Sáng hôm sau, khi Tô Miên Miên tỉnh dậy, cô cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Vết thương nhỏ dưới bàn chân đã biến mất không dấu vết, ngay cả cái đuôi cụt ngủn cũng không còn đau rát nữa. Cô lười biếng vươn vai, tận hưởng cảm giác được nằm trên lớp đệm lông thiên nga êm ái. Thế nhưng, sự bình yên ấy chẳng kéo dài được bao lâu thì tiếng "tinh" quen thuộc của hệ thống lại vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng.
[Hệ thống: Ký chủ đã đạt 51 điểm thiện cảm. Để đẩy nhanh tiến độ hóa hình, bạn cần hoàn thành nhiệm vụ cấp thiết: "Đỉnh Cao Quyền Lực".]
Miên Miên chớp mắt, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành: "Nghe tên kêu đấy, nhiệm vụ là gì?"
[Hệ thống: Trong vòng 24 giờ tới, ký chủ phải ngủ trên đầu của Cố Cửu Diên ít nhất 1 canh giờ. Lưu ý: Phải là trên ĐẦU, không phải trên vai, không phải trên ngực.]
"Cái gì?!" Miên Miên suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. "Ngươi có nhầm không? Đó là đầu của Ma Tôn đấy! Là nơi linh thiêng nhất, cũng là nơi hắn phòng thủ nhất. Ngươi muốn ta biến thành món 'cáo hầm' hay sao?"
Ở thế giới tu chân này, đầu là nơi chứa linh đài, là tử huyệt của bất kỳ tu sĩ nào. Hành động trèo lên đầu một vị Ma Tôn không khác gì một lời sỉ nhục tối cao hoặc một hành vi ám sát. Dù Cố Cửu Diên có sủng ái cô đến đâu, thì sự kiêu ngạo của một kẻ đứng đầu vạn yêu cũng có giới hạn.
[Hệ thống: Phần thưởng nhiệm vụ: 100 điểm linh lực và một lọ 'Linh Cơ Lộ' giúp mọc lại lông đuôi óng mượt. Hình phạt nếu thất bại: Trở thành một con lợn trắng trong vòng 3 ngày.]
Nhìn cái đuôi trơ trụi xám xịt của mình, rồi tưởng tượng cảnh mình phải ủn ỉn đi lại trong Ma cung với hình hài một con lợn, Miên Miên rùng mình. Cô nghiến răng: "Được rồi, ta làm! Nhưng nếu hắn có lỡ tay bóp chết ta, ngươi nhất định phải tìm cho ta một thân xác khác đẹp đẹp một chút đấy nhé!"
Cả buổi chiều hôm đó, Miên Miên trở nên vô cùng lạ lùng. Cố Cửu Diên đang ngồi ở bàn thư án phê duyệt công văn quân sự, chuẩn bị cho cuộc viễn chinh sắp tới. Hắn mặc một bộ trường bào màu tím sẫm, tóc đen được cố định bằng một chiếc quan ngọc đen tuyền, toát lên vẻ uy nghiêm bất khả xâm phạm.
Miên Miên bò tới bò lui quanh chân ghế của hắn. Cô thử nhảy lên vai hắn, nhưng vừa mới bám được vào lớp vải lụa thì Cố Cửu Diên đã đưa tay nhấc cô xuống, đặt lên đùi: "Ngoan, ta đang bận. Đừng quậy phá."
Miên Miên không bỏ cuộc. Cô dùng đôi mắt ướt át nhìn hắn, rồi lại nhìn cái đầu đang hơi cúi xuống của hắn. Cô thử trèo lên lưng ghế, rồi từ từ vươn móng vuốt định vồ lấy cái quan ngọc.
"Ngươi định làm gì?" Cố Cửu Diên đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào mắt cô.
Miên Miên giật mình, vội vàng giả vờ ngáp một cái rồi nằm bẹp xuống lưng ghế, dùng cái đầu nhỏ dụi dụi vào tai hắn như để làm nũng. Cố Cửu Diên khẽ thở dài, trong ánh mắt hiện lên vẻ dung túng: "Đúng là con cáo nhỏ không biết trời cao đất dày."
Đêm xuống, cơ hội cuối cùng cũng đến. Cố Cửu Diên nằm trên giường sau một ngày dài làm việc căng thẳng. Hắn không ngủ say ngay mà thường dành thời gian để vận chuyển linh lực trong người. Miên Miên nằm cạnh gối hắn, tim đập thình thịch như đánh trống.
"Cố lên Miên Miên! Vì lông đuôi, vì lòng tự trọng của hồ ly!"
Cô bắt đầu hành động. Cô nhẹ nhàng bò lên phía trên gối, rồi từng chút một, bò lên phần tóc đen mượt mà của hắn. Cố Cửu Diên hơi nhíu mày, nhưng có lẽ vì đã quá quen thuộc với hơi ấm của cô, hắn không mở mắt mà chỉ lẩm bẩm: "Lại nghịch ngợm cái gì đó?"
