định mệnh: Lần đầu chạm mặt (mà không biết)

Xuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu Anh

Chương 9: Buổi Fansign định mệnh: Lần đầu chạm mặt (mà không biết)

1,295 từ · ~7 phút đọc

Hôm nay là một ngày trọng đại đối với cộng đồng fan của Vương Nhất. Sau chuỗi ngày quay phim vất vả, công ty quản lý cuối cùng cũng tổ chức một buổi ký tặng (fansign) giới hạn cho những người may mắn nhất. Và đương nhiên, với danh hiệu "Master Fan" của fansite lớn nhất, Lâm Hạ không thể vắng mặt.

Khác hẳn với hình ảnh một "chiến thần" hò hét trong game hay cô nhân viên marketing tất bật, Lâm Hạ xuất hiện tại trung tâm thương mại với vẻ ngoài cực kỳ thanh thuần. Cô diện một chiếc váy voan màu xanh biển nhạt – màu tiếp ứng của anh, mái tóc đen được búi gọn, đôi kính cận tròn khiến cô trông hiền lành và tri thức đến lạ kỳ.

"Hạ Hạ, ống kính sẵn sàng chưa? Hôm nay nhất định phải chụp được khoảnh khắc Nhất ca cười đấy nhé!" – Tiểu Mai vừa cầm bảng tiếp ứng vừa giục.

Lâm Hạ gật đầu, nhưng tâm trí lại hơi xao nhãng. Sáng nay, "Tiểu Vương" đột ngột mất tăm. Anh không nhắn tin chúc buổi sáng, cũng chẳng vào "cà khịa" như mọi khi.

"Chắc là bận đi giao hàng rồi." – Cô thầm nghĩ, lòng bỗng thấy thiếu vắng một chút gì đó.

Phía sau cánh gà, Vương Nhất đang ngồi để thợ trang điểm dặm lại phấn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa đen, cổ áo mở hờ, toát lên vẻ quyến rũ chết người của một "Tảng băng trôi".

"Nhất, hôm nay có sự hiện diện của Master fan 'Mèo Nhỏ Dịu Dàng' đấy. Cậu nhớ giữ phong thái, đừng có mà lỡ mồm gọi người ta là 'Sư phụ' đấy nhé." – Lục Phong vừa sắp xếp quà tặng vừa trêu chọc.

Vương Nhất liếc mắt nhìn vào màn hình giám sát sảnh chờ. Giữa đám đông ồn ào, anh lập tức nhận ra cô gái nhỏ đang ôm chiếc máy ảnh chuyên nghiệp to đùng. Trông cô thật nhỏ bé, nhưng đôi mắt lại sáng rực niềm tin. Khóe môi anh khẽ nhếch lên: "Đợi đấy, hôm nay tôi sẽ cho cô thấy sự khác biệt giữa 'Cái gối ôm' và 'Tín ngưỡng'."

Buổi fansign bắt đầu. Tiếng hò reo vang dội cả trung tâm thương mại. Vương Nhất bước ra với gương mặt lạnh lùng không góc chết, chỉ khẽ gật đầu chào mà đã khiến hàng trăm con tim tan chảy. Lâm Hạ đứng ở hàng đầu, máy ảnh hoạt động liên tục. Cô nhìn anh qua ống kính, thầm cảm thán: "Quả nhiên là người đàn ông đứng trên đỉnh vinh quang, khí chất này đúng là 'Tiểu Vương' giao hàng kia có chạy 8 kiếp cũng không đuổi kịp."

Đến lượt Lâm Hạ bước lên bàn ký tặng. Tim cô đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây là lần đầu tiên cô đối mặt với anh ở khoảng cách gần như vậy kể từ khi cô bắt đầu nảy sinh tình cảm với "người tình ảo" kia.

Vương Nhất nhận lấy cuốn album từ tay cô. Anh không ngước lên ngay mà thong thả ký tên. Bàn tay thon dài, xương khớp rõ ràng của anh lướt trên mặt giấy – đôi bàn tay mà Lâm Hạ từng tưởng tượng là đang cầm router wifi để chơi game cùng cô.

"Tên em là gì?" – Giọng nói trầm thấp, mang theo chút hơi lạnh đặc trưng của Vương Nhất vang lên.

"Dạ... Lâm Hạ ạ." – Cô nói nhỏ nhẹ, đúng chuẩn một fan nữ thanh lịch.

Vương Nhất dừng bút. Anh ngước mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sau lớp kính cận của cô. Ánh mắt anh sâu thẳm, như muốn xuyên thấu tâm hồn Lâm Hạ. Cô bỗng cảm thấy một luồng điện quen thuộc chạy dọc sống lưng. Ánh nhìn này... sao lại giống "Tiểu Vương" lúc anh nhìn cô ở sảnh công ty đến thế?

