MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn ÁcChương 11: Bí Mật Về Dòng Máu Hỗn Mang Của Cố Cửu Diên

Xuyên Thành Linh Thú Của Phản Diện Tàn Ác

Chương 11: Bí Mật Về Dòng Máu Hỗn Mang Của Cố Cửu Diên

1,398 từ · ~7 phút đọc

Sau đêm hóa hình đầy biến động, Tô Miên Miên dần thích nghi với hình hài thiếu nữ của mình. Ma cung vốn dĩ là một nơi lạnh lẽo, nhưng giờ đây, tẩm điện của Ma Tôn lại tràn ngập những vật dụng mềm mại và rực rỡ màu sắc. Cố Cửu Diên gần như "dọn sạch" kho báu của mình để trang trí cho căn phòng của cô, từ những tấm thảm lông gấu trắng quý hiếm đến những bộ váy lụa được dệt từ tơ của nhện linh nơi đáy vực.

Tuy nhiên, Miên Miên nhận ra rằng, dù cô đã trở thành người, Cố Cửu Diên vẫn thường xuyên nhìn cô với một ánh mắt chất chứa nỗi niềm u uất mà cô không thể chạm tới. Hắn sủng ái cô, chiều chuộng cô vô điều kiện, nhưng sâu trong đôi mắt đỏ rực ấy luôn có một khoảng không tăm tối, giống như một con thú bị thương đang cố gắng che giấu vết sẹo của mình.

Một buổi chiều muộn, khi sương mù Ma giới đặc quánh bao phủ quanh các đỉnh núi, Miên Miên không thấy Cố Cửu Diên đâu. Theo bản năng và chút linh lực mới có, cô đi tìm hắn. Cô băng qua những dãy hành lang dài dằng dặc, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa đá bám đầy rêu phong và phù văn cấm chế ở tít sâu trong lòng đất.

Đó là Cấm địa của Ma tộc.

Nhờ vào mốc thiện cảm trên 80, các kết giới của Cố Cửu Diên không còn ngăn cản Miên Miên. Cô nhẹ nhàng lách người qua cánh cửa đá vừa mở hé. Bên trong, một mùi hôi thối của máu cũ và mùi khô khốc của tro bụi xộc vào mũi. Ở giữa căn hầm tối tăm, Cố Cửu Diên đang ngồi tĩnh tọa, nhưng trạng thái của hắn lúc này khiến Miên Miên suýt chút nữa thét lên.

Hắn không mặc áo ngoài, để lộ tấm lưng rộng lớn dầy đặc những vết sẹo kỳ lạ—không phải vết sẹo do đao kiếm, mà là những đường vân màu tím đen bò ngoằn ngoèo như những con rết, tỏa ra luồng khí tức hỗn loạn và tàn bạo. Quanh cổ tay và cổ chân hắn là bốn sợi xích linh lực khổng lồ đang rung lên bần bật, ghim chặt hắn vào bốn cột trụ đá.

Cố Cửu Diên đang gầm nhẹ trong cổ họng, hơi thở đứt quãng, đôi mắt đỏ rực dường như đã mất đi lý trí.

"Cố... Cố Cửu Diên?" Miên Miên run rẩy gọi.

Thân hình hắn cứng đờ. Hắn từ từ quay đầu lại, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn. Khi thấy Miên Miên, một tia tỉnh táo hiếm hoi lóe lên, hắn gầm lên: "Đi ra ngoài! Mau biến khỏi đây ngay lập tức!"

Nhưng Miên Miên không đi. Cô nhìn thấy máu đen đang rỉ ra từ những đường vân trên lưng hắn. Cô chạy lại, bất chấp sự ngăn cản của luồng khí tức hung bạo đang cuộn xoáy. Cô ôm lấy tấm lưng lạnh ngắt của hắn, áp mặt vào lớp da thịt đang run rẩy.

"Ta không đi! Ngài đau thế này, sao ta có thể bỏ đi?"

Sự va chạm ấm áp từ thiếu nữ khiến luồng linh lực hỗn mang trong người Cố Cửu Diên khựng lại. Hắn thở dốc, hai tay siết chặt đến mức sợi xích linh lực hằn sâu vào da thịt, bật máu.

"Nàng không hiểu... nàng sẽ sợ ta..." Hắn thào thào, giọng nói đầy sự tự ti và cay đắng. "Đây là dòng máu Hỗn Mang... thứ máu dơ bẩn bị cả thần linh và ma quỷ nguyền rủa."

