Tiếng tù và bằng xương thú vang lên trầm đục, xé toạc màn sương mù dày đặc bao quanh Ma cung. Hôm nay là ngày quân đoàn Ma tộc xuất chinh. Hàng vạn binh sĩ mặc giáp đen đứng sừng sững trên quảng trường, sát khí ngưng tụ thành những đám mây đen kịt trên bầu trời. Ở vị trí cao nhất, Cố Cửu Diên đứng đó như một vị thần chiến tranh lạnh lùng, tà áo bào đen tung bay trong gió lộng.
Tô Miên Miên đang rúc sâu trong ống tay áo rộng thênh thang của hắn. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim đều đặn nhưng mạnh mẽ của Cố Cửu Diên truyền qua lớp vải. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nghe tiếng kim loại va chạm và tiếng hô vang chấn động của vạn quân, cô vẫn không khỏi run lên một chút.
Cố Cửu Diên dường như cảm nhận được sự sợ hãi của "vật nhỏ", bàn tay hắn đang đặt trên chuôi kiếm khẽ đưa vào trong ống tay áo, dùng ngón tay cái vuốt nhẹ lên đỉnh đầu cô như một lời an ủi thầm lặng.
"Xuất phát."
Hắn chỉ buông ra hai chữ ngắn gọn, nhưng ngay lập tức, mặt đất rung chuyển. Đại quân tiến về phía biên giới, nơi giáp ranh giữa Ma giới và lãnh địa của Chính đạo.
Sau ba ngày hành quân, họ dừng lại bên bờ sông Vong Xuyên. Phía bên kia sông, ánh sáng từ những thanh linh kiếm của các đệ tử Kiếm Tông rực rỡ như sao sa. Lục Tử Hiên — nam chính của nguyên tác — đang đứng đầu thuyền, bộ y phục trắng muốt tinh khôi tương phản hoàn toàn với vẻ u tối của Cố Cửu Diên.
"Cố Cửu Diên, ngươi tàn sát đồng môn, sa đọa vào ma đạo, hôm nay trời đất không dung, Kiếm Tông chúng ta sẽ thay trời hành đạo!" Giọng nói của Lục Tử Hiên vang vọng, đầy vẻ đạo mạo và công chính.
Cố Cửu Diên đứng trên bờ sông, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh miệt: "Thay trời hành đạo? Hay là muốn cướp đoạt bí bảo Ma tộc để che đậy sự thối nát của các ngươi? Trả lại Linh Long Thảo, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây."
Trận chiến nổ ra ngay lập tức. Tiếng nổ của linh lực va chạm làm rung chuyển cả không gian. Miên Miên bám chặt móng vuốt vào tay áo Cố Cửu Diên khi hắn bay vút lên không trung, thanh kiếm của hắn vung ra những đường kiếm khí đỏ thẫm, xé toạc những lá bùa chú của đối phương.
Trong lúc hỗn loạn, một nữ đệ tử của Kiếm Tông — không ai khác chính là Diệp Tuyết Nhi, nữ chính trà xanh trong nguyên tác — nhận ra sự bất thường trong ống tay áo của Cố Cửu Diên. Cô ta luôn có linh cảm nhạy bén với những linh vật quý giá.
"Hắn đang bảo vệ thứ gì đó trong tay áo!" Diệp Tuyết Nhi hét lên, đồng thời ném ra một dải lụa tiên có khả năng trói buộc linh hồn.
Cố Cửu Diên đang bị ba vị trưởng lão vây hãm, hắn không kịp thu tay về. Dải lụa tiên ấy như có mắt, nhắm thẳng vào ống tay áo của hắn mà lao tới. Miên Miên cảm thấy một luồng sức mạnh hút mình ra ngoài. Cô hoảng hốt kêu lên "Chiu!" một tiếng, cả cơ thể nhỏ bé bị văng khỏi lớp áo bảo vệ, rơi xuống giữa trận địa đầy khói lửa.
"Một con Tuyết Hồ?" Diệp Tuyết Nhi mắt sáng lên. "Linh thú của Ma đầu chắc chắn là tà vật, để ta thanh tẩy nó!"
Cô ta vung kiếm nhắm thẳng vào Miên Miên. Miên Miên đau đớn vì cái đuôi bị thương lại một lần nữa va đập, cô cố gắng chạy trốn giữa những bàn chân ngựa và những lưỡi kiếm sắc lạnh, nhưng một con hồ ly nhỏ bé thì làm sao thoát khỏi vòng vây của những tu sĩ cấp cao?
Mũi kiếm của Diệp Tuyết Nhi chỉ còn cách cổ Miên Miên vài centimet. Miên Miên nhắm mắt lại, trong lòng tuyệt vọng: Xong đời rồi, lần này hệ thống chắc phải tìm thân xác khác thật rồi.
"UỲNH!!!"
Một luồng áp lực kinh hồn bạt vía từ trên trời giáng xuống. Mặt đất xung quanh Miên Miên nứt toác ra thành một hố sâu. Diệp Tuyết Nhi bị hất văng ra xa hàng chục mét, hộc máu ngay tại chỗ.
