MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn ÁcChương 4: Bữa Ăn Đầu Tiên - Cướp Đồ Ăn Từ Tay Tử Thần

Xuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn Ác

Chương 4: Bữa Ăn Đầu Tiên - Cướp Đồ Ăn Từ Tay Tử Thần

1,403 từ · ~8 phút đọc

Cơn đau từ cái đuôi bị cháy xém khiến Tô Miên Miên lịm đi trong vòng tay của Cố Cửu Diên. Khi cô tỉnh lại một lần nữa, không gian xung quanh đã thay đổi. Không còn là tẩm điện u tối với mùi máu phảng phất, mà là một căn phòng tràn ngập ánh sáng từ những viên dạ minh châu cỡ lớn, không khí thoang thoảng mùi linh thảo dịu nhẹ giúp xoa dịu thần kinh.

Miên Miên khẽ cử động, cảm giác đau rát ở đuôi đã giảm đi nhiều, thay vào đó là một cảm giác mát lạnh như được bôi thuốc. Cô nhìn xuống, phần đuôi trơ trụi của mình đã được băng bó cẩn thận bằng một loại vải lụa trắng muốt, mềm mại.

"Chíu..." Cô khẽ kêu lên một tiếng, cảm thấy bụng mình đang đánh trống liên hồi.

Cái bụng rỗng tuếch sau hai ngày xuyên không không được hạt cơm nào vào bụng bắt đầu biểu tình dữ dội. Miên Miên vốn là một tâm hồn ăn uống, ở thế giới hiện đại cô có thể nhịn yêu chứ không thể nhịn ăn. Bây giờ trong hình hài một con cáo nhỏ, cơn đói lại càng trở nên cồn cào và khủng khiếp hơn gấp bội.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng đẩy nhẹ. Cố Cửu Diên bước vào, trên người vẫn mặc bộ chiến giáp màu đen đầy sát khí, rõ ràng hắn vừa từ thao trường trở về sau khi hạ lệnh xuất quân. Nhưng khi nhìn thấy cục bông nhỏ đang loay hoay tìm cách đứng dậy trên giường, ánh mắt sắc lạnh của hắn bỗng chốc dịu đi một chút.

Theo sau hắn là một tỳ nữ run rẩy bưng một khay thức ăn. Miên Miên sáng mắt lên, mũi cô chun lại, hít hà mùi hương ngào ngạt đang lan tỏa. Nhưng khi khay thức ăn được đặt xuống bàn, hy vọng của cô hoàn toàn sụp đổ.

Đó là một bát "Linh Cốt Canh" – một loại canh nấu từ xương thú quý hiếm, màu sắc đen ngòm, đặc quánh và tỏa ra một mùi vị nồng nặc của dược liệu đắng ngắt. Cạnh đó là vài viên đan dược lấp lánh linh lực.

Cố Cửu Diên tiến lại gần, nhấc bổng Miên Miên lên bàn, đẩy bát canh về phía cô: "Ăn đi. Đây là canh được nấu từ cốt tủy của yêu thú nghìn năm, rất tốt cho việc khôi phục linh căn của ngươi."

Miên Miên nhìn bát canh đen sì, rồi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Cố Cửu Diên. Cô thầm gào thét: "Cái này mà là đồ ăn sao? Đây là thuốc độc thì có! Ta là hồ ly, không phải là cái nồi nấu thuốc!"

Cô dùng mũi hếch bát canh ra xa, rồi quay ngoắt đi, dùng cái mông (với chiếc đuôi băng bó) đối diện với hắn để biểu thị sự kháng cự tuyệt đối.

Cố Cửu Diên nhíu mày, giọng nói trở nên nguy hiểm: "Ngươi chê sao? Có biết bao nhiêu tu sĩ thèm khát bát canh này mà không có, ngươi lại dám từ chối?"

Miên Miên vẫn bất động. Cô đói, nhưng cô cũng có lòng tự trọng của một "người sành ăn". Cô muốn thịt! Cô muốn đùi gà! Cô muốn thứ gì đó có vị chứ không phải thứ nước đắng ngắt này.

Đúng lúc này, một tiểu thái giám bước vào, bưng theo một khay thức ăn khác đặt lên bàn cơm của Cố Cửu Diên ở phía đối diện. Đó là bữa tối của hắn: Một đĩa đùi linh kê nướng vàng ươm, lớp da bóng bẩy chảy mỡ, tỏa ra mùi hương thơm lừng của mật ong và gia vị thiên nhiên.

Mắt Miên Miên lập tức sáng rực như đèn pha. Cô không thèm nhìn Cố Cửu Diên lấy một cái, dùng bốn cái chân ngắn ngủn chạy lạch bạch trên mặt bàn, nhảy phắt sang bàn ăn của hắn với một tốc độ kinh người.

"Này!" Cố Cửu Diên ngạc nhiên hô lên.

