Ma giới không có bốn mùa rõ rệt, nhưng không khí xung quanh Ma cung vốn dĩ luôn là một mùa đông vĩnh cửu. Tuy nhiên, kể từ ngày Tô Miên Miên thực hiện thành công nhiệm vụ "ngủ trên đầu Ma Tôn", bầu không khí trong tẩm điện dường như đã có chút tan băng.
Miên Miên nằm bò trên bàn thư án, chăm chú nhìn Cố Cửu Diên đang cầm bút lông phê duyệt một bản bản đồ quân sự. Linh lực từ hệ thống sau nhiệm vụ trước đã bắt đầu phát huy tác dụng. Cô cảm thấy phần đuôi bị cụt của mình đang ngứa ran, những sợi lông trắng muốt, óng ánh như tơ trời đang từ từ mọc dài ra, mềm mại và rực rỡ hơn cả trước đây.
"Chiu!" Miên Miên đắc ý vẫy vẫy cái đuôi mới, vô tình hất văng một vệt mực đen lên tờ tấu chương quan trọng.
Cố Cửu Diên khựng tay bút lại. Hắn nhìn vệt mực hình bông hoa nhỏ xíu trên tờ giấy, rồi từ từ quay sang nhìn thủ phạm. Miên Miên giật mình, vội vàng dùng hai chân trước che mắt lại, bộ dạng "ta không thấy ngươi thì ngươi cũng không thấy ta" khiến không gian bỗng chốc trở nên hài hước.
Hắn không mắng cô. Thay vào đó, hắn buông bút, vươn tay xách cổ cô lên, để cô đối diện với gương mặt lạnh lùng của mình.
"Quậy phá đủ chưa?" Hắn hỏi, giọng trầm thấp nhưng không có ý trách phạt.
Miên Miên hạ chân xuống, hé một con mắt ra nhìn hắn. Thấy hắn không có vẻ gì là muốn "nấu lẩu" mình, cô bèn bạo dạn hơn. Cô dùng cái mũi ướt át chạm vào chóp mũi hắn, rồi bắt đầu dùng hai chân trước múa may quay cuồng, cố gắng diễn tả lại cảnh hắn chiến đấu với luồng hắc khí đêm nọ theo một cách... vụng về nhất có thể.
Cô lăn qua lộn lại trên không trung, chân tay khua khoắng, cuối cùng kết thúc bằng tư thế ngã chổng vó trên lòng bàn tay hắn. Miên Miên đang cố tình làm trò hề để khiến hắn bớt căng thẳng. Từ lúc xuyên không đến giờ, cô chỉ thấy hắn hoặc là lạnh lùng như băng, hoặc là tàn nhẫn như quỷ, chưa bao giờ thấy hắn biểu lộ một cảm xúc đời thường nào.
Cố Cửu Diên nhìn con cáo nhỏ đang làm trò trên tay mình, đôi mắt phượng vốn dĩ chứa đựng cả một vực thẳm u tối bỗng nhiên dao động. Ban đầu, hắn chỉ thấy lồng ngực mình hơi rung nhẹ. Sau đó, một âm thanh lạ lẫm phát ra từ cổ họng hắn.
"Hừ... ha..."
Tiếng cười rất nhỏ, rất khẽ, giống như một tiếng gió thoảng qua kẽ lá, nhưng nó lại khiến toàn bộ tỳ nữ và thị vệ đang đứng chầu bên ngoài tẩm điện đồng loạt run rẩy. Ma Tôn... cười sao?
Miên Miên cũng sững sờ. Cô ngừng diễn trò, ngây người nhìn hắn. Cố Cửu Diên không dừng lại ở đó, khóe môi hắn cong lên một độ cong rõ rệt, hàm răng trắng đều tăm tắp lộ ra, đôi mắt cũng nheo lại thành một đường chỉ dài đầy mê hoặc. Khi hắn cười, vẻ sắc sảo tàn nhẫn biến mất, thay vào đó là một vẻ đẹp rực rỡ đến mức khiến vạn vật quanh đó phải lu mờ.
Đó không phải là nụ cười mỉa mai, cũng không phải nụ cười khát máu trên chiến trường. Đó là một nụ cười thuần khiết, xuất phát từ một niềm vui chân thực.
"Ngươi quả thực là một tên hề nhỏ." Cố Cửu Diên vừa cười vừa lắc đầu, hắn dùng ngón tay búng nhẹ vào cái bụng căng tròn của cô. "Một con hồ ly mà lại vụng về đến mức này, nếu để hồ tộc biết được, chắc chúng sẽ đuổi ngươi ra khỏi cửa mất."
