MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn ÁcChương 3: Một Cái Đuôi Đổi Lấy Một Mạng Sống

Xuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn Ác

Chương 3: Một Cái Đuôi Đổi Lấy Một Mạng Sống

1,609 từ · ~9 phút đọc

Ánh nắng ban mai ở Ma cung không bao giờ rực rỡ, nó luôn bị một lớp sương mù xám xịt che phủ, tạo nên một không gian u uất và tĩnh lặng đến đáng sợ. Nhưng sáng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy bị phá vỡ bởi một tiếng động lạ phát ra từ tẩm điện của Ma Tôn.

Tô Miên Miên tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài và sâu đến lạ kỳ. Cô vặn mình, cái lưng nhỏ cong lên theo hình vòng cung, định bụng sẽ ngáp một cái thật thoải mái thì bỗng thấy có gì đó sai sai. Một bàn tay to lớn, lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh đang đặt ngay trên bụng cô, và đỉnh đầu cô thì đang tựa sát vào lồng ngực vững chãi của Cố Cửu Diên.

Miên Miên sững sờ trong ba giây. Ký ức về đêm qua ùa về: cơn đau của hắn, sự liều lĩnh của cô, và cái ôm siết chặt như muốn khảm cô vào người hắn. Cô nuốt nước miếng, cố gắng rón rén rút bốn cái chân ngắn ngủn ra khỏi người đại ma đầu trước khi hắn thức dậy và nhận ra mình vừa ngủ cùng một "cục nợ" lông lá.

Nhưng vừa mới nhúc nhích được vài milimet, một giọng nói khàn khàn, mang theo hơi thở của buổi sớm vang lên ngay đỉnh đầu cô:

"Ngủ ngon không?"

Miên Miên đóng băng tại chỗ. Cô ngước mắt nhìn lên, đập vào mắt là gương mặt đẹp trai không góc chết của Cố Cửu Diên. Đôi mắt hắn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, có chút lười biếng nhưng vẫn đủ sắc sảo để khiến cô run rẩy. Hắn không đẩy cô ra, mà ngược lại, ngón tay hắn bắt đầu vô thức gãi nhẹ vào phần lông mềm dưới cằm cô.

"Chiu..." Miên Miên phát ra một tiếng kêu yếu ớt, nửa là sợ hãi, nửa là vì... cái tay hắn gãi đúng chỗ ngứa quá.

"Ngươi quả thực là một sinh vật kỳ lạ." Cố Cửu Diên ngồi dậy, để Miên Miên rơi xuống đùi mình. Hắn nhìn vạt áo bị cô làm nhăn nhúm và dính đầy lông trắng, chân mày khẽ nhướng lên. "Đêm qua nếu không phải nhờ hơi ấm của ngươi, có lẽ ta đã san bằng nửa cái Ma cung này rồi."

Miên Miên chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Vậy là ta vừa cứu cả cái cung điện này đấy nhé, đại ca phải đối xử với ta tốt một chút!

Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì một luồng sát khí đột ngột ập đến từ bên ngoài.

"Chủ thượng! Thuộc hạ có chuyện khẩn cấp cầu kiến!" Giọng nói của một nam tử vang lên, đầy sự gấp gáp.

Cố Cửu Diên khôi phục lại vẻ lạnh lùng thường ngày trong chớp mắt. Hắn tùy tiện ném Miên Miên vào sâu trong góc giường, phủ tấm chăn lụa lên người cô rồi lạnh giọng: "Vào đi."

Một nam tử mặc giáp đen, gương mặt sạm nắng và đầy vết sẹo bước vào. Đó là Hắc Sát, một trong những tướng lĩnh thân tín nhất của Cố Cửu Diên. Hắn quỳ sụp xuống, giọng run rẩy: "Chủ thượng, thuộc hạ đáng chết! Lô dược liệu 'Linh Long Thảo' cực phẩm dùng để trấn áp hỏa độc của ngài... trên đường vận chuyển đã bị đám người của Chính đạo cướp mất. Bọn chúng còn để lại lời nhắn... nói rằng Ma Tôn cũng chỉ đến thế mà thôi."

Bầu không khí trong phòng lập tức hạ xuống độ không. Miên Miên nấp dưới lớp chăn, cảm nhận được luồng linh lực cuồng bạo tỏa ra từ người Cố Cửu Diên khiến giường lụa cũng phải rung chuyển.

"Cướp mất?" Cố Cửu Diên đứng dậy, tiếng cười thấp hèn lạnh lẽo vang lên. "Lục Tử Hiên của Kiếm Tông đúng không? Hắn muốn dùng mạng của ta để làm bàn đạp cho danh tiếng chính nghĩa của hắn sao?"

Hắc Sát dập đầu liên tục: "Chủ thượng bớt giận! Thuộc hạ sẽ lập tức dẫn quân đòi lại!"

"Muộn rồi." Ánh mắt Cố Cửu Diên đỏ rực lên, dấu hiệu của sự mất kiểm soát. Hắn là một kẻ cực kỳ kiêu ngạo, bị sỉ nhục như vậy, sát niệm trong lòng hắn đã bùng phát không gì ngăn nổi. Hắn nhìn thanh kiếm đặt trên giá, rồi bất chợt, ánh mắt hắn liếc về phía cục bông đang run rẩy dưới chăn.

Trong cơn giận dữ, lý trí của hắn bị mờ mịt. Hắn đang cần một thứ gì đó để trút giận, hoặc một thứ gì đó có linh tính đủ mạnh để làm vật tế tạm thời cho hỏa độc đang cuồn cuộn trong người.