Nhưng đã muộn. Miên Miên đã dùng hai chân trước ôm chặt lấy một chiếc đùi gà to hơn cả cái đầu của mình, ngoạm một miếng thật lớn. Vị thịt ngọt lịm, béo ngậy tan trong miệng khiến cô sung sướng đến mức híp cả mắt lại, cái đuôi bị thương cũng vô thức vẫy vẫy vài cái.

Tỳ nữ và thái giám trong phòng đồng loạt quỳ rạp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu. Đó là đồ ăn của Ma Tôn! Trong lịch sử Ma cung, bất cứ ai dám chạm vào đồ ăn của hắn đều đã trở thành phân bón cho vườn hoa bỉ ngạn.

Cố Cửu Diên nhìn con cáo nhỏ đang ăn ngấu nghiến chiếc đùi gà của mình, bàn tay hắn hơi siết lại. Hắn tiến lại gần, cúi xuống nhìn cô. Miên Miên đang ăn ngon lành bỗng cảm nhận được một luồng áp lực đè nặng. Cô ngước mắt lên, miệng vẫn còn dính đầy mỡ, nhìn thấy gương mặt lạnh như tiền của Cố Cửu Diên đang áp sát.

Bản năng sợ chết trỗi dậy, Miên Miên ôm chiếc đùi gà lùi lại một bước, rồi bỗng nhiên... cô làm một hành động khiến tất cả mọi người phải sững sờ. Cô dùng cái đầu nhỏ xù lông của mình dụi dụi vào tay áo hắn, sau đó đưa chiếc đùi gà đã bị gặm một miếng về phía hắn, "Chiu chiu" hai tiếng nhỏ xíu như muốn nói: "Ngon lắm, đại ca ăn chung cho vui!"

Cố Cửu Diên khựng lại. Sát khí tan biến, thay vào đó là một sự ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt. Hắn nhìn miếng đùi gà dính nước bọt của cáo, rồi nhìn bộ dạng vừa tham ăn vừa biết "nịnh nọt" của cô, cơn giận trong lòng bỗng chốc tan thành mây khói.

Hắn khẽ bật cười, âm thanh lần này không còn khàn đục mà có chút gì đó phóng khoáng: "Đồ tham ăn. Ngươi thà chịu chết chứ không chịu ăn đắng sao?"

Hắn ngồi xuống, không những không phạt cô mà còn tự tay xé nhỏ phần thịt gà còn lại, đặt vào một chiếc đĩa ngọc nhỏ cho cô. "Ăn đi. Nếu đã thích thịt, sau này ta sẽ bắt tất cả linh kê của tiên môn về cho ngươi gặm."

Miên Miên mừng rỡ, không chút khách khí mà hưởng thụ sự phục vụ của đại ma đầu. Hệ thống trong đầu cô vang lên liên tục:

[Hệ thống: Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn 'Bữa tối cùng tử thần'. Độ thiện cảm +10. Tổng: 36/100. Lưu ý: Mục tiêu đang có xu hướng muốn nuôi béo bạn để... gối đầu cho êm.]

Miên Miên mặc kệ hệ thống, cô đang bận tận hưởng cảm giác được Ma Tôn lừng lẫy tự tay đút ăn. Cô nhận ra một điều, Cố Cửu Diên tuy tàn ác với cả thế giới, nhưng hình như hắn rất dễ mềm lòng trước những thứ... mặt dày như cô.

Trong ánh đèn lung linh, một người một cáo ngồi bên bàn tiệc. Cố Cửu Diên cầm ly rượu lên, nhìn con cáo nhỏ đang ăn đến mức xém tí nữa chúi đầu vào đĩa, hắn khẽ nói: "Ăn chậm thôi, không ai tranh của ngươi cả. Từ nay về sau, thứ gì ta có, ngươi đều có thể lấy. Kể cả mạng sống này, ngươi đã cứu một lần, thì nó chính là của ngươi."

Miên Miên khựng lại một chút, ngước mắt nhìn hắn. Trong đôi mắt sâu thẳm của Cố Cửu Diên, cô không thấy bóng dáng của một kẻ sát nhân, mà chỉ thấy một linh hồn cô độc đang cố gắng tìm kiếm một chút ấm áp nhỏ nhoi. Cô nhẹ nhàng dùng cái mũi ướt át chạm vào lòng bàn tay hắn như một lời hứa hẹn.

Đêm đó, Ma cung truyền ra một tin tức chấn động: Ma Tôn không những không giết con cáo đã cướp đồ ăn của mình, mà còn hạ lệnh mỗi ngày phải chuẩn bị mười loại thịt linh thú khác nhau, thay đổi liên tục để "tiểu tổ tông" không bị ngán.

Tô Miên Miên nằm cuộn tròn trên đùi Cố Cửu Diên sau bữa no nê, thầm nghĩ: Xuyên không thành cáo cũng không tệ lắm, miễn là có người nuôi tốt như thế này.