Miên Miên nín thở, cô thu móng vuốt lại thật kỹ, dùng phần thịt mềm mại bước lên trán hắn, rồi cuối cùng là cuộn tròn ngay trên đỉnh đầu của vị Ma Tôn vĩ đại. Cảm giác nằm trên đầu hắn rất lạ, tóc hắn rất mượt và thơm mùi trầm hương lạnh. Cô giống như một chiếc mũ lông xù xì đang đội trên đầu hắn vậy.
Cố Cửu Diên lúc này mới thực sự mở mắt. Hắn đưa tay lên định tóm lấy "vật thể lạ" đang đè nặng trên đầu mình. Miên Miên sợ đến mức nhắm tịt mắt, nhưng thay vì bị ném đi, cô lại nghe thấy một tiếng cười trầm thấp và có chút bất lực.
"Miên Miên, ngươi càng ngày càng quá quắt rồi đấy." Cố Cửu Diên đưa tay sờ vào bộ lông mềm mại trên đỉnh đầu mình. "Ngươi xem ta là cái giường cho ngươi sao?"
Miên Miên không dám nhúc nhích, cô cố gắng làm cho cơ thể mình trở nên thật nhẹ, thật mềm, rồi phát ra tiếng kêu "Chiu..." cực kỳ nịnh bợ. Cô dùng cái bụng ấm áp của mình áp sát vào linh đài của hắn, vô tình truyền sang một luồng hơi ấm xoa dịu đi sự lạnh lẽo của hắc ám linh lực.
Cố Cửu Diên khựng lại. Hắn cảm nhận được linh hồn của con cáo nhỏ này đang run rẩy vì sợ, nhưng nó vẫn kiên trì ở đó, như muốn che chở cho nơi yếu hại nhất của hắn. Cảm giác bị một sinh vật nhỏ bé "đè đầu cưỡi cổ" này lẽ ra phải khiến hắn phẫn nộ, nhưng kỳ lạ thay, hắn lại thấy có chút... thú vị.
"Thôi được rồi." Hắn nhắm mắt lại, một tay vẫn đặt hờ trên lưng cô như để giữ cho cô không bị ngã. "Nếu ngươi đã thích nơi này đến vậy, thì cứ nằm đó đi. Nhưng chỉ tối nay thôi đấy."
Một canh giờ trôi qua trong sự im lặng lạ lùng của tẩm điện. Ma Tôn oai phong lẫm liệt nằm đó, trên đầu là một con cáo trắng nhỏ đang ngủ đến mức chảy nước miếng. Cảnh tượng này nếu để người ngoài nhìn thấy, có lẽ họ sẽ nghĩ rằng cả thế giới này đã điên đảo rồi.
[Hệ thống: Tinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Độ thiện cảm +5. Bạn nhận được 100 điểm linh lực và 'Linh Cơ Lộ'. Chúc mừng ký chủ đã đạt đến đỉnh cao mới của việc... làm nũng.]
Miên Miên thở phào trong lòng, nhưng vì quá mệt mỏi sau khi phải "gồng mình" giữ thăng bằng, cô thực sự đã ngủ thiếp đi ngay trên đầu hắn.
Sáng hôm sau, khi các tỳ nữ bước vào chuẩn bị nước rửa mặt cho Ma Tôn, họ đều đồng loạt hóa đá tại chỗ. Ma Tôn của họ, kẻ vốn dĩ cực kỳ khiết phế và tôn nghiêm, đang ngồi bên bàn trà, mái tóc hơi rối vì một đêm bị "làm tổ", và trên vai hắn, con cáo nhỏ đang vừa gặm một miếng điểm tâm vừa dụi đầu vào má hắn.
Cố Cửu Diên nhìn đám thuộc hạ đang há hốc mồm, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng như băng: "Nhìn cái gì? Chưa thấy linh thú hộ thân bao giờ sao?"
Mọi người vội vã cúi đầu, nhưng trong lòng ai cũng thầm hiểu: Cái vị "linh thú hộ thân" này, sau này chắc chắn sẽ là chủ nhân thật sự của Ma cung này rồi.
Miên Miên đắc ý hếch cái mũi nhỏ lên, thầm nghĩ: Ngủ trên đầu Ma Tôn mà còn không chết, xem ra cái mạng nhỏ này của mình ở Ma giới có thể đi ngang được rồi!
Thế nhưng, niềm vui chưa dứt thì Cố Cửu Diên bỗng bế cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô: "Ngươi đã ngủ trên đầu ta, vậy từ nay về sau, ngươi chính là người của ta. Nếu dám trốn chạy, ta sẽ lột da ngươi làm... mũ thật đấy."
Miên Miên rùng mình, tiếng "Chiu" trong cổ họng nghẹn lại. Đúng là, nựng ma đầu cũng giống như chơi với lửa, ngọt ngào thì có đấy, nhưng nguy hiểm thì cũng gấp đôi!