Hắn tiến lại gần giường, một tay tốc chăn lên, túm lấy gáy Miên Miên xách bổng lên không trung.

"Hệ thống! Cứu mạng! Hắn muốn giết ta thật rồi!" Miên Miên gào thét.

[Hệ thống: Cảnh báo! Cố Cửu Diên đang trong trạng thái bạo nộ cấp độ 5. Ký chủ cần phải hy sinh một phần linh lực cốt lõi để trấn an hắn. Lưu ý: Hình dạng Tuyết Hồ của bạn có thể dùng đuôi để dẫn hỏa độc.]

"Dùng đuôi? Đuôi của ta chỉ có một cái thôi mà!" Miên Miên hốt hoảng nhìn cái đuôi bông xù duy nhất của mình.

Cố Cửu Diên nhìn con cáo nhỏ trong tay, bàn tay hắn siết chặt đến mức khiến cô nghẹt thở. Hắn gằn giọng: "Ngươi nói xem, nếu ta bóp nát ngươi ngay bây giờ, liệu hỏa độc này có nguôi ngoai phần nào không?"

Miên Miên nhìn thấy cái chết đang cận kề. Đôi mắt Cố Cửu Diên lúc này không còn chút ấm áp nào của đêm qua, chỉ còn lại sự tàn nhẫn của một vị Ma Tôn khát máu. Trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, cô đưa ra quyết định. Thay vì vùng vẫy, cô bất ngờ dùng cái đuôi duy nhất của mình quấn chặt lấy cổ tay hắn.

Một luồng ánh sáng trắng xanh dịu nhẹ từ cái đuôi tỏa ra, bắt đầu hút lấy luồng hắc khí đỏ thẫm từ tay Cố Cửu Diên.

"Chiu!!!" Miên Miên kêu lên một tiếng đau đớn xé lòng. Cảm giác hỏa độc tràn vào người giống như bị hàng nghìn cây kim nung đỏ đâm vào da thịt. Bộ lông trắng muốt của cái đuôi bắt đầu cháy xém, rụng xuống từng mảng.

Cố Cửu Diên giật mình, sự tỉnh táo đột ngột quay trở lại. Hắn nhìn con cáo nhỏ đang run rẩy kịch liệt, gương mặt nó nhăn nhúm vì đau đớn, nhưng cái đuôi vẫn kiên quyết không buông tay hắn ra. Hắn cảm nhận được hỏa độc trong người mình đang dịu lại, nhưng cái giá phải trả là sinh mệnh lực của sinh vật bé nhỏ này đang héo mòn đi nhanh chóng.

"Ngươi... ngươi làm cái gì vậy?" Hắn thảng thốt, vội vàng nới lỏng tay ra.

Miên Miên ngã xuống đệm, cái đuôi xinh đẹp giờ đây chỉ còn lại một mẩu xám xịt, trơ trụi. Cô đau đến mức không thể kêu thành tiếng, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở đứt quãng.

Cố Cửu Diên chưa bao giờ cảm thấy hoảng loạn như lúc này. Hắn là kẻ nắm giữ mạng sống của hàng vạn người, nhưng nhìn con cáo nhỏ vì hắn mà mất đi cái đuôi duy nhất, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi hối hận và chua xót không tên.

Hắn lập tức bế cô lên, truyền linh lực ôn hòa nhất của mình vào cơ thể cô. "Đừng chết! Ta không cho phép ngươi chết! Ngươi đã dùng cái đuôi để cứu ta, mạng của ngươi từ nay là của ta, không có sự cho phép của ta, ngươi không được phép tắt thở!"

Hắc Sát đứng bên cạnh trợn tròn mắt. Chủ thượng của hắn đang làm gì vậy? Ngài ấy đang dùng chân nguyên quý giá để cứu một con cáo hoang sao?

Hệ thống trong đầu Miên Miên vang lên liên tục:

[Thông báo: Độ thiện cảm tăng vọt! +20. Tổng: 26/100. Cảnh báo: Ký chủ mất đi đuôi gốc, hình dạng hồ ly bị tổn thương nghiêm trọng. Bù lại, sự gắn kết linh hồn giữa bạn và Cố Cửu Diên đã đạt mức 'Cộng sinh'.]

Phải mất một lúc lâu, hơi thở của Miên Miên mới ổn định trở lại. Cô lờ mờ mở mắt, thấy Cố Cửu Diên đang nhìn mình với ánh mắt vô cùng phức tạp. Hắn vuốt ve phần đuôi bị thương của cô, giọng nói khàn đặc:

"Đồ ngốc. Một cái đuôi đổi lấy mạng của ta... ngươi nghĩ ta đáng giá thế sao?"

Hắn bế cô đứng dậy, quay sang nhìn Hắc Sát với ánh mắt sắc lạnh như dao: "Thông báo cho toàn quân. Không cần đợi đến ngày mai. Ngay tối nay, ta sẽ đích thân dẫn quân san bằng Kiếm Tông. Thứ gì thuộc về ta, ta sẽ đòi lại bằng máu. Còn cái đuôi của nó... ta sẽ bắt Lục Tử Hiên phải dùng cả mạng sống của hắn để đền bù."

Miên Miên nằm trong tay hắn, dù đau đớn nhưng trong lòng lại thấy một chút ngọt ngào len lỏi. Tên phản diện này, hình như bắt đầu "biết yêu" rồi thì phải. Dù cái đuôi có mất đi, nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng phát điên của hắn, cô cảm thấy... cũng đáng.

Hành trình của cô ở thế giới này chính thức bước sang một trang mới. Không còn là một linh thú vô danh, mà là "vảy ngược" của Ma Tôn, kẻ nào chạm vào, kẻ đó chết.