MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn ÁcChương 10: Sự Sủng Ái Bắt Đầu Nhen Nhóm

Xuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn Ác

Chương 10: Sự Sủng Ái Bắt Đầu Nhen Nhóm

1,365 từ · ~7 phút đọc

Trong mật thất của Ma cung, ánh sáng từ viên dạ minh châu trên đỉnh vòm tỏa xuống một quầng sáng dịu nhẹ, bao phủ lấy hai bóng người trên đài sen ngọc. Tô Miên Miên ngơ ngác nhìn đôi bàn tay mình—những ngón tay thon dài, trắng nõn nà như búp măng, không còn là những cái móng vuốt ngắn ngủn nữa. Cô khẽ cử động đôi chân, cảm giác làn da chạm vào lớp vải lụa mỏng manh khiến cô vừa thẹn thùng lại vừa hưng phấn.

Nhưng ngay lập tức, một cảm giác lành lạnh ập đến. Miên Miên nhận ra rằng dù linh lực hóa hình đã tạo ra một lớp y phục mỏng như cánh ve che chắn, nhưng nó gần như không thể giấu đi những đường cong thanh xuân đang nảy nở của một thiếu nữ hồ ly. Cô lúng túng nhìn lên, bắt gặp ánh mắt của Cố Cửu Diên.

Ánh mắt hắn lúc này không còn là sự tò mò hay trêu chọc như đối với một con thú cưng. Nó sâu thẳm, rực cháy một ngọn lửa chiếm hữu mà cô chưa từng thấy qua. Hắn nhìn cô chằm chằm, từ đôi tai cáo trắng xinh xắn đang run rẩy trên đỉnh đầu, xuống đôi mắt to tròn lấp lánh hơi nước, và dừng lại ở bờ vai trần mảnh khảnh.

"Miên... Miên Miên?" Giọng hắn khàn đặc, dường như đang cố gắng kiềm chế một cơn sóng lòng dữ dội.

"Cố Cửu Diên, ta... ta là người rồi." Cô thốt lên, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy giữa rừng thông. Nghe thấy giọng nói của chính mình, Miên Miên vừa mừng vừa sợ, cô vô thức nhào vào lòng hắn, theo thói quen của con cáo nhỏ thường ngày muốn tìm kiếm sự che chở.

Cố Cửu Diên khựng lại. Khi cơ thể mềm mại, ấm áp và mang theo hương thơm dịu ngọt của một thiếu nữ chân chính va vào lồng ngực mình, dây thần kinh lý trí của vị Ma Tôn vốn nổi tiếng lãnh khốc suýt chút nữa đã đứt đoạn. Hắn vội vàng cởi chiếc áo bào rộng lớn của mình, choàng lên người cô, bao bọc lấy cô thật chặt như thể sợ rằng chỉ cần một làn gió nhẹ cũng có thể làm tổn thương đến báu vật này.

"Đừng cử động." Hắn gầm nhẹ, bàn tay siết chặt lấy vai cô. "Nàng có biết bây giờ nàng trông như thế nào không?"

Miên Miên ngẩng đầu lên từ lồng ngực hắn, đôi mắt hồ ly chớp chớp đầy vô tội: "Trông thế nào ạ? Không đẹp sao?"

Cố Cửu Diên nhìn vào khuôn mặt tuyệt mỹ, vừa có vẻ thanh thuần của một đứa trẻ, lại vừa có nét quyến rũ chết người của tộc hồ ly, hắn thở dài một tiếng đầy bất lực. "Đẹp... đẹp đến mức ta muốn giết sạch tất cả những kẻ có thể nhìn thấy nàng lúc này."

Hắn bế thốc cô lên. Lần này không phải là nhấc một con cáo nhỏ, mà là bế một thiếu nữ theo kiểu công chúa. Miên Miên giật mình, vòng tay qua cổ hắn để giữ thăng bằng. Cảm giác da thịt chạm vào nhau khiến cả hai đều run lên. Cố Cửu Diên sải bước rời khỏi mật thất, hướng thẳng về phía tẩm điện riêng tư nhất của mình.

Vừa bước ra ngoài, các tỳ nữ và hộ pháp đang chờ sẵn đều đồng loạt quỳ sụp xuống. Họ chưa kịp ngẩng đầu nhìn kỹ thì Cố Cửu Diên đã lạnh lùng ra lệnh: "Tất cả lui ra ngoài vạn dặm. Kẻ nào dám hé mắt nhìn vào tẩm điện, trẫm sẽ móc mắt kẻ đó."

Toàn bộ Ma cung chìm vào sự im lặng tuyệt đối trước cơn thịnh nộ và sự bảo bọc cực đoan của chủ nhân mình.

