Sau bữa tối no nê với đùi linh kê, Tô Miên Miên bắt đầu chu kỳ "ăn no lại nằm" của mình. Tuy nhiên, hạnh phúc chưa kéo dài được bao lâu thì biến cố lại ập đến. Đêm hôm ấy, Ma cung bỗng nhiên chìm vào một luồng không khí lạnh lẽo thấu xương, lạnh đến mức Miên Miên dù đang rúc sâu trong đống chăn gấm cũng phải run lên bần bật.
Theo bản năng, cô mò mẫm tìm kiếm hơi ấm từ cơ thể của Cố Cửu Diên. Nhưng khi vừa chạm vào cánh tay hắn, Miên Miên giật mình nảy bắn người. Không phải là hơi lạnh, mà là nóng! Người Cố Cửu Diên nóng như một lò than đang rực cháy, nhưng kỳ lạ thay, hơi thở của hắn lại tỏa ra từng luồng hàn khí trắng xóa.
"Cố... Cố Cửu Diên?" Miên Miên "chiu" lên một tiếng lo lắng.
Dưới ánh trăng mờ ảo hắt qua cửa sổ, gương mặt vốn dĩ luôn ngạo nghễ của Ma Tôn giờ đây tái nhợt, đôi lông mày nhíu chặt lại như đang phải chịu đựng một nỗi đau đớn khủng khiếp. Những đường gân xanh nổi lên trên vầng trán rộng, mồ hôi chảy ròng ròng làm ướt đẫm cả gối lụa.
[Hệ thống: Cảnh báo! Phản diện bị 'Hàn Hỏa Công Tâm'. Đây là tác dụng phụ của việc hắn dùng linh lực trấn áp hỏa độc để cứu cái đuôi của bạn chiều nay. Hiện tại kinh mạch của hắn đang bị thiêu đốt từ bên trong nhưng lại đóng băng từ bên ngoài.]
Miên Miên nghe xong, lòng đau thắt lại. Một cảm giác tội lỗi dâng trào trong lồng ngực nhỏ bé. Hóa ra, vì cứu cô, vì bảo vệ cái mạng nhỏ của một con cáo vô danh, mà vị đại ma đầu bất bại này lại rơi vào tình cảnh hiểm nghèo thế này sao?
"Ngươi... đồ đại ngốc này." Miên Miên dùng đầu nhỏ cọ cọ vào má hắn, nhưng Cố Cửu Diên hoàn toàn không có phản ứng. Hắn dường như đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Cô vội vàng tìm cách gọi người, nhưng nhìn lại mình hiện tại chỉ là một con cáo nhỏ tàn tật mất đuôi, tiếng kêu "chiu chiu" mỏng manh của cô làm sao xuyên qua được lớp kết giới dày đặc mà Cố Cửu Diên đã thiết lập quanh tẩm điện? Hắn là kẻ đa nghi, khi hắn yếu nhất, hắn sẽ không cho phép bất cứ ai — kể cả thuộc hạ thân tín — được phép tiếp cận.
"Phải tự cứu thôi!" Miên Miên tự nhủ.
Cô lạch bạch nhảy xuống giường, chạy đến bàn trà nơi có ấm nước linh tuyền. Nhưng cái bàn quá cao so với một con cáo chỉ có ba cái chân lành lặn. Miên Miên thử nhảy lên nhưng lại ngã nhào, cái đuôi bị thương va vào cạnh ghế đau đến chảy nước mắt. Cô cắn răng, tìm cách leo lên bằng đống rèm cửa. Sau một hồi vật lộn trầy da tróc vảy, cô cũng tha được một mảnh vải nhỏ đã thấm đẫm nước linh tuyền mát lạnh quay trở lại giường.
Miên Miên dùng miệng ngậm mảnh vải, vụng về đắp lên trán cho hắn. Nhưng hơi nóng từ người Cố Cửu Diên quá lớn, chỉ vài giây sau mảnh vải đã bốc hơi khô khốc.
Cô cuống quýt nhìn quanh. Hệ thống lại lên tiếng:
[Hệ thống: Nước thường không có tác dụng. Ký chủ có máu của Tuyết Hồ linh tộc, có tác dụng điều hòa âm dương. Một giọt máu của bạn lúc này có giá trị hơn vạn liều thuốc.]
Miên Miên nhìn móng vuốt của mình. Cô vốn là kẻ sợ đau bậc nhất, nhìn thấy máu là xây xẩm mặt mày. Nhưng nhìn Cố Cửu Diên đang run rẩy, miệng lẩm bẩm những lời mê sảng không rõ chữ, trái tim cô thắt lại. Cô nhắm mắt, cắn răng dùng cái răng nanh sắc nhọn của mình day vào lòng bàn chân.