Cố Cửu Diên đáp xuống ngay trước mặt Miên Miên. Lúc này, hắn không còn là vị Ma Tôn điềm tĩnh ban nãy. Đôi mắt hắn đã hoàn toàn chuyển sang màu đỏ thẫm của máu, sát khí xung quanh hắn đặc quánh đến mức khiến những đệ tử gần đó không thể hít thở, quỳ sụp xuống vì áp lực quá lớn.
Hắn từ từ cúi xuống, dùng bàn tay đang run rẩy vì giận dữ nhấc Miên Miên lên. Thấy trên bộ lông trắng của cô dính chút máu từ vết thương cũ bị nứt ra, hơi thở của hắn bỗng trở nên dồn dập và tàn bạo.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía đám người Chính đạo bằng ánh mắt nhìn những kẻ đã chết.
"Các ngươi... dám chạm vào nó?"
Giọng hắn rất thấp, nhưng lại vang dội như tiếng sấm nổ bên tai mọi người. Lục Tử Hiên vội vàng bay tới bảo vệ Diệp Tuyết Nhi, run giọng: "Cố Cửu Diên, chỉ là một con súc vật, ngươi vì nó mà muốn khai chiến toàn diện sao?"
"Súc vật?" Cố Cửu Diên cười điên dại. "Đối với ta, cả thế giới này cộng lại cũng không bằng một sợi lông của nó. Các ngươi dùng thanh danh chính nghĩa để làm đau nó, vậy ta sẽ dùng máu của cả Kiếm Tông để rửa sạch vết bẩn trên lông của nó!"
Thanh kiếm trong tay Cố Cửu Diên bùng nổ một luồng hắc hỏa chưa từng thấy. Hắn không còn phòng thủ, không còn tính toán quân sự. Hắn lao vào đám quân Chính đạo như một cơn lốc hủy diệt. Mỗi nơi hắn đi qua, chỉ còn lại những tiếng gào thét tuyệt vọng. Hắn giống như một con dã thú bị chạm vào vảy ngược, điên cuồng và không thể ngăn cản.
Miên Miên nằm trong lòng bàn tay trái của hắn — bàn tay mà hắn dùng linh lực tạo thành một cái lồng bảo vệ tuyệt đối không ai có thể xuyên thủng. Cô nhìn thấy bóng lưng của hắn, cô độc nhưng lại to lớn như một ngọn núi che chắn cho cô trước mọi sóng gió.
Hệ thống vang lên dồn dập: [Hệ thống: Cảnh báo! Phản diện đang rơi vào trạng thái 'Ma Hóa Cực Hạn'. Chỉ số sát niệm tăng 200%. Tuy nhiên, độ thiện cảm của hắn với bạn đã tăng thêm 15 điểm. Tổng: 76/100.]
Trận chiến kết thúc khi Cố Cửu Diên một tay bóp nát hộ thân phù của Lục Tử Hiên, bắt hắn phải giao ra Linh Long Thảo và vô số linh dược quý giá khác. Nếu không có các trưởng lão liều mạng dùng cấm thuật đưa Lục Tử Hiên và Diệp Tuyết Nhi chạy trốn, có lẽ hôm nay Kiếm Tông đã bị xóa sổ khỏi bản đồ.
Giữa bãi chiến trường điêu tàn, Cố Cửu Diên đứng im lặng. Ma quân phía sau đều cúi đầu, không ai dám thở mạnh. Hắn cúi xuống nhìn Miên Miên, sát khí đỏ rực trong mắt dần tan biến, thay vào đó là sự xót xa vô hạn.
Hắn dùng vạt áo sạch nhất của mình cẩn thận lau đi vệt máu trên chân cô, giọng nói khàn đặc: "Xin lỗi... là ta không bảo vệ tốt cho ngươi."
Miên Miên cảm thấy sống mũi cay cay. Cô không sợ vẻ điên cuồng vừa rồi của hắn, cô chỉ thấy thương người đàn ông này. Hắn có thể tàn ác với cả thế gian, nhưng lại sẵn sàng vì cô mà trở thành kẻ thù của cả thiên hạ.
Cô dùng đầu nhỏ dụi vào lòng bàn tay hắn, nhẹ nhàng liếm lấy một vết xước trên ngón tay hắn như để nói: Ta không sao, đừng buồn.
Cố Cửu Diên ôm chặt cô vào lòng, mặc kệ máu chiến trường vẫn còn dính trên vai áo. Hắn nhìn về phía chân trời, ánh mắt lạnh lẽo và kiên định: "Kẻ nào dám động vào hồ ly của ta, dù là thần hay phật, ta cũng sẽ bắt chúng trả giá bằng máu."
Trận chiến này không chỉ chấn động tu chân giới vì sức mạnh của Ma Tôn, mà còn để lại một lời cảnh báo đáng sợ: Ma Tôn Cố Cửu Diên có một điểm yếu, nhưng điểm yếu đó lại là thứ đáng sợ nhất thế gian. Kẻ nào dám chạm vào con cáo nhỏ của hắn, chính là tự mở ra cánh cửa địa ngục cho chính mình.