MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn ÁcChương 1: Hệ Thống Báo Lỗi: Xuyên Thành Một Cục Bông

Xuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn Ác

Chương 1: Hệ Thống Báo Lỗi: Xuyên Thành Một Cục Bông

1,105 từ · ~6 phút đọc

Tô Miên Miên chưa bao giờ nghĩ rằng cái chết lại có vị... dâu tây.

Đó là hương vị của cây kẹo mút cuối cùng cô kịp nếm trước khi chiếc xe tải mất phanh lao sầm vào mình. Trong khoảnh khắc linh hồn lìa khỏi xác, một âm thanh điện tử khô khốc vang lên trong đầu cô, giống như tiếng tivi nhiễu sóng:

[Đang kết nối linh hồn... 3%... 45%... 100%. Chào mừng ký chủ đến với thế giới tiểu thuyết "Tiên Lộ Vô Tình". Chúc bạn có trải nghiệm ngược luyến tàn tâm thật... vui vẻ!]

"Ngược luyến? Vui vẻ cái đầu ngươi!" Miên Miên gào thét trong thâm tâm. Cô là một độc giả trung thành của bộ truyện đó, nhưng cô ghét cay ghét đắng cái kết thúc mà nữ chính bị vạn tiễn xuyên tâm, nam chính thì tu thành tuyệt tình đạo. Cô chỉ muốn xuyên vào một vai quần chúng, giàu nứt đố đổ vách rồi sống an nhàn qua ngày thôi.

[Bắt đầu tiếp nhận thân xác. Lưu ý: Do sự cố đường truyền, hình dạng nhân vật có chút thay đổi...]

"Thay đổi? Thay đổi là sao?"

Cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một sự nhẹ bẫng kỳ lạ. Miên Miên từ từ mở mắt. Cảnh tượng trước mắt không phải là bệnh viện, cũng chẳng phải là một phủ đệ cổ trang lộng lẫy. Cô thấy mình đang nằm giữa một rừng trúc đen kịt, không khí lạnh lẽo như muốn đóng băng từng thớ thịt.

Miên Miên định đưa tay lên dụi mắt, nhưng thứ đập vào tầm nhìn của cô không phải bàn tay người thuôn dài, mà là một cái móng vuốt nhỏ xíu, trắng muốt, phủ đầy lông tơ mềm mại.

Cô sững sờ. Cô nhìn sang trái, thấy một cái đuôi bông xù đang run rẩy. Cô nhìn xuống dưới chân, bốn cái móng ngắn ngủn đang đạp trong tuyết trắng.

"Hệ thống! Ngươi ra đây cho ta! Tại sao ta lại biến thành hồ ly rồi?"

[Thông báo: Do lỗi máy chủ, cơ thể người của ký chủ đã bị... nén lại. Hiện tại bạn đang trong hình dạng Tuyết Hồ một đuôi. Để hóa người, vui lòng tích lũy điểm sủng ái từ nhân vật mục tiêu.]

"Nhân vật mục tiêu là ai?" Miên Miên có một dự cảm không lành.

[Mục tiêu: Cố Cửu Diên. Vai trò: Trùm phản diện. Trạng thái hiện tại: Đang ở cách bạn 5 mét, đang trong cơn cuồng sát.]

Máu trong người Miên Miên như đông cứng lại. Cố Cửu Diên? Cái tên mà chỉ cần nhắc đến thôi là cả tu chân giới phải rùng mình? Hắn là kẻ giết người không chớp mắt, kẻ đã tàn sát cả môn phái của mình chỉ vì bị phản bội. Và quan trọng nhất, trong nguyên tác, hắn cực kỳ ghét động vật lông lá!

Xào xạc.

Tiếng lá khô bị giẫm nát vang lên đều đặn. Miên Miên run rẩy ngước nhìn lên.

Dưới ánh trăng mờ đục, một bóng người cao lớn đang chậm rãi bước ra từ màn sương máu. Hắn mặc một bộ hắc y thêu chỉ vàng sẫm, thanh kiếm trong tay vẫn còn nhỏ từng giọt máu tươi xuống nền tuyết trắng, tạo nên những bông hoa bỉ ngạn đỏ thẫm đến gai người.