Dưới sự vỗ về của Miên Miên, Cố Cửu Diên bắt đầu kể lại bí mật mà hắn đã chôn giấu suốt hàng trăm năm qua. Hắn không phải là Ma tộc thuần chủng, cũng chẳng phải con người. Hắn là kết quả của một thí nghiệm tàn độc từ thời thượng cổ, khi một nhóm tu sĩ điên cuồng muốn tạo ra một "vũ khí" có thể hấp thụ cả linh khí lẫn ma khí.

Cha mẹ hắn—những kẻ tự xưng là danh gia vọng tộc—đã bán hắn cho bọn chúng chỉ để đổi lấy vài viên đan dược tiến cấp. Từ khi sinh ra, dòng máu trong người hắn đã không ngừng tranh đấu, tàn phá cơ thể hắn từ bên trong. Hắn không thể yêu, không thể có cảm xúc quá mạnh, vì chỉ cần một chút xao động, dòng máu Hỗn Mang sẽ bùng phát và biến hắn thành một con quái vật chỉ biết giết chóc.

"Những vết sẹo này..." Hắn cười thê lương, "là do chính tay ta tự rạch lên da thịt mình để xả bớt áp lực từ dòng máu đó. Mỗi khi trăng khuyết, nó sẽ khiến ta muốn xé nát mọi thứ xung quanh. Miên Miên... ta là một con quái vật thực sự, không phải là vị Ma Tôn oai phong mà nàng thấy đâu."

Miên Miên lắng nghe, nước mắt chảy dài trên má. Cô không thấy sợ hãi, cô chỉ thấy một sự xót xa đến nghẹt thở. Ở thế giới nguyên tác, tác giả chỉ nói hắn là kẻ phản diện độc ác, nhưng ai biết được đằng sau sự độc ác đó là những đêm dài bị xích lại như một con thú, tự mình chống chọi với nỗi đau xé lòng?

Cô vòng tay ra phía trước, đan chặt mười ngón tay vào tay hắn, truyền vào đó sự ấm áp nhỏ nhoi của mình. "Ngài không phải quái vật. Nếu ngài là quái vật, tại sao ngài lại lo ta bị đói? Tại sao ngài lại lo ta bị lạnh? Tại sao ngài lại liều mạng bảo vệ cái đuôi cho ta?"

Miên Miên hôn nhẹ lên những vết sẹo tím đen trên lưng hắn. Mỗi nụ hôn của cô giống như một liều thuốc giảm đau diệu kỳ. "Cố Cửu Diên, dù ngài có là gì, dòng máu trong người ngài có đen tối đến đâu, thì trong mắt ta, ngài vẫn là người đàn ông đã tự tay chải lông cho ta mỗi tối. Ta không sợ ngài, ta chỉ sợ ngài đau."

Cố Cửu Diên chấn động. Những sợi xích linh lực bỗng chốc vỡ tan thành những mảnh ánh sáng. Hắn xoay người lại, ôm ghì lấy cô vào lòng, lực tay mạnh đến mức như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Lần đầu tiên, vị Ma Tôn vạn người khiếp sợ ấy lại vùi đầu vào vai một cô gái và bật khóc—những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm vai áo Miên Miên.

"Miên Miên... tại sao nàng lại xuất hiện?" Hắn thì thầm trong nghẹn ngào. "Tại sao nàng lại khiến ta không thể buông bỏ thế gian này được nữa?"

[Hệ thống: Thông báo! Ký chủ đã thấu hiểu tâm ma của phản diện. Điểm thiện cảm +5. Tổng cộng: 87/100. Lưu ý: Sự gắn kết linh hồn giữa bạn và mục tiêu đã đạt đến mức 'Vĩnh cửu'. Từ nay, hỏa độc và máu Hỗn Mang của hắn sẽ bị linh khí Tuyết Hồ của bạn kìm hãm.]

Đêm đó, trong căn hầm tối tăm của Ma cung, không còn tiếng gầm rú đau đớn, chỉ còn lại hơi thở đều đặn của hai người đang tựa vào nhau. Miên Miên dùng linh lực của mình nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương trên lưng Cố Cửu Diên. Và trong bóng tối ấy, Cố Cửu Diên nhận ra rằng, dòng máu Hỗn Mang của hắn có lẽ không còn là lời nguyền nữa. Bởi vì nhờ có nó, hắn mới biết thế nào là hơi ấm của một người thật lòng thương mình.

Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt một nụ hôn lên đó, đôi mắt đỏ rực giờ đây ánh lên một niềm tin kiên định: "Miên Miên, vì nàng, ta sẽ chinh phục dòng máu này. Ta sẽ không bao giờ để nó biến ta thành quái vật, vì ta muốn được đường đường chính chính ở bên nàng cho đến tận cùng thời gian."

Chương 11 khép lại với một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về quá khứ của nam chính, đồng thời khẳng định vị thế không thể thay thế của nữ chính trong trái tim hắn.