Bóng tối bao trùm lấy Ma cung, một tòa kiến trúc sừng sững, lạnh lẽo được tạc từ đá đen huyền vũ, nằm cô độc giữa đỉnh núi quanh năm mây mù bao phủ. Nơi này không có tiếng chim hót, không có mùi hoa cỏ, chỉ có mùi của trầm hương nồng đậm lẫn khuất đâu đó là mùi máu chưa kịp tan.
Tô Miên Miên bị nhét trong ống tay áo của Cố Cửu Diên, cảm giác như đang ngồi trên một chuyến tàu lượn siêu tốc đầy hãi hùng. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, uy quyền, nhưng với một sinh vật nhỏ bé như cô, đó là những cú xóc nảy khiến đầu óc quay cuồng. Cô cố gắng bám chặt móng vuốt vào lớp vải lụa cao cấp, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ cơ thể người đàn ông này. Hắn giống như một khối băng vĩnh cửu, không có chút hơi ấm của sự sống.
"Rầm!"
Tiếng cửa tẩm điện đóng sầm lại khiến Miên Miên giật thót mình. Cố Cửu Diên tùy tiện vung tay, một luồng kình lực đem cô "quăng" ra ngoài.
"Chiu!" Miên Miên kêu lên một tiếng thất thanh, cả người cuộn tròn thành một quả bóng trắng muốt, lăn mấy vòng trên nền đá cẩm thạch đen bóng loáng trước khi đập mông vào chân một chiếc bàn trà.
Đau quá! Miên Miên choáng váng, bốn cái chân ngắn ngủn loạng choạng đứng dậy. Cô uất ức ngước mắt lên nhìn "chủ nhân" mới của mình. Cố Cửu Diên đã tháo bỏ lớp áo choàng bên ngoài, chỉ còn lại lớp trung y mỏng manh. Hắn ngồi tựa vào ghế sập, một tay chống cằm, tay kia tùy ý đặt lên thanh kiếm vẫn còn vương chút huyết khí. Đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, quan sát cục bông nhỏ đang run rẩy dưới đất với vẻ thích thú kỳ lạ, giống như một con mèo đang vờn mồi.
"Lại đây." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tẩm điện.
Miên Miên nuốt nước miếng (dù giờ cô chỉ có nước bọt của cáo). Cô biết mình không có quyền từ chối. Nếu cô tỏ ra ương ngạnh, có lẽ sáng mai trên cổ hắn sẽ có thêm một dải lông cáo làm vật trang trí. Cô lạch bạch tiến lại gần, cái đuôi cụp xuống giữa hai chân sau, trông vừa đáng thương vừa hèn mọn.
Đến sát chân ghế, cô dừng lại, ngước đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn. Trong lòng cô thầm gào thét với hệ thống: "Hệ thống! Ngươi xem hắn kìa! Ánh mắt đó là muốn ăn thịt ta hay là muốn lột da ta hả?"
[Hệ thống: Ký chủ bình tĩnh. Phản diện thường có tâm lý vặn vẹo. Hãy dùng sự đáng yêu để cảm hóa hắn. Gợi ý: Làm nũng là liều thuốc tốt nhất cho những kẻ tâm thần phân liệt.]
Miên Miên cắn răng, thôi thì vì mạng sống! Cô lấy đà, dùng hết sức bình sinh nhảy phắt lên đùi Cố Cửu Diên.
Cả không gian như đông cứng lại. Ánh mắt Cố Cửu Diên lóe lên một tia sát ý lạnh người. Bàn tay hắn đang đặt trên kiếm bỗng chốc dời lên, bóp chặt lấy gáy của cô. Miên Miên cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại, đôi mắt hắn nhìn cô sát sao, khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy được sự phản chiếu của một con cáo nhỏ tội nghiệp trong con ngươi đen thẳm của hắn.
"Gan của ngươi cũng thật lớn." Hắn siết nhẹ tay. "Ngươi có biết những kẻ chạm vào ta trước đây, bây giờ cỏ trên mộ đã cao bằng người rồi không?"
Miên Miên không thể nói, nhưng cô có hành động. Cô thu móng vuốt lại, dùng phần đệm thịt mềm mại ở gan bàn chân chạm nhẹ vào mu bàn tay đang siết cổ mình. Sau đó, cô thè cái lưỡi nhỏ hồng hồng, liếm một cái thật nhẹ lên ngón tay cái của hắn.
Lưỡi của cáo có chút gai nhỏ, nhám nhám nhưng lại ấm áp vô cùng. Một luồng điện lạ lẫm chạy thẳng từ đầu ngón tay vào tim Cố Cửu Diên. Hắn khựng lại, lực tay vô thức nới lỏng. Trong suốt hàng trăm năm tu luyện, từ một đứa trẻ bị ruồng rẫy đến vị trí Ma Tôn vạn người khiếp sợ, chưa từng có ai – kể cả người lẫn thú – dám dùng cách này để tiếp cận hắn. Họ hoặc là muốn giết hắn, hoặc là quỳ lạy van xin. Còn con vật nhỏ này... nó đang thân mật với hắn?