Gương mặt hắn đẹp đến mức nghẹt thở, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, lạnh lẽo như vực thẳm sâu thẳm nhất của địa ngục. Hắn dừng bước, ánh mắt sắc lẹm vô tình quét qua bụi trúc nơi cô đang trốn.

Miên Miên nín thở. Trái tim nhỏ bé trong lồng ngực lông xù đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài. Cô biết, nếu bây giờ cô chạy, hắn sẽ chém cô làm đôi trước khi cô kịp thốt lên tiếng kêu đầu tiên.

Cố Cửu Diên nheo mắt, thanh kiếm trong tay hơi rung lên, phát ra tiếng ong ong tử thần. Hắn tiến lại gần, mũi kiếm lạnh lẽo chạm vào đỉnh đầu mềm mại của Miên Miên.

"Lại một sinh vật bẩn thỉu nữa sao?" Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, không chút hơi ấm.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bản năng sinh tồn đã chiến thắng lý trí. Miên Miên nghĩ thầm: Đằng nào cũng chết, phải liều một phen! Thay vì chạy trốn, cô lấy hết can đảm, dùng cái đầu nhỏ xíu của mình cọ thật mạnh vào đôi giày dính đầy máu của hắn. Cô ngước đôi mắt to tròn, mọng nước nhìn hắn, phát ra một tiếng kêu "Chiuuu..." đầy yếu ớt và tội nghiệp, giống như đang tìm kiếm sự che chở từ một người thân thiết nhất.

Cố Cửu Diên khựng lại. Sát khí cuồn cuộn quanh người hắn bỗng nhiên chững lại trong tích tắc.

Hắn nhìn cục bông trắng muốt đang run cầm cập dưới chân mình, rồi lại nhìn bàn tay dầy đặc sẹo của mình. Cả thế giới này ai thấy hắn cũng chạy trốn, ai thấy hắn cũng nguyền rủa. Vậy mà con vật nhỏ bé, yếu ớt này... lại dám tìm đến hắn để cầu cứu?

"Ngươi không sợ ta sao?" Hắn lẩm bẩm, thanh kiếm trong tay dần hạ xuống.

Miên Miên không hiểu hắn nói gì, cô chỉ biết liếm nhẹ vào mu bàn tay hắn, vị máu tanh nồng khiến cô hơi rùng mình, nhưng cô vẫn kiên trì thể hiện sự "thân thiện" cuối cùng.

Cố Cửu Diên cúi xuống, bàn tay to lớn bao phủ lấy toàn bộ cơ thể nhỏ bé của cô, nhấc bổng cô lên. Miên Miên nhắm tịt mắt lại, chờ đợi một cú bóp nát xương cốt. Nhưng không, thứ cô cảm nhận được là một cái chạm vụng về vào tai mình.

"Thật nhỏ." Hắn nói, thanh âm vẫn lạnh lẽo nhưng đã bớt đi phần sắc nhọn. "Đã vậy thì mang về làm tấm thảm lót tay vậy."

Miên Miên: "..." Tấm thảm lót tay? Ngươi mới là tấm thảm! Cả nhà ngươi mới là tấm thảm!

Tuy vậy, cô vẫn ngoan ngoãn chui tọt vào trong ống tay áo rộng lớn của hắn, tận dụng chút hơi ấm ít ỏi. Hệ thống trong đầu cô lúc này lại vang lên tiếng chuông thông báo tinh tang:

[Chúc mừng ký chủ! Độ thiện cảm của Cố Cửu Diên: +1. Bạn đã tạm thời giữ được mạng nhỏ. Cố gắng lên, cục bông!]

Đêm đó, giữa rừng trúc nhuốm máu, đại ma đầu khét tiếng bước đi với một sinh vật nhỏ bé giấu trong lòng ngực. Một cuộc gặp gỡ định mệnh bắt đầu, không bằng kiếm cung, mà bằng một cái chạm đuôi đầy vụng về.