Miên Miên ngẩn ngơ. Cô thầm nghĩ trong lòng: Trời đất ơi, hắn cười đẹp quá! Nếu biết hắn cười đẹp thế này, mình đã làm trò sớm hơn rồi.
Hệ thống trong đầu cô lúc này nổ tung như pháo hoa:
[Hệ thống: Thông báo đặc biệt! Ký chủ đã mở khóa thành tựu ẩn: 'Nụ cười của Ác ma'. Độ thiện cảm +10. Tổng: 61/100. Lưu ý: Tâm ma của phản diện đang có dấu hiệu lung lay. Bạn đang làm rất tốt!]
Cố Cửu Diên bế cô lại gần, áp sát mặt vào bộ lông mềm mại của cô. Hắn thở dài một hơi, nhưng lần này là hơi thở nhẹ nhõm: "Miên Miên, có đôi khi ta tự hỏi, ngươi từ đâu đến? Ngươi không giống bất kỳ sinh vật nào ở giới này. Ngươi không sợ ta, không cầu xin ta, ngươi chỉ... ở bên cạnh ta."
Miên Miên cảm nhận được sự cô độc sâu sắc trong lời nói của hắn. Ở thế giới nguyên tác, Cố Cửu Diên là kẻ bị cả thế giới ruồng bỏ. Cha mẹ hắn coi hắn là điềm gở, sư môn coi hắn là mầm mống tai họa, còn người đời coi hắn là ác quỷ cần phải tiêu diệt. Hắn chưa bao giờ có được một nụ cười đúng nghĩa vì hắn chưa bao giờ được nhận sự ấm áp không vụ lợi.
Cô dùng cái đầu nhỏ dụi vào cổ hắn, khẽ kêu "Chiu chiu" như muốn trả lời: Ta đến để sủng ái ngươi đó, đồ ngốc ạ!
Cố Cửu Diên ôm cô chặt hơn một chút. Hắn nhìn ra phía cửa sổ, nơi những bông tuyết bắt đầu rơi xuống. "Ngày mai ta phải ra trận. Cuộc chiến với Kiếm Tông sẽ rất khốc liệt. Ta sẽ gửi ngươi đến bảo tháp của Ma cung, nơi đó an toàn nhất."
Miên Miên vừa nghe thấy hai chữ "ra trận" và "gửi đi", lập tức xù lông lên. Cô dùng móng vuốt móc chặt vào áo bào của hắn, miệng ngậm lấy một góc vải không buông, đầu lắc như trống bỏi.
"Ngươi muốn đi theo ta?" Cố Cửu Diên ngạc nhiên. "Chiến trường không phải nơi để chơi đùa. Máu chảy thành sông, vạn tiễn xuyên tâm, ngươi nhỏ bé như vậy, chỉ cần một dư chấn linh lực cũng đủ khiến ngươi tan xương nát thịt."
Miên Miên vẫn kiên quyết. Cô buông áo hắn ra, rồi nhảy xuống đất, bắt đầu dùng chân vẽ hình trái tim lên mặt sàn bằng nước linh tuyền, rồi lại nhảy lên vai hắn, cọ cọ đầy kiên trì. Cô không thể để hắn đi một mình. Trong nguyên tác, chính trận chiến này đã khiến Cố Cửu Diên bị thương nặng và bắt đầu hắc hóa hoàn toàn. Cô phải ở đó để nhắc nhở hắn rằng: Vẫn còn một con cáo nhỏ chờ hắn về nhà.
Cố Cửu Diên nhìn cô hồi lâu, cuối cùng hắn lại bật cười lần nữa, nụ cười lần này mang theo sự hào sảng và có chút... bất đắc dĩ.
"Được, ta mang ngươi đi." Hắn xoa đầu cô. "Nhưng ngươi phải hứa, luôn phải ở trong ống tay áo của ta. Nếu ngươi dám ló đầu ra ngoài mà bị thương, ta sẽ giam ngươi trong lồng vàng mãi mãi."
Miên Miên mừng rỡ, nhảy tót lên đầu hắn nằm như một thói quen mới lập.
Cố Cửu Diên đứng dậy, tà áo đen bay phấp phới trong gió lạnh. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi chiến hỏa sắp bùng lên, nhưng lần này, trái tim hắn không còn chỉ có hận thù. Hắn cảm nhận được sức nặng nhẹ nhàng của con cáo nhỏ trên đỉnh đầu, và lần đầu tiên trong đời, hắn thấy mình có một lý do để chiến thắng và quay trở về trong bình an.
Đêm đó, cả Ma cung đều biết, Ma Tôn đã cười. Và lý do cho nụ cười ấy, đang nằm ngủ ngon lành trong tay áo của ngài.