Vào đến tẩm điện, Cố Cửu Diên đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn được phủ bằng lông thú êm ái. Hắn đứng đó, nhìn cô một hồi lâu, rồi đột nhiên quay lưng đi, đi thẳng đến tủ gỗ lấy ra một chiếc hộp ngọc tinh xảo. Bên trong là hàng loạt những trang sức quý giá và những xấp vải lụa thượng hạng nhất mà hắn đã gom góp được từ các lần đi chinh phạt.

"Từ nay về sau, nàng không cần phải gặm xương gà trên sàn nhà nữa." Hắn nói, giọng điệu có chút gượng gạo nhưng tràn đầy sự chiều chuộng. "Nàng muốn gì, cứ nói với ta. Ma giới này, thứ gì tốt nhất đều phải thuộc về nàng."

Miên Miên nhìn đống đồ trang sức lấp lánh, rồi lại nhìn nam nhân đang vụng về tìm cách... chọn quần áo cho mình. Cô bỗng thấy trái tim mình mềm nhũn. Ở thế giới hiện đại, cô chỉ là một cô gái bình thường, chưa bao giờ được ai nâng niu như thế. Vậy mà ở đây, một kẻ được coi là "đại phản diện" lại đang vì cô mà lo lắng từ miếng ăn đến cái mặc.

Cô bước xuống giường, đi chân trần trên nền đá lạnh lẽo, đi tới phía sau và nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng của hắn. Áp mặt vào tấm lưng rộng lớn, cô thì thầm: "Cố Cửu Diên, cảm ơn ngài. Nhưng ta không cần đồ trang sức, ta chỉ cần ngài đừng bao giờ bỏ rơi ta."

Cố Cửu Diên đứng hình. Hắn xoay người lại, nâng cằm cô lên, đôi mắt đỏ rực nhìn thấu vào tâm hồn cô. "Bỏ rơi nàng? Miên Miên, nàng có biết nàng vừa nói gì không? Nàng là mạng sống của ta. Nếu nàng dám rời đi, ta sẽ xích nàng lại bằng sợi xích linh lực, để nàng mãi mãi chỉ có thể nhìn thấy mình ta."

Lời nói mang đậm tính chiếm hữu và có phần điên rồ, nhưng Miên Miên không thấy sợ. Cô biết, đó là cách yêu của một kẻ chưa bao giờ được nhận tình yêu.

Đêm đó, Cố Cửu Diên không ngủ trên giường. Hắn ngồi bên cạnh, canh chừng cho cô ngủ. Hắn không cho phép bất cứ tỳ nữ nào đụng vào cô. Hắn tự tay cầm lược, vụng về chải mái tóc dài của cô. Dù động tác có chút thô lỗ khiến cô khẽ nhíu mày, nhưng ánh mắt hắn thì vô cùng tập trung, giống như đang làm một nghi lễ thiêng liêng nhất.

[Hệ thống: Tinh! Độ thiện cảm đạt mốc 82. Chúc mừng ký chủ, sự sủng ái của phản diện đã đạt đến mức 'Sâu nặng'. Bạn nhận được kỹ năng: 'Thấu hiểu lòng người' – có thể nghe được suy nghĩ thầm kín của mục tiêu trong vòng 5 phút mỗi ngày.]

Miên Miên lập tức kích hoạt kỹ năng. Trong đầu cô vang lên giọng nói trầm thấp nhưng đầy cuồng nhiệt của Cố Cửu Diên: "Hóa ra nàng lại xinh đẹp đến thế... Ta nên giấu nàng ở đâu để không ai có thể dòm ngó? Hay là cứ giết sạch đám Chính đạo kia đi, để thế giới này chỉ còn lại hai chúng ta?"

Miên Miên rùng mình, thầm nghĩ: Tên này đúng là phản diện chính hiệu mà! Suy nghĩ sủng ái thôi mà cũng đầy mùi máu tanh.

Cô khẽ vươn tay, nắm lấy ngón tay hắn: "Cố Cửu Diên, ngài không cần giết ai cả. Chỉ cần ngài cười với ta nhiều hơn một chút, ta sẽ luôn ở đây."

Cố Cửu Diên sững sờ, hắn không hiểu tại sao cô lại biết hắn đang nghĩ gì, nhưng nhìn nụ cười ngọt ngào của thiếu nữ dưới ánh trăng, cơn khát máu trong lòng hắn bỗng chốc dịu xuống lạ thường. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, hơi thở ấm áp bao phủ:

"Được, ta nghe nàng."

Chương 10 kết thúc trong không gian yên bình của Ma cung, nơi sự sủng ái bắt đầu đơm hoa kết trái từ những điều nhỏ nhặt nhất. Một Ma Tôn tàn bạo đang dần bị thuần hóa bởi một thiếu nữ hồ ly nhỏ bé, và hành trình của họ mới chỉ thực sự bắt đầu.