"Lâm Hạ?" – Vương Nhất lặp lại, môi khẽ nhếch. "Cái tên rất hay. Nghe nói... em rất giỏi 'gánh tạ'?"

Lâm Hạ sững người, mặt trắng bệch. "Hả? Anh... anh nói gì cơ ạ?"

Vương Nhất nhận ra mình lỡ lời, lập tức thu hồi biểu cảm. Anh đưa lại cuốn album, nhưng ngón tay anh cố tình chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. "Ý tôi là, nghe nói fansite của em gánh vác rất nhiều hoạt động tiếp ứng cho tôi. Cảm ơn nhé."

Lâm Hạ thở phào, cười ngượng nghịu: "Dạ, đó là trách nhiệm của tụi em mà."

Khi cô định bước đi, Vương Nhất bỗng gọi giật lại: "Này, Mèo Nhỏ."

Lâm Hạ đứng hình. Cả thế giới xung quanh như sụp đổ. Anh vừa gọi cô là gì? Mèo Nhỏ? Biệt danh đó chỉ có người trong game và bạn thân cô biết. Vương Nhất nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt cô, anh bình thản chỉ vào chiếc móc khóa mèo béo đang lủng lẳng trên túi xách của cô:

"Móc khóa đẹp đấy. Tôi cũng có một cái y hệt."

Nói rồi, anh thản nhiên lấy từ túi áo ra chiếc móc khóa mà Lâm Hạ đã tặng cho "Tiểu Vương", đặt lên mặt bàn.

Đầu óc Lâm Hạ nổ tung. Một sự trùng hợp đến điên rồ! Cô lắp bắp: "Cái... cái này... em... anh..."

"Đi đi, người sau đang đợi kìa." – Vương Nhất nháy mắt một cái – một hành động cực kỳ hiếm hoi và "phạm quy" đối với một Idol lạnh lùng.

Lâm Hạ bước xuống sân khấu với đôi chân run rẩy. Tiểu Mai lao đến: "Hạ Hạ! Nhất ca nói gì với cậu mà mặt cậu như mới bị sét đánh thế?"

"Tiểu Mai... Nhất ca... anh ấy có cái móc khóa giống hệt cái mình tặng cho anh game thủ kia." – Lâm Hạ thẫn thờ nói.

Tiểu Mai cười sằng sặc: "Thì chắc là trùng hợp thôi! Đồ Taobao bán đầy ra ấy mà. Cậu đừng có mà ảo tưởng sức mạnh nữa, lo mà lo cho cái fansite đi."

Tối hôm đó, Lâm Hạ nằm bẹp trên giường, nhìn cuốn album có chữ ký của Vương Nhất, rồi lại nhìn điện thoại. "Tiểu Vương" vừa nhắn tin đến:

[Tiểu Vương Không Bao Giờ Thua]: "Hôm nay đi gặp 'Tín ngưỡng' về rồi hả? Có thấy anh ta đẹp trai bằng tôi không?"

Lâm Hạ gõ phím với đôi tay vẫn còn run: "Tiểu Vương... anh thành thật khai báo cho tôi. Cái móc khóa đó, anh tặng cho Vương Nhất thật à? Tại sao hôm nay anh ấy lại mang nó ra khoe với tôi?"

Vương Nhất ở bên kia màn hình, đang nằm thư giãn trong bồn tắm, khẽ cười đắc ý: "Tôi đã bảo tôi là quý nhân của anh ấy mà. Thấy cô quý nó, nên tôi bảo anh ấy giữ cẩn thận để sau này... gặp cô còn có cái mà làm tin."

Lâm Hạ ôm mặt rên rỉ: "Trời ơi, vậy là Nhất ca biết tôi là fan của anh ấy rồi! Anh làm tôi nhục nhã quá! Nhỡ anh ấy nghĩ tôi là fan cuồng thì sao?"

"Yên tâm đi, anh ta thích cô còn không hết ấy chứ." – Vương Nhất gửi kèm một icon mặt cười tinh quái.

Đêm đó, Lâm Hạ trằn trọc không ngủ được. Cô cảm thấy ranh giới giữa Idol và người bạn ảo đang dần mờ nhạt. Một người ở trên cao, một người ở ngay bên cạnh, nhưng tại sao cảm giác họ mang lại cho cô lại đồng nhất đến thế?

Và cô không hề biết rằng, trong một căn biệt thự sang trọng, Vương Nhất đang nhìn tấm ảnh chụp lén Lâm Hạ lúc cô đang ngẩn người ở fansign, thầm thì:

"Mèo nhỏ, trò chơi trốn tìm này... bắt đầu thú vị rồi đấy."