Một giọt máu đỏ tươi, mang theo ánh sáng bạc nhạt của tộc hồ ly rỉ ra. Miên Miên vội vàng áp bàn chân nhỏ của mình vào đôi môi khô nứt nẻ của Cố Cửu Diên.
Giọt máu vừa chạm vào môi, Cố Cửu Diên dường như cảm nhận được một luồng suối mát lành chảy vào cổ họng, hắn vô thức mút lấy bàn chân nhỏ của cô. Miên Miên đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng cô không rút tay lại, trái lại còn dùng cả cơ thể mình ôm lấy cổ hắn, cố gắng đem chút linh lực ít ỏi truyền sang.
Cả đêm đó, tẩm điện chứng kiến một cảnh tượng kỳ lạ: một con cáo nhỏ với cái đuôi băng bó trắng xóa, bận rộn chạy đi chạy lại. Lúc thì thấm nước, lúc thì liếm những giọt mồ hôi trên trán nam nhân, lúc lại cuộn tròn trên ngực hắn để xoa dịu hơi lạnh.
Gần về sáng, nhiệt độ trên người Cố Cửu Diên bắt đầu ổn định. Những luồng hắc khí đỏ rực dần biến mất, gương mặt hắn trở nên bình thản hơn.
Miên Miên lúc này đã kiệt sức hoàn toàn. Cô nằm bẹp bên cạnh gối của hắn, hơi thở yếu ớt, bốn cái chân rã rời không còn chút sức lực. Trước khi chìm vào giấc ngủ mê mệt, cô còn cố gắng dùng đầu đẩy tấm chăn gấm đắp kín ngực cho hắn.
Khi mặt trời lên cao, Cố Cửu Diên dần tỉnh lại. Hắn cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm một cách lạ thường, kinh mạch vốn dĩ luôn đau nhức như bị xé rách nay lại thông suốt, tràn đầy sinh lực. Hắn ngồi dậy, ngay lập tức cảm nhận được thứ gì đó mềm mại bên cạnh.
Là con cáo nhỏ.
Nhưng hình ảnh trước mắt khiến tim hắn bỗng nhiên lỗi nhịp. Miên Miên nằm đó, bộ lông trắng muốt vốn dĩ sạch sẽ giờ đây lấm lem những vết nước và cả vết máu khô. Dưới chân cô là một vết thương nhỏ vẫn còn chưa khép miệng hoàn toàn. Trên bàn trà, bộ ấm chén bị xô lệch, rèm cửa bị xé rách một mảng.
Cố Cửu Diên không cần hỏi cũng biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì. Hắn nhìn vết máu trên môi mình, rồi nhìn con cáo đang ngủ say sưa đến mức phát ra tiếng ngáy khò khè nhỏ xíu. Một cảm giác chua xót và ấm áp chưa từng có trào dâng trong lòng vị Ma Tôn tàn nhẫn.
Hắn vươn tay, cẩn thận bế cô lên lòng bàn tay như nâng niu một báu vật dễ vỡ nhất thế gian. Hắn dùng linh lực của mình bao phủ lấy cô, chữa lành vết thương ở chân cho cô trong tích tắc.
"Đồ ngốc... Tại sao lại đối xử tốt với ta như vậy?" Giọng hắn khàn đặc, chứa đựng một sự dịu dàng mà nếu thuộc hạ của hắn nghe thấy, chắc chắn sẽ nghĩ rằng mình đang nằm mơ. "Thế gian này ai cũng muốn ta chết, chỉ có ngươi... là liều mạng muốn ta sống."
Hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu xù lông của Miên Miên. Nụ hôn đó không mang theo dục vọng, không mang theo tính toán, nó chỉ là sự biết ơn và một lời thề ngầm định từ sâu trong linh hồn.
[Hệ thống: Thông báo cực lớn! Độ thiện cảm +15. Tổng: 51/100. Lưu ý: Bạn đã chính thức bước vào trái tim của phản diện. Bây giờ, dù bạn có muốn rời đi, hắn cũng sẽ không bao giờ buông tay.]
Miên Miên trong giấc mơ dường như ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc trên người Cố Cửu Diên, cô không tự chủ được mà dụi đầu vào lòng bàn tay hắn, phát ra tiếng kêu "Chiu..." thỏa mãn.
Cố Cửu Diên nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười thật sự. Hắn hạ quyết tâm, chuyến đi Kiếm Tông lần này, hắn không chỉ đi đòi lại công đạo, mà còn phải tìm bằng được loại thánh dược tốt nhất để mọc lại đuôi cho cô. Kẻ nào làm cô đau một, hắn sẽ bắt chúng đền mạng gấp mười.
Tình cảm giữa một "đại ác ma" và một "tiểu linh thú" đã không còn đơn thuần là quan hệ chủ tớ hay thú cưng, mà là sự cứu rỗi lẫn nhau giữa bóng tối và ánh sáng.