Cố Cửu Diên nhìn chằm chằm vào vết nước bọt nhỏ trên tay, rồi lại nhìn bộ dạng "chết cũng phải ôm đùi" của Miên Miên. Hắn bỗng bật cười, một tiếng cười khan khốc, không có chút ý cười nhưng lại khiến không khí bớt phần căng thẳng.
"Ngươi quả thực là một món đồ chơi thú vị." Hắn ném cô xuống tấm đệm nhung bên cạnh, giọng điệu mang theo chút mỉa mai. "Nhưng tẩm điện của ta không nuôi kẻ ăn bám. Nếu sáng mai ngươi không thể hiện được giá trị của mình, ta sẽ ném ngươi vào nồi lẩu linh thú."
Nói xong, hắn nhắm mắt lại, bắt đầu tiến vào trạng thái thiền định. Miên Miên thở phào nhẹ nhõm, nằm bẹp xuống tấm đệm nhung. Nồi lẩu? Tên ác ma này quả nhiên không có chút tính người nào cả!
Nhưng mệt mỏi đã sớm lấn át nỗi sợ. Cơ thể nhỏ bé này vốn đã kiệt sức sau một ngày trải qua bao biến cố. Miên Miên rúc đầu vào giữa hai chân trước, cái đuôi bông xù quấn quanh người như một chiếc chăn ấm. Cô dần chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, không khí trong tẩm điện đột ngột giảm xuống. Linh lực hỗn mang trong người Cố Cửu Diên bắt đầu bạo động. Đây là hậu quả của việc tu luyện công pháp cấm kỵ, mỗi đêm trăng khuyết, hắn phải chịu cảnh vạn kiến cắn tâm, đau đớn đến mức muốn phát điên.
Trong cơn mê sảng, Cố Cửu Diên cảm thấy một nguồn nhiệt nhỏ nhoi đang cố gắng áp sát mình. Miên Miên bị đánh thức bởi tiếng rên rỉ trầm đục của hắn. Cô thấy hắn đang đổ mồ hôi hột, gương mặt tái nhợt, đôi môi mím chặt đến chảy máu.
Hệ thống, hắn bị sao vậy?
[Hệ thống: Phản diện đang bị phản phệ công pháp. Nếu không có vật dẫn để giải tỏa bớt nhiệt lượng, hắn sẽ tẩu hỏa nhập ma.]
Miên Miên nhìn hắn, rồi nhìn lại bộ lông dày của mình. Cô thở dài: "Thôi coi như trả tiền phòng đêm nay vậy."
Cô khó nhọc trèo lên ngực hắn, nằm phủ phục lên nơi trái tim hắn đang đập loạn nhịp. Miên Miên không có linh lực mạnh mẽ, nhưng cô có linh hồn của một con người hiện đại, sự bình thản và ý chí của cô vô tình trở thành một loại "mỏ neo" tâm linh. Cô không sợ hắn lúc này, ngược lại, cô thấy hắn thật cô đơn.
Trong cơn đau đớn tột cùng, Cố Cửu Diên cảm nhận được một sự mềm mại và ấm áp đang đè nặng trên ngực mình. Mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ từ bộ lông của Tuyết Hồ lan tỏa, giống như một bàn tay vô hình vuốt ve những kinh mạch đang rối loạn. Cơn đau dần dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên chưa từng có trong đời.
Hắn vô thức đưa tay ra, ôm trọn lấy cục bông nhỏ vào lòng, ôm rất chặt, như thể sợ rằng thứ ấm áp duy nhất này sẽ biến mất khi hắn mở mắt.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá vào tẩm điện, Cố Cửu Diên mở mắt. Điều đầu tiên hắn cảm nhận được là một cái đầu đầy lông đang rúc vào nách mình, và một cái đuôi đang thản nhiên gác ngang qua cổ mình.
Hắn nhìn xuống. Con cáo nhỏ đang ngủ ngon lành, thậm chí còn chảy cả một ít nước miếng ra vạt áo lụa đắt tiền của hắn.
Nếu là kẻ khác, hẳn đã bị hắn nghiền nát thành tro bụi. Nhưng nhìn bộ dạng ngây thơ không chút phòng bị kia, Cố Cửu Diên chỉ khẽ nhíu mày. Hắn vươn tay, dùng ngón tay thon dài gãi nhẹ vào cái tai nhọn của cô.
Miên Miên trong cơn mơ màng cảm thấy ngứa ngáy, liền đạp đạp cái chân sau vào tay hắn, rồi xoay người ngủ tiếp.
Gương mặt lạnh lùng của Cố Cửu Diên xuất hiện một tia rạn nứt. Hắn khẽ lẩm bẩm: "Đúng là một cục nợ phiền phức."
Nhưng bàn tay hắn, lại không hề đẩy cô ra.
[Hệ thống: Độ thiện cảm +5. Tổng: 6/100. Lưu ý: Mục tiêu bắt đầu có dấu hiệu "nghiện" cảm giác vuốt lông. Chúc mừng ký chủ đã tìm được nghề nghiệp mới: Gối ôm cao cấp của Ma Tôn.]
Miên Miên trong giấc ngủ dường như nghe thấy tiếng thông báo, khóe miệng nhỏ xíu khẽ nhếch lên. Hóa ra, đại ma đầu này cũng không khó chiều đến thế.