MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu AnhChương 10: Ánh mắt anh dừng lại ở phía em

Xuyên Qua Sóng Wifi Để Yêu Anh

Chương 10: Ánh mắt anh dừng lại ở phía em

965 từ · ~5 phút đọc

Sân khấu Fansign kết thúc nhưng dư chấn trong lòng Lâm Hạ vẫn chưa hề nguôi ngoai. Cô ngồi bần thần trên ghế đá ở sảnh trung tâm thương mại, tay ôm khư khư cuốn album có chữ ký và cái móc khóa "oan nghiệt" kia.

"Hạ Hạ, đi ăn thôi, mình vã quá rồi!" Tiểu Mai vỗ vai cô, nhưng thấy bạn mình như người mất hồn thì khựng lại. "Này, đừng bảo là trúng bùa yêu của Nhất ca thật rồi nhé? Coi chừng anh game thủ của cậu ghen bay nóc nhà đấy."

Lâm Hạ thở hắt ra một hơi, bối rối lướt màn hình điện thoại. Một thông báo từ tài khoản Weibo chính thức của Vương Nhất nhảy lên: [Hôm nay cảm ơn mọi người đã đến. Về nhà cẩn thận nhé.] kèm theo một tấm ảnh chụp từ trên sân khấu xuống toàn cảnh đám đông.

Lâm Hạ phóng to tấm ảnh. Giữa hàng trăm người, cô nhận ra mình đang đứng ở góc trái, tay cầm máy ảnh che nửa mặt. Điều khiến cô rùng mình là hướng nhìn của Vương Nhất trong ảnh. Anh không nhìn vào ống kính chính diện của truyền thông, mà ánh mắt dường như đang dừng lại đúng vị trí của cô.

"Trùng hợp... chắc chắn là trùng hợp thôi." Cô tự trấn an mình.

Tối hôm đó, Lâm Hạ không vội đăng nhập vào game. Cô leo lên giường, trùm chăn kín mít và gửi một tin nhắn cho "Tiểu Vương": "Anh này, hôm nay tôi gặp Nhất ca. Anh ấy... lạ lắm. Anh ấy nhắc đến biệt danh 'Mèo Nhỏ' của tôi."

Mười phút trôi qua. Hai mươi phút trôi qua. Lần đầu tiên "Tiểu Vương" không trả lời ngay lập tức.

Ở một diễn biến khác, tại ký túc xá của nhóm nhạc, Vương Nhất đang bị "hội đồng". "Nhất, cậu điên rồi à? Sao lại mang cái móc khóa đó ra ngay trước mặt fan?" Lục Phong đi đi lại lại, vò đầu bứt tai. "May mà không ai soi kỹ, chứ nếu họ biết đó là đồ handmade duy nhất trên đời, cậu tiêu đời là cái chắc!"

Vương Nhất thản nhiên ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay xoay xoay chiếc móc khóa mèo béo. "Anh lo xa quá. Fan sẽ chỉ nghĩ tôi có sở thích giống họ thôi. Với lại..." Anh dừng lại, nhớ đến gương mặt ngơ ngác như chú thỏ con của Lâm Hạ chiều nay, "...tôi chỉ muốn thử phản ứng của cô ấy chút thôi."

"Thử? Cậu sắp thử cháy luôn cả cái sự nghiệp này rồi đấy!" Thành Thành đội trưởng từ trong bếp đi ra, tay cầm miếng dưa hấu, lắc đầu ngán ngẩm. "Này, cậu thích người ta đến thế cơ à? Thích đến mức dùng acc chính để 'thả thính' luôn?"

Vương Nhất im lặng. Thích sao? Có lẽ còn hơn cả thế. Ban đầu chỉ là sự tò mò về một cô nàng Master fan có giọng mắng người cực gắt trên game, nhưng càng tiếp xúc qua màn hình, anh càng bị thu hút bởi sự chân thành, có chút ngốc nghếch nhưng lại cực kỳ kiên định của cô. Cô là người duy nhất không sợ hãi "Tảng băng trôi" Vương Nhất, bởi vì cô chẳng biết anh là ai. Ở bên cô, anh được quyền làm một "Tiểu Vương" dở hơi, hay dỗi và vụng về.

Vương Nhất cầm điện thoại lên, thấy tin nhắn của Lâm Hạ. Anh khẽ cười, gõ phím: "Có khi anh ta cũng chơi game đấy. Cô giỏi mắng người như vậy, có khi anh ta nghe danh rồi cũng nên."

Lâm Hạ đọc tin nhắn, tức giận đập gối: "Anh bớt giỡn đi! Nhất ca bận trăm công nghìn việc, thời gian đâu mà chơi game với mấy người như chúng ta. Với lại, nếu anh ấy chơi game thật, chắc chắn anh ấy sẽ là thiên tài, chứ không 'gà' như anh đâu!"

Vương Nhất nghiến răng. Lại là sự so sánh này! "Này! Cô đừng có mà 'trọng sắc khinh bạn'. Được thôi, tối nay không chơi game nữa. Cô ra ban công nhìn lên trời đi."

Lâm Hạ ngơ ngác: "Làm gì?"

"Nhìn xem có ngôi sao nào sáng nhất không. Đó chính là cái tôi đang nhìn thấy đấy."

Lâm Hạ lạch bạch chạy ra ban công. Bầu trời thành phố về đêm bị ô nhiễm ánh sáng nên chẳng thấy ngôi sao nào rõ rệt, chỉ có ánh đèn từ những tòa cao ốc xa xa. Nhưng bỗng nhiên, một cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy cô. Cô cảm thấy như thể ở một nơi nào đó trong thành phố này, "Tiểu Vương" cũng đang nhìn về phía cô qua một màn hình hoặc một khung cửa sổ nào đó.

"Tiểu Vương này... cảm ơn anh nhé." – Cô nhắn.

"Cảm ơn vì cái gì?"

"Vì đã ở đây. Dù chỉ là qua màn hình, nhưng mỗi khi tôi cảm thấy thế giới này quá xa vời, anh lại kéo tôi về thực tại."

Vương Nhất đứng ngoài ban công ký túc xá, gió đêm thổi tung mái tóc anh. Anh nhìn về hướng tòa nhà mà anh biết Lâm Hạ đang ở đó (từ lần giao trà sữa trước). Anh không nhắn lại, mà thầm thì trong lòng: "Ngốc ạ, người phải cảm ơn là tôi mới đúng. Vì cô đã nhìn thấy tôi, dù tôi có là ai đi chăng nữa."

Chương 10 khép lại với hình ảnh hai con người ở hai đầu thành phố, cùng nhìn về một hướng dưới ánh đèn nhạt nhòa. Giai đoạn 1 kết thúc bằng sự xích lại gần nhau của hai tâm hồn qua lớp vỏ bọc ảo, chuẩn bị cho những bước tiến kịch tính hơn ở giai đoạn 2.